Xuân Canh Dần 2010

Phải đạp đổ chế độ cộng sản và toàn bộ ngụy quyền việt gian





Tết Đến Nhớ Quê Hương
(Thơ Hạnh Nguyên) phổ nhạc : Tô Thanh Tùng ca sĩ : Quỳnh Lan
  • Chén Cơm Chờ Chết - Báo cáo cán bộ... ộô... ộ... ô!!!

    Buồng 13 xin cấp cứu... ứu... ứ... ú!!!Trong cái yên tĩnh của đêm đen lạnh lùng và cô tịch, giữa núi rừng hoang vắng, tiếng báo cáo của những người tù đang đói ăn mà vẫn phải gào to vì đó là vấn đề sinh tử của một người bạn cùng cảnh ngộ. Thế nhưng, tiếng kêu gọi đầy màu sắc nài nỉ đó sẽ mất hút vào vách núi đá và lá rừng bao quanh trại sau một vài lần vang đi vội lại nếu không được bạn tù của những buồng kế cận tiếp âm chuyển đến cán bộ trực trại. Âm thanh những lời báo cáo trên đây, từ buồng này chuyền sang buồng nọ, đi lần đến phòng "trực ban" của trại chẳng khác gì hình ảnh của một con cóc nhảy từ bụi rậm này sang hốc đá kia.

    Một phương tiện thông tin vô cùng thô sơ giữa lòng thế kỷ XX, chuẩn bị bước sang XXI và trên đất nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa "anh hùng"! Tiếng kêu cứu vang dội đêm đen đó đem lại cho người nghe cảm thấy rùng rợn như đang sống trong một thời kỳ ma quái, xuất phát từ cái rung động của nó trong bầu không khí cô liêu mông quạnh và nhất là từ nỗi đau đớn của người tù ở điểm khởi hành của lời báo cáo. Trại tập trung tù cải tạo nào cũng vậy, phần lớn thường nằm trong lòng chảo của một vùng đồi, rừng núi bao quanh theo hình chữ C hoặc chữ U. Trấn thủ ở nơi mở ngõ của chữ C hay chữ U là khu doanh trại của bộ chỉ huy và nhà ở của cán bộ "khung". Qua sắp xếp như vậy, trại chính danh giam tù kể như bị bao vây tứ phía. Ở vùng đồi núi, đất trống đâu có nhiều nên những buồng ở của tù rải rác khắp vùng đồi, cái nằm khuất dưới thung lũng, cái thì trên mỏm đồi con, khó có trường hợp tất cả các buồng cùng nằm trên một mặt bằng. Do đó, tiếng kêu cứu bệnh phải vất vả lắm mới đến tai cán bộ trực trại có phận sự trong đêm. Chưa kể trường hợp ông ta ngủ say, trùm kín vì mức độ lạnh lẽo của núi rừng.

    Tiếng kêu cấp cứu đêm đó mãi lâu sau mới được đáp nhận bằng một giọng ngáy ngủ đầy bực tức của cán bộ trực trại:- Nghe rồi, nàm gì mà gọi nắm thế!Hầu hết những người tù cải tạo của các buồng trong khu giam đều thức giấc với tiếng báo cáo đó, lo âu cho người bạn ốm đau hiện tại và cho phận mình trong tương lai. Kêu cấp cứu cho buồng 13, con số không hên, thì ai cũng nghĩ rằng:"Chắc là nó rồi!" Mấy hôm nay dư luận trong trại mơ hồ loan đi rằng dạo này "Nó" suy sụp và bệ rạc vô cùng. Từ một thanh niên lực lưỡng khỏe mạnh, điển trai, cột trụ của đội "cơ động", nay "Nó" chỉ còn là một bộ xương cách trí lê lết lẩn quẩn quanh chỗ nằm, sau một cơn bịnh phù vì suy dinh dưỡng. Hôm trước đây, có người đi khám bệnh ở "trạm xá" một lượt với "Nó" về cho biết tình hình là bây giờ "Nó" xệ kinh khủng, toàn thân phù to, hai chân nặng như chì cử động không nổi, còn hòn bi của bộ phận thầm kín to gần bằng quả dừa xiêm! Vậy mà cán bộ quản giáo của đội chưa chấp nhận đưa "Nó" vào "biên chế" đội "xi-cà-que" của những người bệnh hoạn ốm yếu mà vẫn giữ "Nó" lại đội gốc, để phụ trách "canh tác cải thiện" cho đội vì sợ mất sĩ số lao động, có ảnh hưởng xấu đến quá trình "thi đua"! "Nó" còn có bí danh "Phong-Giặc-Nái", một biệt hiệu mà anh em tù cải tạo, từ trại nào không ai còn nhớ nữa, đặt cho "Nó" theo điệu nói và cung cách phát âm vần "Lờ" thành "Nờ" của cán bộ cộng sản ở chữ "lái". Sở dĩ có tên tục đó cho "Nó" là vì cộng sản gọi người lính không quân Việt Nam Cộng Hòa là giặc lái.

    Trước ngày "đứt phim" của Việt Nam Cộng Hòa, Phong là trung úy không quân, lái chiến đấu cơ A1H thuộc phi đoàn 214 và nằm trong thành phần mà tử vi tướng số gọi là "đào hoa chiếu mệnh". Vào buổi hưng thời đó, Phong có một ngoại hình rất đẹp mà người trai trẻ nào cũng ước mơ vì anh là khách hàng thường xuyên của phòng thể dục thẩm mỹ trong căn cứ. Ðẹp trai, nhà giàu, học giỏi lại sĩ quan không quân loại chải chuốt, cười nói có duyên, ăn mặc là lượt nên các kiều nữ Sài Gòn đã đặt Phong lên mục tiêu hàng đầu, phải chiếm cho bằng được. Về phía Phong thì tự cho rằng đã là sĩ quan không quân thì phải giữ đúng truyền thống quân chủng là "hào hoa phong nhã" đúng mức, coi sự chinh phục như là lẽ sống đời mình. Ðã lên trời thì phải chiếm mục tiêu được chỉ định trong chiến thuật và chiến lược, trong đời thường thì phải thu phục phái đẹp một khi đã giã từ trời mây hạ cánh đáp. Hai xu thế nam nữ gặp nhau như hai cực nam châm khác tên nên cuộc đời tình ái của Phong nhiều khi cũng phong ba bão táp, đúng như than phiền của các bà vợ không quân là: "Sống thì làm khổ vợ, chết thì làm phiền lòng giai nhân!" Tình cảm đa nguyên, đa dạng nhưng cho đến ngày "sập tiệm, nghẽn lối đường mây", Phong vẫn cứ độc thân, thui thủi một mình một bóng trên đường đời, mặc dù cha mẹ Phong luôn mong mỏi sớm có một tí cháu nội để nối dõi tông đường. Trong những ngày đi tù cải tạo, Phong cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết vì khi "Chàng tuổi trẻ vốn giòng hào kiệt, quăng máy bay đi trại tập trung" thì những người em thơ mộng ngày trước của Phong đã phương trời biền biệt! Lắm thầy thối ma, nhiều đào chẳng ai ngó ngàng một khi đã sa cơ thất thế. Một số em theo gia đình di tản ra ngoại quốc, số khác thì vội vã đi lấy chồng vì sợ bọn cầm quyền cộng sản mới lên ngôi ép buộc phải chấp nhận những anh "binh tròn" mất tay, cụt chân, làm chồng, như tin đồn khi "cách mạng" vào thành phố.

    Một con người khỏe mạnh vạm vỡ như Phong trước kia mỗi sáng lót lòng tối thiểu phở "tàu bay" cũng phải hai tô cỡ B-52 vậy mà vào trại rồi chỉ đành hài lòng với mỗi tháng 15 kí gạo mốc đong non chan "nước đại dương", một loại nước muối pha loãng cộng thêm vài gắp rau luộc và năm khi mười họa một miếng thịt mỡ to cỡ ngón tay! Trong khi đó thì suốt ngày, một tuần sáu ngày có khi cả bảy ngày với ngày chúa nhựt mà trại gọi là "ngày thứ bảy cộng sản", thậm chí tám ngày nếu phải lấy đêm làm ngày vượt mức lao động xã hội chủ nghĩa! Những ngày công như vậy, Phong phải quần quật với những thân cây to tướng, những bó củi rợn người, lại thêm lập thành tích chào mừng này nọ nên cơ thể của Phong phải "khắc phục" tự túc, lấy thân nuôi thân bằng chất dinh dưỡng mà lục phủ ngũ tạng Phong đã tích lũy được trong mấy mươi năm đời mình, trước khi "Bác và Ðảng về giải phóng" đưa vào trại tập trung cải tạo! Túng thì phải tính, nhất là túng quẫn vì miếng ăn khi bụng đói cào. Bao tử quyết định tất cả về con người, thậm chí lấn lướt cả lý trí. Cộng sản đã vận dụng nguyên tắc này để quản lý tù cải tạo, ngoài lý do thiếu kém lương thực thực phẩm cố hữu của ý thức hệ. Nhu cầu đòi hỏi quá mạnh mà số cung thì chẳng có bao nhiêu nên "Nó" phải tìm mọi cách để trám đầy dạ dày ngày đêm đòi hỏi, chớ không lẽ thụ động chờ chết? Lúc bình thường còn sinh hoạt trong đội cơ động, tiêu chuẩn ăn hàng tháng của "Nó" là 15 kí. Nay bệnh hoạn và bị "bố trí" canh tác cải thiện ở vườn rau của đội, "Nó" chỉ còn được hưởng tiêu chuẩn 13! Ðã đói lại càng đói thêm. Thực tế ra chưa chắc con người "Nó" đã đói đến như vậy nhưng chính cái tâm lý đói làm tăng thêm cảm giác đói trong "Nó". Thế là những đám rau má hoang dại được "Nó" nhổ về hằng ngày để độn vào phần cơm tiêu chuẩn, sau khi chia ra mỗi người chưa được một chén. Ngần ấy cơm đem trộn lẫn với gần một thau rau má người ta chỉ thấy xanh rau nhiều hơn trắng gạo nhưng cũng tạm thời thỏa mãn cảm giác thiếu đói. Bữa ăn nào của "Nó" cũng là một "nghi lễ" trang trọng. "Nó" ngồi ăn ngon lành, chậm rãi, lấy muỗng lựa từng hột cơm một đưa vào miệng riêng rẽ để thưởng thức tận cùng chất ngọt của hột cơm. Hơn nữa cũng để kéo dài niềm "hạnh phúc" bé nhỏ hằng ngày. Ðến lượt rau thì "Nó" dồn đầy mồm để tìm lấy cảm giác nhiều ăn mạnh nuốt, đánh bạt mặc cảm thiếu cơm! Ngay trong bữa ăn, "Nó" cũng phải đóng kịch tự dối mình, biết đâu chẳng là một cung cách sống của "con người mới xã hội chủ nghĩa" mà chương trình cải tạo tư tưởng của cộng sản muốn "Nó" tiếp nhận? Có nhiều khi ngồi ăn "Nó" nhớ lại những ngày còn thơ ấu khi được bà ngoại đút cơm. Bà thường nhủ rằng: "Mỗi hột cơm là một hột ngọc Trời cho." Bây giờ "Nó" mới thấy rõ chân giá trị của lời nói mà thuở ấy chỉ vào lỗ tai này để ra phía bên kia. Trong những lúc đầy đủ ngày trước, cơm gạo chẳng là gì hết đối với Phong, cùng lắm cũng là một chất để ăn cho phải lẽ, để đưa thức ăn vào bộ máy tiêu hóa phù hợp với nhu cầu người Việt Nam. Có cơm cũng được mà không có thì cũng chẳng sao. Nay thì những gì bị khinh thường trước kia lại trở nên nhu cầu sinh tử! Thời buổi bây giờ đã khác, không những khác về ý thức hệ mà còn khác về nỗi đầy vơi của cái bao tử. Cơm là một thức ăn vô cùng quan trọng dù chỉ là cơm lạt không thôi. Suốt ngày trong trại, từ khi mở mắt cho đến lúc đi ngủ, thậm chí ngay trong giấc mơ, "Nó" chỉ nghĩ đến phần cơm tiêu chuẩn.

    Một chén cơm đã ăn rồi còn thấy đói, vẫn thấy thòm thèm, nuốt khỏi cuống họng rồi vẫn thấy như chưa ăn, nôn nóng chờ giờ cơm sắp tới! "Nó" chợt hiểu ra rằng tại sao có những trường hợp người ta lại chém giết nhau vì miếng ăn. Khi đói, tâm trí cùng quẫn, không thể mà cũng không muốn nghĩ làm gì nữa đến những chuyện cao xa, đội đá vá trời hay dời non lấp biển. Người đói mãi mãi bị chén cơm tiêu chuẩn ngày đêm ám ảnh. Không ăn thực tế được thì người ta phải bàn luận về miếng ăn. Ðêm đêm chui vào mấy lớp mền nằm co quắp như tôm kho tàu trên ổ rạ rơm để chống lại cái lạnh trời đông tháng giá của những ngày rét ngọt có gió mùa đông bắc, bụng đói cào vì phần ăn ban chiều đã tiêu tan, anh em tù kể cho nhau nghe những cuộc liên hoan nhậu nhẹt dưới thời Sài Gòn cũ. Người ta ăn bằng hàm thụ, người ta chỉ cho nhau trong trễ muộn tiệm nào có món vịt tìm ngon, quán nào có món nhậu "hết xẩy", nhà hàng nào bán cơm Tây bình dân nhưng độc đáo... Có nhóm lại diễn trò "bà Quốc Việt" mở lớp dạy nấu ăn, người nói, người chép chép ghi ghi đầy cả tập giấy chẳng biết để làm gì? Tâm trạng người đói cũng là một hình thức mất trí. Ðừng nghĩ tới cái đói thì sẽ đỡ đói hơn. Càng nghĩ đến, nó lại càng giày vò ta quá lắm. Nếu không bị chế ngự, cái đói sẽ là một ma lực bất kham, bướng bỉnh. Nó sẽ đưa đối tượng của nó đến những hành vi mà bình thường được cho là hèn hạ, nhục nhã. Vậy mà không hiểu tại sao khi bụng đói lý trí lại có những lực đẩy kỳ quái như thế? Một hôm, trên đường từ suối lên buồng giam khi đi ngang qua đống khoai mì nhà bếp bỏ ra để nuôi heo, mắt "Nó" bị một củ khoai tương đối to tốt thu hút. "Một củ sắn như vầy mà bỏ cho lợn ăn thì phí thật"! "Nó" nghĩ vậy và từ ý nghĩ đến hành động không bao xa khi bụng đói đang cồn cào và miếng ăn lại đang trước mắt. Không một bóng người quanh đó, "Nó" lanh tay cho củ khoai vào túi áo để mai sáng ra vườn nổi lửa nấu, cũng đỡ đói được một lần. Việc làm của "Nó" bị phát giác. Trong buổi sinh hoạt đội tối hôm sau, "Nó" bị đưa ra phê bình và bị bắt làm kiểm điểm. Kết quả "Nó" bị kỷ luật, cắt một kỳ viết thơ cho gia đình và hạ tiêu chuẩn lương thực còn 12 kí trong một tháng! Ðã thiếu ăn lại còn bị cắt giảm tiêu chuẩn, tâm trạng "Nó" bị dồn đến mức cùng. Ðem hiện tại đối chiếu dĩ vãng, "Nó" nhận ra một nghịch lý không sao giải thích được mà lối thoát thì không thấy đâu. Khi lao động cần cù và cật lực đến đổi thân tàn ma dại như ngày nay để tạo ra không biết bao nhiêu của cải vật chất cho trại thì không thấy ai lấy đó làm yếu tố để thẩm định mức độ học tập. Nay chỉ vì một khúc khoai mì vứt đi cho lợn mà phải chấp nhận hình phạt nhục cả người! "Nó" như đang đi trong đường hầm mà ánh sáng ở đầu kia không bao giờ có được. Lẽ nào "Nó" lại đứng trước bờ vực thẳm một cách rẻ tiền và phi lý đến như vậy sao? Từ đó cả thể xác lẫn tinh thần "Nó" bắt đầu sa sút và sa sút như tảng đá tròn trên núi cao đã đứt lìa núi mẹ mà lăn theo triền núi.

    Không ai có thể hình dung được một trung úy Phong ngày xưa lại biến dạng thành "Phong-Giặc-Nái" của trại tù cải tạo bây giờ làm nguyên nhân để nửa đêm về sáng bạn bè anh phải khẩn khoản gọi cán bộ trực trại đến đưa anh vào nằm bệnh xá trại. Một chiến sĩ đã từng ngang mây dọc gió mà giờ đây phải nằm liệt vì một chén cơm từng bữa ăn! Xé gió tung mây, không gian rộng lớn thu lại trong lòng bàn tay để rồi giờ đây phải thuần phục tiêu chuẩn cơm hằng ngày? Kỷ luật khắc khe của trại tù không cho phép bạn bè đến thăm Phong ở "trạm xá" nhưng theo dư luận thì không chắc gì anh qua khỏi con trăng và hôm nay đã hạ huyền rồi. Ngọn đèn trước khi tắt đôi khi bùng lên như tiếp được một luồng dưởng khí. Theo kể lại thì chiều tối hôm đó Phong tươi tỉnh lên, vui vẻ với những bạn tù trợ y trong trạm xá. Anh thỏ thẻ với bác sĩ tù được trại chỉ định "trợ lý" cho cán bộ y tế: - Thưa bác sĩ, chắc là tôi không còn bao nhiêu ngày nữa...- Mày đừng nghĩ bậy Phong...- Không bậy đâu bác sĩ. Tôi biết sức tôi mà. Xin bác sĩ giúp cho tôi một điều rất nhỏ...- ???- Từ trước đến nay trại hay dằn trên bụng người chết một chén cơm và một quả trứng chẻ đôi...- Rồi sao? - Ngay bây giờ, xin bác sĩ đề nghị với trại cho tôi ăn phần đó, khi tôi tắt thở thì không cần nữa.- Mày lúc nào cũng tếu được hết sao Phong? - Tôi không đùa đâu bác sĩ. Nói thì nói vậy nhưng người tù bác sĩ kia lòng ngập buồn đau vì ông biết rằng yêu cầu đó của Phong là chính đáng so với bệnh tình. Nhưng, ông cũng thừa hiểu rằng trại không bao giờ thỏa mãn loại đòi hỏi như vậy, nhất là của tù cải tạo gốc "ngụy quân" vì không có cơ sở và không đúng quy định.Ðúng là không thể có điều đó được dù cho bác sĩ có tha thiết trình bày một cách khéo léo nguyện vọng của Phong với cán bộ y tế.

    Trái lại, bác sĩ còn bị cán bộ y tế quản giáo của ông phán cho một câu nghe đến nhức óc: - Anh lại mất quan điểm, cứ cảm tình lăng nhăng. Con người y tế phải nắm vững hành động của mình. "Lương y như từ mẫu" anh không nhớ à? Nhưng phải như là một bà mẹ lô-gíc cơ! Ðể anh ấy khắc phục rồi đâu sẽ vào đấy cho anh xem. Một vấn đề cỏn con như vậy mà không làm cho bạn mình mãn nguyện được ông bác sĩ thấy buồn vô hạn nhưng biết làm sao hơn. Ðêm đó, gió mùa đông bắc tràn về khá mạnh. Nằm trong buồng đóng kín cửa mà gió cứ vi vu, hất mạnh những giọt mưa phùn vào tường vôi nghe rào rào. Người đói thì cơ thể chống cự với cái lạnh một cách rất yếu ớt. Nằm dưới mấy lớp mền, mặc mấy lớp áo quần, người co quắp mà vẫn thấy lạnh như lúc cơn của bệnh rét rừng chợt tới. Không sao ngủ được với cái lạnh len lén vào hồn đó, những người tù cứ lăn qua rồi trở lại, đi tìm một chút ấm áp lảng tránh chập chờn. Như chừng hăm he đe dọa mãi rồi cũng mệt mỏi, rồi cơn gió dữ dằn cũng lắng dịu đi. Trong cái thanh vắng của nửa đêm về sáng, từ bệnh xá có tiếng búa đóng đinh vào thùng cây vang đi vội lại qua vách núi. Mỗi tiếng búa đập vào đầu đinh là một lần nhói động con tim của những người tù cải tạo nằm ở các buồng cận kề bệnh xá.

    Mỗi tiếng búa đóng đinh là mỗi bước đi của Tử Thần hăm hở tiến vào trại để cướp lấy một người tù học tập đã "cải tạo tốt" trước hạn kỳ! Không ai bảo ai nhưng trong bóng tối ngục tù và trong tâm trí của mọi người nghe được tiếng búa đóng đinh đêm đó đều thầm bảo rằng: "Thế là "Nó" đã vĩnh viễn ra đi!" Linh tính của tù quả không sai. Thuận lý với tác phong và tư cách của một con người nặng kiếp không quân, "Phong Giặc Nái" muốn xin được "hào hoa" lần cuối. Nhưng tiếc thay nỗi lòng chay đá của những con người cộng sản đã không thông cảm được người sống thì làm sao xót thương được người sắp về cõi hư vô?

    Một linh hồn đã ấm ức về đầu kia mây gió, như một phi cơ gặp nguy kịch mà phi trường lại không sẵn sàng tiếp nhận để nó phải âm thầm thẳng cánh bay xa và xa mãi khi chỉ còn là một chấm đen nhỏ ở cuối trời!./-

    Hoàng Minh Huy

    more
  • TO NHỎ......NHỎ,TO
    TO NHỎ......NHỎ,TO

    VIỆT NAM là một nước hơi nhỏ .

    Trong cái nước hơi nhỏ , có một thủ đô thật to .

    Trong thủ đô thật to , có những con đường rất nhỏ .

    Trong những con đường rất nhỏ , lại có những căn nhà thật to .

    Trong những căn nhà thật to , lại có những cô vợ bé rất nhỏ .

    Những cô vợ bé rất nhỏ , lại dành cho những ông quan thật to .

    Những ông quan thật to , lại đeo những cái cặp hơi nhỏ ..

    Những cái cặp hơi nhỏ , thường có những dự án rất to .

    Những dự án tuy rất to , nhưng hiệu qủa lại quá nhỏ

    Hiệu quả quá nhỏ , nhưng thất thoát lại thật to .

    Tuy thất thoát thật to , lại được coi là cái lỗi rất nhỏ .

    Vì thế VIỆT NAM ta , từ từ biến thành một đất nước nho nhỏ .

    Trong cái đất nước nho nhỏ , lại có những ông lảnh đạo thật to .

    Những ông lảnh đạo thật to , lại có cái đầu quá nhỏ .

    Cái đầu quá nhỏ , lại có túi tham thật to .

    Túi tham thật to , lại có những hiểu biết rất nhỏ .

    VÀ NHỮNG HIỂU BIẾT RẤT NHỎ ..LẠI ..GÂY HẠI CHO ĐẤT NƯỚC ..THẬT TO

    ---

    Chúc mọi người ăn Tết thật To, trong căn nhà nho Nhỏ *

    Dù căn nhà nho nhỏ nhưng lúc nào cũng có niềm Vui thật TO.



    (không biết tên tác giả)

    more
  • Linh mục Nguyễn Văn Lý, tù nhân và bệnh nhân bất khuất
    Bản tin ngày 06-02-2010





    Sáng thứ 2 ngày mồng 1-2-2010, tại trại tù K1 Ba Sao, Kim Bảng, Hà Nam, linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý đã được bà Nguyễn Thị Hiểu (chị), anh Nguyễn Công Hoàng (cháu) từ Quảng Biên, Đồng Nai và ông Minh (em họ), từ Huế, Thừa Thiên, đến thăm viếng.

    Cả ba tới trại lúc 8g sáng. Sau khi làm thủ tục xuất trình giấy tờ cần thiết, họ được cho vào phòng khách để chờ và chuẩn bị quà gởi. Đúng 9g, ông trung tá tên Nam (người đặc trách linh mục Lý từ bao năm nay) ra đưa họ vào thăm cha thay vì dẫn cha ra gặp họ (vì cha đang trong tình trạng bại liệt nửa người, khó di chuyển). Đi vào sâu trong trại khoảng 400m, cả đoàn đến một căn phòng được dùng để họp, khá rộng, có nhiều ghế xếp gọn.

    Bước vào phòng, họ thấy linh mục Lý đã ngồi sẵn ở bàn, trên người mang áo sơ mi màu xám tro chứ không mang áo tù sọc dưa như các lần trước. Đúng như lời cha Lý nói với anh Hoàng khi còn ở bệnh viện công an tại Hà Nội hôm thượng tuần tháng 12-2009: “Về trại, chú nhất định sẽ không mang áo tù nữa. Nếu gia đình đến thăm mà trại bắt mang áo tù thì chú sẽ không ra gặp. Chú chỉ ra gặp khi chẳng mặc áo tù. Nếu gia đình thấy chú không ra thì tất đã hiểu!”. Linh mục Lý đứng lên ôm chầm lấy từng người mà khóc trong nỗi xúc động. Đoạn cả 3 ngồi đối diện với cha để nói chuyện. Sát cạnh cha là ông Nam và nơi một bàn xa hơn, có một anh công an trẻ ngồi lắng nghe và quan sát. Vào chuyện, linh mục Lý cho biết:

    1/ Về tình trạng sức khỏe : Tay và chân phải vẫn liệt, chẳng tiến triển khả quan hơn. Cha đã khước từ sự điều trị chăm sóc của y bác sĩ tại trại trên 10 ngày rồi, và trong thời gian đó cũng hết thuốc do gia đình gởi. Hai ngày đầu họ có lập biên bản về sự khước từ điều trị của cha, mấy ngày sau thì không thấy họ đến lập biên bản nữa. Trước đó, trong trại có đưa cha đi xuống bệnh viện thị xã Phủ Lý để khám tổng quát, làm các xét nghiệm, chụp X quang và chụp cắt lớp (CT scan: computerized tomography). Cha cho biết họ làm khá kỹ, nhưng quên thăm khám 2 động mạch cảnh mà hôm ở bệnh viện 19.8 tại Hà Nội, bác sĩ đã kết luận là bị xơ vữa.

    2/ Về thái độ ứng xử: Linh mục Lý đang suy nghĩ và cầu nguyện để xem nếu Chúa muốn, thì thời gian tới cha sẽ tuyệt thực vô thời hạn để áp lực với trung ương (Hà Nội) về trường hợp của mình. Bởi lẽ vấn đề của cha không phải do trại tù mà là do trung ương quyết định. Nếu khi cha tuyệt thực, trại đưa đi bệnh viện cấp cứu thì cha sẽ không đi. Nếu hôn mê mà họ tiếp nước biển thì khi tỉnh lại, cha sẽ giựt rút kim truyền dịch ra... Xin nhắc lại là khi linh mục Lý còn ở bệnh viện công an Hà Nội (từ 15-11 đến 11-12-2009), chính nhà cầm quyền CS đã đề nghị gia đình làm giấy xin đưa cha về tòa TGM Huế để chữa bệnh và gia đình đã làm nhưng rồi, nhưng vì yêu cầu chứ chẳng xin xỏ nên CS đã không giải quyết!

    3/ Về vụ án 4 nhà dân chủ bị gán tội "âm mưu lật đổ chính quyền" hôm 20-01-2010 : Linh mục Lý nhận định: làm gì mà họ âm mưu lật đổ trong bạo loạn! Họ đã chỉ muốn lên tiếng kêu gọi chuyển hóa chế độ độc tài độc đảng thành đa đảng đa nguyên, để đất nước tiến bộ hơn, dân tình hạnh phúc tự do hơn. Rồi linh mục Lý nói tiếp: “Như các nhà dân chủ yêu nước đó, tôi cũng đã chỉ muốn đóng vai trò ngôn sứ, vạch trần những sai lầm và tội ác do chế độ gây ra để thức tỉnh lương tâm nơi những con người nắm quyền... hầu họ nhìn thấy sự thật mà cải đổi, mà đổi mới như họ vẫn kêu gọi. Các cán bộ ở trại này đều biết việc tôi đã làm. Tự trong lương tâm, họ đều cho là đúng, nhưng vì hoàn cảnh, họ không dám công khai nói lên sự thật như vậy…”. Đột nhiên linh mục Lý chỉ hình Hồ Chí Minh treo trên vách rồi bình thản nhận định: “Chính ông đó là kẻ gian dối, lừa bịp hầu như cả dân tộc và cả thế giới… Ông ta là mấu chốt, là nguyên ủy của mọi vấn đề tại Việt Nam hôm nay. Phải phơi bày bộ mặt, làm rõ chân tướng của tay "đại gian ác siêu cao thủ bịp bợm này" (thành ngữ cha Lý xưa nay hay dùng) thì mới giải quyết vấn đề cách tận căn được! Ở hải ngoại cũng như ở quốc nội, đã có nhiều công trình nghiên cứu, đưa ra ánh sáng nhiều vấn đề của ông, như học giả Minh Võ, nhà văn Vũ Thư Hiên và mới đây là cuốn phim của cha Nguyễn Hữu Lễ.... Nhiều đảng viên đã biết phần nào sự thật về ông Hồ, nhưng họ phải im lặng, chứ lương tâm họ cũng bứt rứt lắm!” Hai cán bộ công an ngồi im không phản ứng gì. Xin nhắc lại là khi còn ở bệnh viện, linh mục Lý từng tâm sự với thân nhân là cha mong ước có ai đó ở nước ngoài trình luận văn tiến sĩ về ông Hồ để vạch trần thật rõ bộ mặt của ông cho toàn thế giới biết, nhất là cho giới trí thức.

    4/ Về vụ Đồng Chiêm : Ngày 18-01 vừa qua, cha Lý đã tuyệt thực để hiệp thông cầu nguyện cho linh mục quản xứ và giáo dân giáo xứ Đồng Chiêm. Cha cho rằng không bao giờ có linh mục nào lại có đầu óc "bã đậu" đến độ tự dưng dựng cây Thánh giá trên đất không phải là của mình. Cha còn cho biết chính mình cũng đã gặp mấy trường hợp tương tự.

    5/ Về giấy thông báo của trại bình xét “quá trình học tập cải tạo” của cha: Họ muốn phê phán tệ, xấu, kém gì thì mặc kệ họ, cha không bận tâm và gia đình cũng chẳng nên để ý làm gì cho mệt. Đó chỉ là trò hề! Được Cộng sản khen mới đáng xấu hổ. Gia đình chỉ có 2 việc cần làm: mỗi tháng gởi quà và thuốc cho cha 1 lần và mỗi tháng rưỡi cố gắng sắp xếp đi thăm, để có tin tức về bệnh tình cha.

    Hiện nay, dù Linh mục Lý tiếp tục bị biệt giam, nhưng có thêm 3 người bị giam chung khu vực, ban ngày được qua lại với cha để trò chuyện, hoặc giúp đỡ Cha khi cần.

    Xin Đồng bào tiếp tục cầu nguyện cho vị tù nhân được hồi phục sức khỏe và được kiên vững tinh thần, nhất là tìm mọi cách để linh mục Lý thoát khỏi lao tù Cộng sản.

    Viết theo lời kể của thân nhân linh mục Lý.

    Việt Nam, 15g00 ngày 06-02-2010
    Nhóm Phóng viên FNA (Free News Agency) Khối 8406

    more
  • TƯ NHÂN HÓA, GIA ĐÌNH HÓA Kinh tế Trung quốc và Kinh tế Việt Nam thóat thai từ Chủ trương Kinh tế Tập quyền Chỉ huy. Chủ trương Kinh tế này còn mang một khía cạnh nhân đạo, đó là Bao Cấp và đồng hưởng Xã hội. Để có thể thực hiện Chủ trương Kinh tế ấy, thì Nhà Nước tập trung quyền lực Chính trị độc tài về mình, đồng thời giữ luôn độc quyền phác họa những kế họach Kinh tế gồm Sản xuất và phân phối Tiêu thụ.





    Kinh tế nhóm đảng Mafia:

    Một người làm quan, cả họ được nhờ


    Chủ trương Kinh tế Tập quyền Chỉ huy và Bao cấp Xã hội đã thất bại vì tiền bạc chung bị thất thóat và bao cấp xã hội làm người ta lười biếng. Do đó, Trung quốc cũng như Việt Nam tuyên bố chuyển mình sang Chủ trương Kinh tế Tự và Thị trường. Nhưng Chủ trương Kinh tế Tự do và Thị trường THỰC SỰ đòi hỏi phải có một Môi trường Chính trị-Pháp lý phù hợp (Environnement Politico-Juridique adéquat): Tư hữu những phương tiện sản xuất và tiêu thụ, Tự do tư doanh, Tự do thương lượng và ký kết giao kèo, Luật pháp bảo đảm những quyền sinh họat Kinh tế phải do những cá nhân đồng quyết định (Dân chủ).



    Trung quốc và Việt Nam nói rằng chấp nhận Chủ trương Kinh tế Tự do và Thị trường cho mọi tác nhân Kinh tế, nhưng đã đặt hệ thống Kinh tế trong một Môi trường Chính trị-Luật pháp cũ của Chủ trương Kinh tế Tập quyền Chỉ huy: độc đảng giữ trọn quyết định trên những phương tiện sản xuất, độc đảng nắm đất đai và tài nguyên quốc gia, độc đảng giữ trọn những sinh họat kinh tế/ thương mại qua những Công ty quốc doanh, Luật pháp liên quan đến sinh họat Kinh tế do độc đảng thiết lập và cá nhân phải tuân phục. Đảng đã thêm vào cái đuôi “định hướng XHCN“ để lấy cớ giữ trọn cái Mội trường Chính trị-Pháp lý bảo đảm cho độc tài Chính trị và độc quyền Kinh tế, đồng thời làm một việc bất nhân nữa là không nhận trách nhiệm bao cấp và đồng hưởng xã hội.



    Đó chính là bóc lột của nhóm đảng Mafia mà kết quả là nhóm đảng Mafia trở thành giầu nứt khố và đại đa số dân chúng bị bóc lột đến nghèo kiết xác. Không có CÔNG LÝ ở một lọai Kinh tế như vậy, tất nhiên cũng không thể có HÒA BÌNH xã hội.



    Sự phản kháng của đại đa số Dân chúng tại Trung quốc cũng như tại Việt Nam đang lên mạnh để đòi hỏi CÔNG LÝ và do đó HÒA BÌNH cho cá nhân và xã hội. Trước sự phản kháng lên mạnh này, nhóm đảng Mafia đã trở thành giầu có sau những chục năm bóc lột, cảm thấy rằng không thể ngồi yên thụ hưởng, nên dường như đang tìm cách cất giấu tiền bạc dưới một chiêu bài nào đó.



    Việc chuyển tài sản ra nước ngòai để cất giấu là sự tất nhiên. Giới Ngân Hàng Thụ sĩ nói nhỏ với nhau rằng họ sẽ nhận được việc chuyển từ Trung quốc sang Thụy sĩ số tài sản tới USD.180 tỉ. Chúng tôi cũng đọc tin thấy rằng Việt Nam đang định “tư nhân hóa“ một số Công ty quốc doanh lớn. Đây cũng là chiêu bài để nhóm đảng Mafia cất giấu tài sản tại chính quốc nội.



    Không phải chỉ nguyên chúng tôi nhận định về Kinh tế nhóm đảng Mafia Trung quốc và Việt Nam. Có nhiều người đã viết. Chúng tôi xin trích đăng một số tỉ dụ.





    Nhà phân tích Bill Hayton nói về
    Kinh tế Mafia gia đình tại Việt Nam



    Việt Nam sẽ đi về đâu? Chắc chắn là sẽ không bình yên. Báo Foreign Policy (foreignpolicy. com) hôm 21-1-2010 có bài viết nhan đề “Vietnam’s New Money” (Đồng Tiền Mới của VN) cho thấy một viễn ảnh u ám của kinh tế và xã hội VN, và dịch tóm tắt như sau.



    Nhà phân tích Bill Hayton mở đầu bài viết bằng hình ảnh ngày 16-11-2008, kể về đám cưới của 2 doanh nhân tại khách sạn sang trọng Caravelle ở Sài Gòn: Chú rể là Nguyễn Bảo Hoàng, 36 tuổi, quản trị công ty đầu tư IDG Ventures Vietnam, và cô dân là Nguyễn Thanh Phượng, 27 tuổi, chủ tịch quỹ đầu tư VietCapital. Hai công ty của cô dâu chú rể kết hợp quản trị 150 triệu đô la các khoản đầu tư ở VN.



    Cô Phượng là con gái Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng. Chú rể là Việt kiều công dân Mỹ, con của một gia đình chạy khỏi VN năm 1975 để trốn chế độ CS, bây giờ trở về để cưới con của một trong những người quyền lực nhất nước.



    Đám cưới này biểu hiện cho thấy Đảng CSVN vẫn khống chế cả khu vực công lẫn tư. Nhiều hãng tư thực ra nguyên là hãng quốc doanh cũ (SOE) hay vẫn còn thuôc quyền nhà nước quản lý, và hầu hết vẫn điều hành bởi các đảng viên.


    Hầu hết những người chỉ huy kinh tế tư doanh hiện này là do đảng chỉ định, hay gia đình họ, hay bạn bè của họ. Giới thượng lưu CSVN đang biến chủ nghĩa tư bản VN trở thành một kinh doanh gia đình. Và nếu phiên tòa xử 4 nhà dân chủ tuần này về tội lật đổ chính phủ có dấu hiệu nào, thì tình hình củng cố quyền lực đảng là diễn biến kinh sợ cho tương lai VN.



    Có nhìều điển hình về mối quan hệ gia tộc và tiền bạc, quyền lực tại VN: một trong những người giàu nhất VN là Trương Gia Bình, chủ tịch công ty tin học lớn nhất VN, hãng FPT. Bình cùng là ngưòi duy nhất tại VN thường được nhắc với nhãn hiệu “cựu phò mã” bởi vì Bình từng kết hôn với con gaí cuả tướng Võ Nguyên Giáp.



    Một thí dụ khác là Đinh Thị Hoa, người VN đầu tiên tốt nghiệp MBA, cao học kinh doanh, tại Đaị Học Harvard. Khi về VN, Hoa lập công ty có tên là Galaxy. Trông thì đúng là mô hình kinh tế tư doanh. Nhưng Galaxy là một trong nhiều công ty thuộc sở hữu của con cái các lãnh tụ đảng. Khi WB cấp học bổng cho Hoa, cha của Hoa là Thứ Trưởng Ngoaị Giao.



    Việc kết hợp tài sản của cả nước vào tay các gia đình quyền thế tại VN đang bóp méo nền kinh tế này: kinh tế sẽ đi theo ý muốn của một số ít người, chứ không đi theo nhu cầu của đa số dân. Và mạng lưới chủ nghĩa xã hội bè cánh chia chác kinh tế đang trở thành một đe dọa cho ổn định tương lai VN. VN có cơ nguy gặp số phận của nhiều đứa con cưng trước kia của WB -- bùng nổ kinh tế, rồi sẽ sụp đổ.



    Các hãng quốc doanh lớn nhất được hưởng nguồn tài trợ tiền không minh bạch cho các dự án tài chánh với rất ít hợp lý về kinh tế. Vào tháng 6-2008, tới 28 hãng quốc doanh xài 1.5 tỉ đô để thiết lập hay mua cổ phần trong các công ty quản lý tiền đầu tư, các hãng chứng khoán, các ngân hàng thương mại và các hãng bảo hiểm. Có 3/4 công ty tài chánh VN hiện sở hữu của các hãng quốc doanh lớn nhất (còn gọi là tổng công ty).



    Với tiền dễ dàng xài như thế, nên mới xảy ra hiện tượng các hãng quốc doanh phải hối lộ khách hàng, cán bộ và thanh tra để nhắm mắt cho vi phạm luật. Câu hỏi là, vào thời khoảng khủng hoảng, Đảng CSVN có thể trừng phạt chính các đảng viên của họ không để đưa kinh tế đen naỳ trở lại vòng kiểm soát. Nhưng bao lâu nữa mới có thể làm thế?



    Vụ kết án các nhà dân chủ tuần này có phaỉ là dấu hiệu cho thấy mạng lưới tham nhũng của đảng, của quyền lực và của đặc quyền hiện đã ra ngoaì vòng kiểm soát?





    Tim JOHNSTON viết về tư nhân hóa
    các Tổng Công ty Việt Nam


    Ngày 06.01.2010, từ Bangkok, Ký giả Tim JOHNSTON, dưới đề mục TƯ NHÂN HÓA (PRIVATISATION) đăng trên FINANCIAL TIMES trang 15, đã viết về việc Nguyễn Tấn Dũng sắp cho tư nhân hóa hai Tổng Công ty lớn của Nhà Nước, đó là PETROLIMEX và VIETNAM STEEL CORP.



    Petrolimex, trước đây gọi là Vietnam National Petroleum Corp., chính yếu nhập cảng dầu lửa cho cả nước. Hiện Petrolimex có tất cả 6'000 trạm phân phối xăng dầu trên tòan quốc.



    Vietnam Steel Corp. là Tổng Công ty sản xuất và cung ứng sắt thép cho Việt Nam.



    Phải chăng đây là tiến trình tư nhân hóa Kinh tế hay chỉ vì những lý do sau đây:



    => Tổng Công ty Nhà Nước lãng phí, thua lỗ mà Ngân qũy Nhà Nước thiếu hụt không còn sức bù thêm tài chánh nữa.


    => Một chiêu bài để con cháu đảng giầu có mua lại Công ty nhà nước làm tư hữu và giấu tài sản. Đây có thể gọi là gia đình hóa, hay nhóm đảng hóa tài sản quốc gia.



    => Trung quốc có nhiều tiền muốn chuyển ra nước ngòai. Nếu Trung quốc mua lại đa số phần hùn Petrolimex, thì họ giữ quyền kiểm sóat xăng nhớt tại Việt Nam. Đây sẽ nằm trong chương trình xâm lăng Kinh tế vậy.



    => Cũng vậy, nếu Trung quốc mua đa số phần hùn trong Tổng Công ty Sắt Thép Việt Nam, họ có thể biến Tổng Công ty này thành một chi nhánh Sắt Thép của họ đã khá mạnh trên Thế giới.



    Tác giả Tim Johnston nhận định rằng: “The appetite for investment in Vietnam is quite low!“ (Sự ham muốn đầu tư vào Việt Nam còn hòan tòan thấp). Bỏ vốn đầu tư vào một Tổng Công ty vẫn lệ thuộc ở một hệ thống Luật pháp độc tài, độc đảng, đó là liều lĩnh.



    Chúng tôi cũng nghĩ rằng giới Việt kiều có thể về thăm Quê Hương, giúp vốn cho người nhà làm ăn nhỏ, nhưng chưa dám bỏ số vốn lớn để hùn vào Petrolimex hoặc Vietnam Steel Corp.


    Đại đa số dân chúng thì nghèo khổ, làm sao có tiền hùn vốn mua Petrolimex hoặc Vietnam Steel Corp. Chỉ có nhóm đảng Mafia, đã cướp bóc được nhiều tiền, cánh nhóm đảng Mafia Trung quốc, có thể bỏ vốn mua để cất giấu tài sản.





    Jamil ANDERLINI viết về những Công ty của
    con Thủ tướng ÔN GIA BẢO
    và con Chủ tịch HỒ CẨM ĐÀO


    Một sự trùng hợp hy hữu. Cũng trong thời gian này, Tác giả Tim ANDERLINI từ Bắc Kinh, cũng dưới đề mục tài sản tư, viết đăng trên tờ FINANCIAL TIMES ngày hôm qua 27.01.2010, trang 17, một bài về những Công ty của con trai Thủ tướng Oâng Gia Bảo và của con trai Chủ tịch Hồ Cẩm Đào. Con gái Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, con rể của Tướng Võ Nguyên Giáp, tại Việt Nam, nhờ quyền lực độc tài đảng, mà làm ăn giầu có, thì tại Trung quốc, con trai Thủ tướng Oân Gia Bảo và con trai Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, cũng dựa quyền thế sinh sát độc đóan của đảng mà làm ăn thâu tóm tài sản.



    ÔN YUNSONG, cũng gọi là Winston ÔN, con trai của Thủ tướng Oâng Gia Bảo, có Công ty tư nhân về tài chánh NEW HORIZON có thể đầu tư tiền tỷ Đo-la. Chúng tôi xin dịch một đọan viết của Tác giả Jamil ANDERLINI:



    “Một Tập đòan Tài chánh được thành lập bởi con trai của Oân Gia Bảo, Thủ tướng Trung quốc, đã cùng với một số nhà đầu tư nước ngòai sắp đầu tư số lượng USD.1 tỷ vào lục địa Trung quốc.“



    “ÔN Yunsong, cũng được gọi là Winston ÔN, là con trai độc nhất của Thủ tướng Trung quốc, có Tập đòan Tài chánh NEW HORIZON với vốn lúc đầu USD.750 triệu và sắp tăng lên USD.1 tỷ trong những tuần tới.“



    Về những bí mật làm việc của những con cái các Lãnh đạo của đảng Cộng sản, Tác giả Jamil ANDERLINI viết: “The children of China’s Leaders enjoy unparalelled access to decision-makers and are seen as essential facilitators by foreign businesses operating in the country. But while their names can help attract investors, any public perception in China that they are trading on their family’s name can be politically devastating and details of their activities are often regarded as state secrets. Internet searches for information on NEW HORIZON and Winston WEN were blocked in China yesterday.“ (Những con cái của các Lãnh đạo tại Trung quốc được hưởng liên hệ không sánh được về việc liên hệ trực tiếp với những người có quyền quyết định và được coi như là những người dàn xếp chính yếu bởi nhà kinh doanh nước ngòai làm việc trọng xứ Tầu. Nhưng trong khi tên của những con cái các Lãnh tụ này có thể quyến rũ những nhà đầu tư, thì bất cứ những sự biết đến của quần chúng rằng những người con này đang làm ăn dựa trên tên gia đình của họ có thể gây tàn phá về mặt chính trị, và những chi tiết họat động của họ thường được coi là những bí mật nhà nước. Những truy tìm tin tức bằng Internet về Tập đòan New Horizon và về Winston ÔN đã được ngăn chặn lại hôm qua tại Trung quốc) (FINANCIAL TIMES 27.01.2010, trang 17).


    Về riêng con trai của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, Tác giả Jamil ANDERLINI cũng viết như sau: “In similar situation in July last year, the Central Propaganda Department ordered all Chinese search engines to block searches related corruption probe in Namibia involving Nuctech, the airport scanner group controlled by Hu Haifeng, 38-year-old son of Hu Jintao, China’s president“. (Trong hòan cảnh giống như vậy vào tháng Bẩy năm ngóai, Bộ Tuyên truyền Trung ương đã ra lệnh xử dụng tất cả những phương tiện tìm kiếm đóng chặt những truy tìm bằng chứng tham nhũng ở Namibia liên hệ đến NUCTECH, Tập đòan Air Scanner dưới quyền kiểm sóat của Hồ Haifeng, con trai 38 tuổi của Hồ Cẩm Đào, Chủ tịch Trung quốc) (FINANCIAL TIMES 27.01.2010, trang 17).




    Kinh tế nhóm đảng Mafia Trung quốc và Việt Nam đang tìm cách giấu cất tài sản bằng tư nhân hóa hay gia đình hóa những Công ty quốc doanh vậy.





    Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

    Geneva, 28.01.2010

    VietTUDAN


    more
  • Ung thư máu
    Người Việt Cứu Người Việt: Chỉ có quý vị mới cứu được bác sỹ Việt Lâm


    Hãy Hiến Tủy Để Cứu Mạng Sống







    Bác sỹ Việt Lâm sống ở San Francisco năm nay 37 tuổi, mắc phải cơn bệnh ung thư máu (Non- Hogkin Lymphoma) rất hiểm nghèo và đang cần sự giúp đở của quý vị. Cơ thể của bác sỹ Việt đang cần một người có tủy tương thích để ghép tủy thì mới hy vọng sống sót. Vì bác sỹ Việt là người Việt Nam nên hy vọng tìm được tủy tương thích chỉ có thể tìm thấy trong cộng đồng Người Việt. Hãy cứu lấy bác sỹ Việt! Hãy ghi danh hiến tủy để cứu mạng sống!

    Các bạn có thể giúp đở bằng cách tiếp tục giới thiệu câu chuyện của Việt Lâm đến mọi người bằng cách Đăng ký email để được cập nhật thông tin về website của cô:

    http://www.caringbr idge.org/ visit/vietlam

    Hoặc đăng ký vào trang facebook của cô tại:

    http://www.facebook .com/group. php?gid=26507953 3176

    Hoặc vào website sau đây để tìm hiểu về việc hiến tủy:

    http://www.marrow. org/TRANSLATIONS /VIETNAMESE/ index.html



    Xin cám ơn quý vị đã theo dõi và xin ghi danh hiến tủy ở các địa điểm sẽ được thông báo trên các phuơng tiện truyền thông trong cộng đồng.



    Những người bạn của Việt Lâm

    Điện thoại liên lạc: 408-691-6786




    Dưới đây là câu chuyện của bác sỹ Việt Lâm:

    ---------

    Câu chuyện cảm động và cần sự giúp đở của Quý Vị...

    Cha, Mẹ ly thân. Mẹ mất sớm. Ba Anh, Chị, Em vượt biên ..tàu Mỹ vớt...đến Mỹ ..1985. Anh lớn phải tự túc...
    hai cô em còn nhỏ (minors), được ở với gia đình cha, mẹ nuôi (foster parents) , hết gia đình này qua gia đình khác,
    thế mà hai chị em vẩn thương yêu đùm bọc, dìu dắt lẫn nhau thành tài : hai nử Bác Sĩ...
    Thật đáng khâm phục.

    Thấ nhưng, không may, cô em là Bác sỹ Việt Lâm hiện sống ở San Francisco năm nay 37 tuổi,
    đã bị bệnh ung thư máu (Non- Hogkin Lymphoma), rất hiểm nghèo và đang cần sự giúp đở của quý vị.

    Cơ thể của bác sỹ Việt đang cần một người có tủy tương thích để ghép tủy thì mới hy vọng sống sót.
    Vì bác sỹ Việt là người Việt Nam nên hy vọng tìm được tủy tương thích chỉ có thể tìm thấy trong cộng đồng Người Việt.

    Xin Quý vị vui lòng giúp đở và phổ biến rộng rải lời kêu gọi này, để mong rằng may mắn Bác Sĩ Việt Lâm,
    sẽ tìm được người giống tủy và hy vọng sống còn.


    Chân thành cám ơn.


    BMH
    Washington, D.C
    -------

    For those of you who do not know Viet, I'd like to take this opportunity to share with you a little about her. As mentioned previously, Viet rarely draws attention to herself and always thinks of others and their needs before hers.

    My name is Linh Lâm and I am Viet's older sister. Viet is my true "best friend for life", and one I am with utmost admiration and adoration.

    We were born in Vietnam and lived in a very small fishing village approximately 120 miles (200Km) north of Ho Chi Mich City. (This area has recently turned into a tourist mecca of Vietnam .)
    Our parents were separated. An older sister, Viet and I lived with our mother, who was an angel, literally and figuratively, and Viet inherited many of her wonderful traits. When Viet was nearly four, our mother died, and our older sister took over to care for us. She had to work multiple jobs to provide for us. As a result, Viet and I spent all of our time together, taking care of each other and wandering wherever our curiosity or needs took us. Our perspective was limited and we always thought our childhood was wonderful, with complete freedom and no expectation from anyone!!! When our sister did not come home some nights, the intermittent going to sleep on empty stomach or hiding under the bed always seemed to come to an end when dawn arrived, with promises of a new day.

    A few years after mother's death, our older brother, who lived with our father, came to live with us. (Our eldest sister also lived with our father). He brought us some books, encouraged us to study and have BIG dreams. He had a vision of providing a better life for us. After numerous thwarted attempts, he successfully smuggled us on a small boat with him, defecting Vietnam . Nothing could ever prepare us for our journey across South China Sea , during her stormy monsoon season, but miraculously, we made it when our boat was picked up by an American ship, days later. We lived in the refugee camps in Singapore and Indonesia . Our brother was required to attend "cultural education" while we were not, so the two of us once again, roamed freely. We grew exceptionally close as life was filled with fears and uncertainties.

    In 1985, we arrived in Michigan . Our brother did not meet the age requirement for foster homes and decided to leave Michigan to join national job corps to learn trades and find ways to support himself. Viet and I lived in one foster home after another. This period of our lives consolidated our love for each other. No matter how many new friends we made, we were always each other's best support and friend.

    We attended the same university and were shortly separated when Viet was in medical school and I completed medical school and left Michigan for residency. As soon as Viet completed medical school, we reunited.

    Viet had a very brave, courageous, and kind soul, always willing to try new things and to help others. She had an amazing sense of humor and can make anyone laugh. Her beautiful smile was contagious. She spent countless hours with children with disability and found joys and beauties in spending time with them. She taught me so much about humanity and myself. Very often, she and I would laugh ourselves to pain, over nothing in particular. We called ourselves "idiodic mutants". We loved each other dearly. There was nothing I would not do for her and vice versa.

    Our relationship grows even deeper as we age. Viet has been my true, constant, and brightest guiding light. Her light has always warmed my heart, spirit, and soul.

    As I look back to share with you about her, I am in awe of the mysteries of life. As individuals, our lives were so insignificant that if terminated in Vietnam , in the sea, in the regugee camps, or in foster care, that would had been it and not much would come out of it. Yet, somehow, our lives continued... and through all of our journeys, I usually had the ability to provide her needs, but now that she has achieved so much and is a vital part of many others, she desperately needs something neither my blood nor body can provide. This breaks my heart.

    Like everyone else, our lives have been filled with ups and downs, trials and tribulations, yet something has always remained constant, our deep love for each other and our appreciation for humanity and so many people who have helped us along our journeys. We both deeply desire helping others, in their times of needs. Prior to Viet's relapse, we seriously considered joining medical volunteering work.

    Thank you. We are forever in your debt.

    Linh

    more
  • Quê Hương và Chủ Nghĩa

    (Gửi tuổi trẻ Việt Nam)

    Em hãy ngồi xuống đây
    Anh kể câu chuyện này
    Trên cánh đồng cỏ cháy
    Ngậm ngùi như khói bay
    Con ngựa già một đời
    Chưa thấy được ngày vui
    Mắt mỏi mòn trông đợi
    Những mầm cỏ xanh tươi.
    Đã bao nhiêu năm rồi
    Hướng nhìn về xa xôi
    Tâm tư đau nhức nhối
    Cuộc đời vẫn nổi trôi
    Em nhìn về tương lai
    Cố dấu tiếng thở dài
    Mắt dường như ngấn lệ
    Có phải vì khói cay?
    Em thấy đó, trên đường đi không đến,
    Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghêng ngang
    Những con thú người nhảy múa kiêu căng
    Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghiã.
    Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ,


    Chủ nghiã dạy em, thù hận hờn căm
    Chủ nghiã dạy em, độc ác bất nhân
    Chủ nghiã dạy em, lọc lừa xảo trá
    Chủ nghiã dạy em, dối gian trăm ngả
    Chủ nghiã dạy em, bội phản vong ân
    Chủ nghiã dạy em, giết chết lương tâm
    Chủ nghiã dạy em, vô thần đấu tố
    Chủ nghiã mù, rước voi dày mả Tổ
    Chủ nghiã ngu, thờ đồ tể ngoại bang
    Chủ nghiã bưng bô, xây dựng thiên đàng
    Chủ nghiã lừa em, những con bò sữa
    Chủ nghiã bất lương, ma cô nhà chứa
    Chủ nghiã tú bà, dụ dỗ thơ ngây
    Chủ nghiã cò mồi, vơ vét luôn tay
    Chủ nghiã cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc
    Chủ nghiã lưỡi câu, móc mồi dân tộc
    Chủ nghiã bịp lừa, bánh vẽ tự do
    Chủ nghiã cá ươn, tư tưởng vong nô
    Chủ nghiã chết đi, Quê Hương vẫn sống
    Ai nhân danh hạnh phúc
    Thứ hạnh phúc ngục tù
    Ai nhân danh dân chủ
    Thứ dân chủ si ngu
    Ai nhân danh chân lý
    Thứ chân lý đui mù
    Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghiã,
    Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
    Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam!
    Sự thật đó có làm em đau nhói ?
    Vẫn chập chờn lượn bay bầy quạ đói
    Chồn cáo kia có rình rập trước sau

    Ngẩng mặt cao và đừng sợ đớn đau
    Đứng lên em bằng tâm hồn biển động.
    Em đứng lên như đại dương dậy sóng
    Tiếng sét thần tuổi trẻ nổ ầm vang
    Những tượng hình, chủ nghiã, phải tiêu tan
    Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức sống,
    Em bây giờ khôn lớn
    Mắt rực lửa yêu thương,
    Biết đâu là sự thật
    Em tìm thấy con đường.
    Tự-Do sẽ nở hoa
    Trên quê hương khốn khó
    Anh như con ngựa già
    Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
    Đốt những đám cỏ khô
    Dọn đường cho em đi làm lịch sử


    Nguyễn Quốc Chánh
    Saigon


    Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh sinh năm 1958 ở Bạc Liêu, hiện sống tại Sài Gòn. Tác giả của nhiều tập thơ như Ðêm mặt trời mọc, Khí hậu đồ vật và Của căn cước ẩn dụ, và Ê, tao đây. Thơ của ông đã được nhiều tác giả dịch ra tiếng Anh. Trong bài phỏng vấn dành cho nhà văn Vi Ký, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nhận xét về đảng Cộng Sản: “Ðảng Cộng sản thắng Tây và Mỹ bằng máu của dân tộc, bằng vũ khí của Nga và Tàu, rồi nộp “độc lập dân tộc” cho cộng sản Tàu và Nga. Ai chỉ ra tình trạng thế chấp và bán đứng đó đều bị cho là phản động. Kẻ phản động có thể gây tai họa cho Ðảng nhưng lại là phúc của dân. Những ai vì Ðảng sẽ kết án kẻ phản động, còn những ai vì con người thì sẽ hoan hô kẻ phản động. Hãy nhớ câu nói lịch sử của ông Nguyễn Văn Thiệu: “Ðừng tin những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”.

    more
  • KHÔNG CHO PHÉP MÌNH QUÊN! (Nguyễn Khánh Vũ )








    Nhiều người cho rằng chiến tranh đã kết thúc hơn 30 năm rồi, vả lại Việt cộng cũng thay đổi rồi, sao lại chống hoài?

    Với Tôi, những bài học, những kinh nghiệm thương đau mà thế hệ Cha Anh đã có với Việt Cộng nhắc Tôi phải cảnh giác luôn luôn.


    - Bài học số 1:



    Việt Cộng giết người Quốc Gia ngay trong thời kỳ phôi thai kháng Pháp, đánh Nhật, vì Việt Cộng muốn cướp quyền lãnh đạo đất nước, để có thể toàn quyền làm tay sai cho Cộng Sản quốc tế trước kia, và nay cho quan thầy Trung Cộng..




    -Bài học số 2:



    Trong những kỳ cải cách ruộng đất, Việt Cộng đã giết biết bao người dân vô tội, giết ngay cả những người mà có lẽ chẳng bao lâu trước đó đã hào phóng bỏ ra vàng, tiền của đóng góp trong các cuộc quyên góp cho Việt Cộng.




    -Bài học số 3:



    Ký kết ngưng bắn với Việt Cộng chưa ráo mực thì Hồ Chí Minh xua ngay quân giết hàng ngàn đồng bào miền Nam vô tội trong Tết Mậu Thân 1968.


    -Bài học số 4:



    Việt Cộng xé ngay bản hòa đàm Paris mà chúng vừa ký 1973.


    -Bài học số 5:



    Trường học Cai Lậy, nơi bao trẻ thơ đang ê-a bên trang sách, sao lại là mục-tiêu pháo-kích của Việt Cộng ? Sao Việt Cộng lại nhẫn tâm bắn vào hàng ngàn đồng bào vô tội đang trốn chạy "giải phóng quân" trên đại lộ kinh hoàng?


    -Bài học số 6:



    "Nhà nước thông báo để nhân dân đừng tin vào các tin đồn thất thiệt. Nhà nước sẽ không đổi tiền". Mà việc đổi tiền, thực chất là một cuộc ăn cướp tài sản của người dân miền Nam, được tiến hành chỉ một ngày sau đó. Đây là một nhóm thổ phỉ cai trị, chứ không phải là một nhà nước pháp trị 500 đồng tiền Việt Nam Cộng Hòa đổi lấy 1 đồng tiền Hồ !Việt Cộng có cái gì để mà đổi?




    - Bài học số 7:



    "Ngày mai em sẽ chở các con đến đây thăm anh", Mẹ tôi bịn rịn chia tay Ba Tôi sau khi chở Ba Tôi đến địa điểm tập trung "cải tạo".

    "Em về ráng lo cho Thầy Mẹ và các con. Đêm nay chắc chắn Anh sẽ bị đem

    đi nơi khác. Và Em cũng đừng mong Anh sẽ về sau 10 ngày, Ba Tôi căn dặn.

    "Nhưng...Cách Mạng thông báo tập trung 10 ngày mà!", Mẹ tôi trả lời.

    Ôi thương thay cho Người dân hiền lành, thật thà của đất nước Tôi. Và chắc đâu đó ở Hà Nội, đã có một nhóm người ngồi cười khoái trá.




    =====




    Trên đây là một ít trong số những bài học "cơ bản" mà Tôi luôn tự nhắc Mình và “không bao giờ cho phép Mình quên!”

    Có nhiều người cho rằng Việt Cộng đã thay đổi rồi.

    Với Tôi, Việt Cộng chỉ là một loài tắc kè dỏm và hạ cấp. Nó thay đổi màu để tồn tại, để tiếp tục lừa bịp, che đậy cái bản chất bất biến của Chúng là Tàn ác và đê hèn.


    Với những người cùng một dòng máu Việt thì Chúng chẳng chừa một hành vi bẩn thỉu nào, nhưng với Kẻ Thù o phương Bắc, Kẻ Thù mà ngàn năm trước Cha ông Ta đã chỉ mặt đặt tên, thì Chúng lại quì gối. Khi đọc bản tin Giang Trạch Dân vào tắm ở Đà nẵng, rồi vào Saigon gặp mặt Hoa Kiều Chợ Lớn, sau đó mới bay ra Hà nội để gặp Bọn đàn em ở Ba Đình, lòng Tôi sôi sục căm hờn, tủi nhục.

    Với cái thằng Tàu Phù này, Việt Nam xem chừng chỉ là cái ao làng của Nó. Khi đọc bản tin thấy đám du khách Trung Cộng phất cờ, đón đuốc thế vận trên đường phố Saigon trong khi những người dân Việt bị cô lập, bị đẩy ra xa, Tôi biết rằng Tôi vẫn còn sáng suốt. Tôi vẫn thấy rõ cái tồi-tệ, xấu xí của Việt Cộng dù đang được che đậy dưới một cái áo màu mè bên ngoài của một con tắc kè. Việt Cộng đã thay đổi?


    Tôi may mắn có một Người Cha sáng suốt với những phân tích sắc bén, thuyết phục. Ông luôn là người đầu tiên Tôi tìm đến để tham khảo và hỏi ý kiến khi nghe hoặc đọc thấy những biến động nào trong xã hội. Là một cựu quân nhân trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, ở tuổi ngoài 70, ông vẫn canh cánh trong lòng chuyện vận mạng đất nước. "Muốn chống Cộng, Mình phải hoặc là có Tiền hoặc là có Quyền", Ba tôi nói. Và trong tình thế không có cả hai, ông vẫn chống Cộng theo cách riêng.


    Ông hun đúc tinh thần Yêu Nước cho Con Cháu trong gia đình qua các câu chuyện kể, qua những nhận định tình hình, nhắc nhở Con Cháu tỉnh táo trước những mưu chước của Việt Cộng. Ông nhắc Con Cháu dành chút thời gian thắp một nén nhang, đặt một ít hoa, nơi đài chiến sĩ Việt-Mỹ nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong.

    Ông cố gắng đến với Các Cuộc Biểu Tình nghiêm túc trong cộng đồng. "Mình đến dù không làm được gì nhưng Mình phải đến để thể hiện chính kiến của mình, đồng thời động viên Anh Em", ông thường nói như vậy. Ông đến với các buổi ra mắt sách có liên quan đến Lịch Sử, đến Quân đội và luôn ủng hộ mua sách từ những đồng tiền ít ỏi ông nhận được hàng tháng. Tôi được nghe rất nhiều lần từ những người Bạn của ông, từ sơ giao đến thân tình, "Mỗi lần gặp Anh, Tôi hiểu ra nhiều vấn đề quá!". Tôi luôn cố gắng theo Ba Tôi tham gia Các Cuộc Biểu Tình nghiêm trang trong Cộng Đồng.. Tôi phụ giúp giảng dạy Việt ngữ cho các Em Nhỏ với hy vọng góp một bàn tay phá vỡ cái nghị quyết 36 mà Việt cộng đã và đang cố gắng thực hiện tại hải ngoại qua sách báo, qua các chương trình ca nhạc của chúng. Tôi tranh thủ giờ ăn trưa trong công ty,để viết bài và tham gia tranh luận trên các diễn đàn với cố gắng "giành dân,lấn đất" với Việt cộng trên mạng điện toán. Tôi luôn mua băng gốc các chương trình ca nhạc, các tài liệu Lịch Sử để ủng hộ các trung tâm, các cơ sở có đường hướng chống Cộng rõ ràng. Tôi cố gắng giải thích cho Các Con Tôi khi Chúng thắc mắc về lá Cờ Máu Chúng thấy trong sách báo. Bạn bè Tôi, có Người cho Tôi chống Cộng cực đoan. Là người Việt nên Tôi vẫn nhớ Ông Bà ngày xưa có dạy "một câu nhịn, chín câu lành". Tôi cũng cho Mình là một người Công giáo kiên định và vâng phục. Chúa Tôi có dạy rằng "Nếu có kẻ tát Con má bên phải, Con hãy đưa má bên trái cho kẻ đó tát".



    Kính thưa Ông Bà, Việt cộng Ngày Xưa đày Ba con nơi rừng sâu, chỉ thả về khi Ba Con khập khễng trên đôi nạng gỗ với một bệnh án sống thêm được vài tháng là hết. Mấy Chị Em Con bị xếp vào hàng cuối cùng trong xã hội vì "trúng" đủ mọi "tiêu chuẩn" của Việt Cộng, dân Bắc di cư - đạo Công- giáo - Con Ngụy quân Ngụy quyền. Ngày xưa Việt Cộng gọi Chúng Con là đĩ điếm bám chân "đế quốc" thì nay là "khúc ruột ngàn dặm", một khúc ruột mà hàng năm có thể gửi về trong nước gần 10 tỉ "tiền đế quốc". Bao nhiêu đồng bào nghèo lê lết sống bên Cambodia hay còn kẹt lại ở Philippines, bao nhiêu công nhân làm "tôi mọi" khắp nơi, bao nhiêu Cô Gái bán thân khắp vùng Đông Nam Á, thì sao không là "khúc ruột"?

    Trước, Việt cộng giết dân miền Bắc trong "cải cách ruộng đất", chôn sống dân miền Trung trong Mậu Thân, đày đọa, thủ tiêu quân cán chính miền Nam sau ngày "giải phóng", nay Việt cộng lại tiếp tục cướp đất của bao người dân thấp cổ, bé miệng, tiếp tục tàn phá Quê Hương, phá bỏ đạo đức làm Người.Người dân đã chẳng những "một nhịn, mà trăm ngàn "nhịn", mà "lành" vẫn không thấy.

    Ông Bà Kính, làm sao có "lành" với Quỷ.

    Lạy Chúa, Việt Cộng đánh đồng bào Con thê thảm trong "cải cách ruộng đất"

    Việt Cộng Chôn Sống đồng bào Con trong Tết Mậu Thân. Việt Cộng đánh gia đình Con và biết bao gia đình miền Nam tan nát sau "ngày giải phóng".

    Việt Cộng đày đọa áp bức đến nổi dân chúng miền Nam phải rời bỏ quê hương vượt biển Đông. Hàng ngàn người đã bỏ mình, đã ô nhục, nhơ nhớp dưới tay hải tặc. Nay Việt Cộng tiếp tục đánh phá các Cộng Đồng Người Việt hải- ngoại, nơi Chúng Con đang xây dựng lại cuộc Sống Mới cho thế hệ mai sau.

    Lạy Chúa, chẳng những cả hai má Chúng Con đã để cho Việt Cộng tát, mà toàn thân, lục phủ ngũ tạng cũng tang thương. Thì nay xin Chúa cho Con theo câu "Có lúc Con phải hiền như Con trừu, có khi Con phải khôn ngoan như Con Rắn". Tôi có cực đoan không khi Tôi chống Cộng hay Việt Cộng đã thay đổi chăng? Tôi sẽ còn chống Cộng ngay cả khi Việt Cộng không còn trên quê hương Tôi. Ngày quê hương thanh bình, Tôi sẽ về lại vùng quê Mỹ Tho hiền hòa, mở một ngôi trường dạy học cho Các Em nhỏ.Và lồng trong những bài học Việt văn, toán học, Tôi chắc chắn sẽ kể cho các em nghe những tội ác của Việt Cộng, nhắc cho các em những kinh nghiệm thương đau của Cha ông, với một Hy-vọng Các Em sẽ không bao giờ để cái Chủ Nghĩa quái thai này xuất hiện một lần nữa trên đất

    Nước thân yêu dưới bất kỳ hình thức nào.

    Tôi viết bài này trong niềm tưởng nhớ người Chú, người Cậu,những sĩ quan anh dũng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hy sinh trong cuộc chiến, những đứa em và Bà Con xa gần chết trên biển Đông, vì lý tưởng Tự Do.



    Hồn Nhiên





    more
  • GIÁO DÂN ĐỐI THOẠI VỚI H.Y.MẪN
    CHỦ ĐỀ:

    GIÁO DÂN ĐỐI THOẠI VỚI H.Y.MẪN


    Trong lúc Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… bị CSVN đàn áp, bị đánh đổ máu tại hiện trường, thì Hồng y Mẫn ngồi yên lành ở Tòa Giám mục lại rêu ra chủ trương ĐỐI THOẠI với CSVN để rồi Báo Đài của Nhà Nước cùng báo Tôn giáo quốc doanh Công Giáo & Dân Tộc phụ họa với chủ trương Đối Thoại nhằm dẹp cao trào Giáo dân Công giáo tự vệ trước bạo lực và can đảm đứng lên đòi CÔNG Ý để cá nhân cũng như xã hội có HÒA BÌNH thực sự. Chủ trương và kêu gọi ĐỐI THOẠI như con dao hai lưỡi đâm sau lưng Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… đang kiên cường đấu tranh không phải riêng cho Giáo Hội Công Giáo, mà cho cả Dân Tộc nữa.



    Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… muốn ĐỐI THOẠI với Hồng y PHẠM MINH MẪN để xem cái chủ trương của Ngài ĐỐI THOẠI với CSVN có thực lòng, có hiệu quả không hay chỉ là bình phong che đậy cho thâm ý dẹp những cố gắng đấu tranh của Công Giáo để CSVN vẫn yên lành cai trị khát máu trên Dân Tộc, cướp bóc bất công của cải của Dân chúng và thâu góm tài sản Quốc gia làm của riêng.





    Nhân vụ Đồng Chiêm, nhận xét sơ khởi về

    Chủ trương ĐỐI THOẠI của Hồng y Mẫn



    Trong THƯ CHÚC XUÂN NĂM THÁNH VÀ XUÂN CANH DẦN, Đức HY Phạm Minh Mẫn mở đầu Lá Thư như sau:



    ”Vào thời điểm chuẩn bị bước vào Năm Thánh 2010, Đức Thánh Cha Bênêđitô XVI nhắn nhủ cộng đồng dân Chúa Việt Nam hãy dành thời gian Năm Thánh xây dựng ba mối tương quan căn bản của đạo làm người : - thể hiện lòng thảo kính đối với Chúa là Cha trên trời cùng ông bà tổ tiên và các tiền nhân; - phát huy tình huynh đệ hiệp nhất đối với nhau trong cộng đồng dân Chúa là anh em đồng đạo; - mở rộng tình huynh đệ liên đới đối với mọi người trong cộng đồng xã hội, là anh em đồng bào và đồng loại ».



    Để cắt nghĩa thêm về “mở rộng tình huynh đệ liên đới đối với mọi người trong cộng đồng xã hội, là anh em đồng bào và đồng loại”, HY Mẫn viết:



    “Con đường đồng hành cùng dân tộc. Vào dịp các giám mục Việt Nam đi Ad Limina cuối tháng 6 năm 2009, Đức Bênêđitô XVI có lời nhắc nhở cộng đồng dân Chúa Việt Nam : đồng hành cùng dân tộc trên con đường lịch sử của đất nước, mọi người cần quan tâm mở rộng tình huynh đệ cùng phát huy tinh thần trách nhiệm liên đới trong cộng đồng xã hội, qua con đường đối thoại và hợp tác với mọi thành phần xã hội, trên nền tảng sự thật và công ích, nhằm phục vụ cho sự sống con người cùng sự phát triển đất nước.”



    Khi trả lời Phóng viên Jerome BORUSZEWSKI (Báo La Croix), ngày 24.01.2010, HY Mẫn nói:



    “... tôi cố gắng đi theo con đường mới Công đồng Vatican II đã mở ra, là đối thoại và hợp tác với mọi tổ chức văn hoá và tôn giáo, kinh tế và chính trị trong cộng đồng xã hội, trên cơ sở sự thật và công ích. Cả hai vị Giáo Hoàng Gioan Phaolô II và Bênêđitô XVI đều nhắc lại con đường này cho các Giám mục Việt Nam trong những lần đi Ad Limina trong thập niên đầu của thiên niên kỷ thứ ba.”



    Chúng tôi xin nêu ra những điểm sau đây và sẵng sàng đối thọai với HY Phạm Minh Mẫn:





    1) Thời điểm cổ võ việc đối thọai



    HY Mẫn đề cập và nhấn mạnh chủ trương ĐỐI THỌAI ở một thời điểm rất tế nhị để Giáo dân có thể hiểu rằng đây là việc công kích thái độ của Tổng Giáo Phận Hà Nội cương quyết trước việc đàn áp của CSVN đối với những vụ Tòa Khâm sứ, Xú Thái Hà, Tam Tòa và nay là Đồng Chiêm. Giáo dân và những Linh mục trong những vụ này chỉ là những nạn nhân của đàn áp bằng vũ lực. Nếu họ cứng rắn phản ứng lại, thì dó cũng là quyền tự vệ một phần nào. Khi Tổng Giáo phận Hà Nội đang phải chịu đựng đàn áp như vậy, mà Hy Mẫn chỉ lớn tiếng kêu gọi đối thọai, mà không nói cho kẻ đàn áp hãy ngưng tàn bạo, thì những lời kêu gọi này trở thành thiên vị: một đàng như công kích Tổng Giáo phận Hà Nội, một đàng như biện minh cho sự đàn áp của CSVN.



    Một lời kêu gọi về những giá trị luân lý tổng quát có thể có lợi ở thời điểm này, nhưng lại hại ở thời điểm khác. Người kể chuyện có duyên là người biết đúng thời điểm để kể ra câu chuyện. Cùng một câu chuyện, nhưng kể ra ở một thời điểm khác, có thể trở thành vô duyên. Hy Mẫn thử đến bên những người đàn bà bị đánh bể đầu, vỡ mặt, máu lênh láng... để kể chuyện ĐỐI THỌAI với CSVN dùng vũ lực, xem người ta hay chính Hồng Y thấy vô duyên, thậm chí độc ác nữa.



    Các Giám Mục của Tổng Giáo phận Hà Nội, khi cùng ký tên Hiệp Thông với Đồng Chiêm, không phải là những Vị không biết đối thọai để đến nỗi Hồng Y Mẫn phải la hò lên ở thời điểm này như công kích.



    Vào thời điểm Cộng Hòa Miền Nam, Phong trào Ngô Bá Thành, Tôn Thất Dương Kỵ... đứng lên kêu gọi HÒA BÌNH. Chính Miền Nam đang phải chiến đấu để bảo vệ Hòa Bình cho Miền Nam, trong khi ấy Miền Bắc gửi quân vào để phá đời sống an bình của dân Miền Nam. Tại sao Phong trào Hòa Bình không kêu gọi kẻ từ Miền Bắc gây chiến, mà chỉ lớn tiếng kêu gọi Miền Nam phải ngưng đấu tranh. Hai tiếng HÒA BÌNH thật đẹp, nhưng Phong trào đã xử dụng ở thời điểm ấy như lưỡi gươm đâm vào phía Miền Nam. Họ là tay sai của Miền Bắc gây chiến.



    HY Mẫn lớn tiếng kêu gọi ĐỐI THỌAI không đúng thời điểm, hay là ở hòan cảnh tế nhị lúc này, có thể bị coi là tay sai của CSVN nhằm diệt tinh thần can cường tự vệ của Giáo dân Tổng Giáo phận Hà Nội và do đó ủng hộ việc đàn áp đẫm máu của CSVN.





    2) HY Mẫn hiểu sai tinh thần ĐỐI THỌAI của Công Đồng Vatican II



    Chính trong THƯ CHÚC XUÂN NĂM THÁNH VÀ XUÂN CANH DẦN, Hy Mẫn đã nói rõ rệt:”... mở rộng tình huynh đệ liên đới đối với mọi người trong cộng đồng xã hội, là anh em đồng bào và đồng loại.” Khi trả lời Phỏng vấn của Jerome BORUSZEWSKI, Hy Mẫn còn nhắc lại việc ĐỐI THỌAI là đối với anh em trong “cộng đồng xã hội, trên cơ sở sự thật và công ích. “



    Chúng tôi hòan tòan đồng ý với tinh thần ĐỐI THỌAI này mà Công Đồng Vatican II đã chỉ dậy. Mọi người trong cộng đồng xã hội là những ai ? Là những đồng bào nghèo khổ đang bị cướp nhà, đất; là những công nhân bị bóc lột sức lao động; là những trí thức lên tiếng xây dựng xã hội thì bị bỏ tù; là những ngư dân bị Tầu cướp bóc, giết hại mà CSVN không làm gì để bênh vực; là những tăng ni Bát Nhã bị đánh đập, đuổi khỏi cơ sở tu trì; là những Giáo dân bị đánh bể đầu khi bảo vệ Thánh Giá Chúa; là những cô gái bị bán ra nước ngòai để phục vụ tình dục; là những nữ sinh vị thành niên bị ép tình dục như vụ việc đang xẩy ra tại Hà Giang... Họ là những đồng bào gần nhất trong cộng đồng xã hội của chúng ta hiện nay.



    Đối với những người này của Cộng đồng Xã hội, hãy mang cái nhìn đối thọai, thông cảm và hiệp thông đến với họ. Nền tảng của ĐỐI THỌAI là tình yêu thương. Việc đối thọai đối với đồng bào này là yêu thương họ, đến với họ để trợ lực khi họ phải chịu những bất công.



    Đúng như lời Hy Mẫn đã nhắc lại tinh thần Đối Thọai của Vatican II là dành cho mọi người thuộc CỘNG ĐỒNG XÃ HỘI, nhưng Hy Mẫn đã thực hiện đến mức nào ?



    Trong hai câu nói mà Hy Mẫn nhắc ra trên đây, không có từ nào nhắc đến Nhà Nước, đến đảng CSVN độc tài trị dân với những bất công, đàn áp dân với vũ lực và nhà tù. Công Đồng Vatican II không khuyên ta rõ rệt là Đối Thọai với một đảng Chính trị, một Nhà Nước độc tài chỉ tìm mọi cách cai trị cộng đồng xã hội như đồ dùng vô tri không còn nhân phẩm nữa. Lời giáo huấn của Vatican II là đối thọai với mọi người thuộc Cộng đồng Xã hội, nhưng Hy Mẫn chỉ hiểu rằng đó là lời khuyên đối thọai với một đảng phái Chính trị độc tài. Việc hiểu sai lời dậy của Công Đồng Vatican II là vô tình hay đó là hữu ý xử dụng lời khuyên cao đẹp của Công Đồng trong mục đích bênh đỡ cho một đảng phái, một Nhà Nước đang làm bất công, tham nhũng và cướp bóc.



    Cho dù vô tình hay hữu ý trích dẫn Giáo Huấn Công Đồng Vatican II, thì Hồng y Mẫn cũng phải xét những điểm sau đây làm điều kiện cho ĐỐI THỌAI:



    => Người đối thọai với mình có THIỆN CHÍ đối thọai hay không? Chúa Giêsu không bao giờ đối thọai với quân Pharisiêu giả hình vì thâm tâm của chúng chỉ mưu mô lừa người khác. Chúa mang cứu rỗi cho những ai có thiện tâm mà thôi.



    => Mục đích đối thọai mang đến cái gì ? Cộng đồng Xã Hội mong muốn đi tới những điều tốt hơn cho xã hội, nhưng CSVN dùng chiêu bài đối thọai như làm yên đòi hỏi thăng tiến xã hội của dân, để họ tiếp tục giữ độc quyền gây thêm tội ác cho xã hội.



    => Đối thọai hay Thương thuyết là trình bầy những gì hữu lý để đối phương chấp nhận. Đã bao chục năm trường CSVN đã biết rõ đâu là những gì hữu lý, nhưng chúng cố chấp không chịu phục thiện và chấp nhận. Vậy trước khi đối thọai với CSVN thì phải hiệp thông đối thọai với “cộng đồng xã hội” để có sức mạnh quần chúng hậu thuẫn những gì hữu lý của mình. Đó là thực tiễn của đối thọai: “Cái lý của kẻ mạnh” ! Khi có sức mạnh quần chúng rồi, thì chính CSVN đến xin chúng ta đối thọai và chúng ta chỉ cần nói nhỏ thì chúng cũng lậy van xin chấp nhận cái hữu lý.





    Thử nghĩ đến những vấn đề cần phải

    ĐỐI THOẠI với Hồng y Mẫn



    Hồng y Mẫn thích ĐỐI THOẠI, thì Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… hãy ĐỐI THOẠI với Ngài. Giáo dân có thể lấy những vấn đề sau đây để làm đề tài đối thoại với Hồng y Mẫn, để biết con người thật của Ngài và để Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ… loại bỏ ra những ảnh hưởng xấu từ chiêu bài ĐỐI THOẠI ác độc hai lưỡi đâm sau lưng:



    1) Có Tự do Tôn giáo ở Việt Nam hay không ? Nó có giống như cái Tách, cái Đĩa như Hồng y thường nói với Báo chí hay không ?



    2) Ai trách nhiệm về Phan Khắc Từ, một Linh mục được che chở quản Xứ mà vẫn có một vợ hai con ?



    3) Hồng y Mẫn cúi đầu chấp nhận Tổng Đại Diện Huỳnh Công Minh do CSVN đặt để ?



    4) Hồng y có phải đã tiếp tay cho CSVN để ảnh hưởng lên Vatican hay không?



    5) Ý nghĩa việc làm cớ vấp phạm cho Giáo dân đến từ chính một Chủ chăn?



    6) Mập mờ tiếp tay cho CSVN: nguồn chia rẽ trong Hội Đồng Giám Mục VN?



    7) Có thể gọi CSVN là quân Pharisiêu giả hình hay không ?





    Dưới CHỦ ĐỀ: GIÁO DÂN ĐỐI THOẠI VỚI H.Y.MẪN, chúng tôi tiếp tục lần lượt viết về những vấn đề trên đây.





    Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

    Geneva, 05.02.2010

    more
  • Gần giáp Tết, nhìn lại những tháng ngày qua

    image007 (Hình: Nhà văn Lương Thư Trung và phu nhân tại Chơ Hoa Tết Sài Gòn trước 1975) Dường như trong kiếp người, ai ai cũng có một lúc nào đó nhìn về những năm tháng cũ, những năm tháng làm nên đời sống mình, làm nên suy nghĩ mình, và nhất là những ghi dấu về những bến bờ trong dòng sông đời trôi mãi như những nỗi nhớ khôn nguôi và chính những nỗi nhớ ấy vào những ngày gần Tết ở vào tuổi ngoài sáu mươi, bảy mươi như những nỗi niềm làm tâm trí mình luôn gẫm suy và lưu luyến mãi…Là một con người sống trong trời đất này như mọi người, tôi cũng không ra ngoài cái thông lệ ấy được và hôm nay ở tuổi ngoài sáu mươi như những vạt nắng chiều hiu hắt bóng, tôi không làm sao không nhớ về những bóng dáng mình qua những ngày tháng qua đi sáu bảy mươi năm về trước được !

    Nhớ lại thời ấu thơ, tôi sống nơi làng quê tôi vùng Tân Bình, Lấp Vò, Long Xuyên cũ. Những năm tháng bé bỏng ấy làng quê tôi lâm vào cảnh loạn lạc rồi chạy loạn, tản cư. Có khi chạy giặc gần thì chun vô đám lác, đám sậy khuất mình trong lùm cây bụi cỏ trên miệt Cái Nai, Cái Hố; còn tản cư xa thì cả nhà bồng chống nhau xuống xuồng, xuống ghe hè nhau bơi chèo về những nơi an bình hơn, đành bỏ lại nơi chôn nhau cắt rún cảnh nhà hoang vườn trống. Nhớ có lần tía má tôi đã tản cư qua Cái Sắn, nơi nhà của bác ba tôi, mà mỗi chiều nào anh chị em chúng tôi cũng cùng nhau giăng mùng dưới vườn tre để ngủ.. Trên ngọn tre thì các loài chim, cò, vạc, diệc về ngủ đầy vườn, do vậy mà cảnh cứt chim rơi trên nóc mùng hằng đêm là việc hết sức bình thường. Sở dĩ có cảnh ngủ ngoài bờ tre như vậy vì nhà bác ba tôi nghèo, nghèo đến độ nói là nhà nhưng tình thiệt chỉ như cái chòi nho nhỏ cất bên mé lộ xe hơi đường đi Cần Thơ – Rạch Giá. Cứ mỗi sáng chúng tôi cùng nhau lên đồng mót lúa, những bông lúa rớt ngoài đồng hồi ấy rất nhiều nhưng ít có ai mót thành ra việc mót lúa bông thật là dễ dàng như trẻ nhỏ chơi đùa ngoài đồng ruộng. Trưa trưa, mấy chị tôi thường đi ra những miếng ruộng bỏ hoang chặt bố rừng về phơi khô làm củi nấu cơm, nhưng cơm ngon nhứt lúc bấy giờ không gì bằng nấu với lửa rơm cháy hoả- hào hoả- đế…Chiều chiều nhìn về phía Núi Sập, Ba Thê xa xa về hướng Tây Nam với dáng núi in một màu xanh đậm nơi chân trời, lòng trẻ thơ chúng tôi thấy núi quả là cái gì hung vĩ mà thâm u bí hiểm vô cùng… Hồi ấy loạn lạc, nhiều phe phái kình chống nhau nên cảnh thằng chổng chết trôi tấp vô đống chà dưới bến nhà bác ba tôi, thì ôi thôi, ngày nào cũng có vài ba xác trôi sông như vậy. Và cứ mỗi lần có thây ma tấp vô đống chà, bọn con nít chúng tôi được người lớn cấm không cho xem vì sợ tối ngủ bị giựt mình do hồn ma hốt hồn. Giờ nhắc lại cảnh thây ma chết trôi cách nay sáu bảy mươi năm vùng sông cái Hậu Giang, rạch Cái Sắn và nhiều bến sông khác thuộc miệt vườn nghe còn thấy ớn một thời kỳ!

    Tản cư như vậy cũng chưa yên. Sau này chiếc ghe cui của Tía má tôi còn chèo ngược lên hướng Long Xuyên và rồi cặp bến nhà thương Long Xuyên lánh nạn. Lúc bấy giờ Tây còn nhiều và sắp nhỏ tụi tôi thì rất sợ Tây. Ở bến nhà thương Long Xuyên độ vài ba tháng, các anh chị tôi người bán mía ghim, người bán cốc ổi quanh nhà thương lây lất qua ngày. Biết tình trạng gia đình tôi tản cư như vậy, nên cậu hai tôi cho mấy anh con cậu tôi xuống rước gia đình tôi lên Mặc Cần Dưng tá túc vì đây là quê ngoại. Gia đình tôi được mấy cậu chia cho ruộng đất, bò trâu để làm ruộng kiếm lúa gạo sống qua ngày. Vậy mà rồi gia đình tôi tá túc với gia đình của cậu mợ tôi cũng trên mười hai năm trời, mãi cho tới năm 1955 mới hồi cư về lại làng Tân Bình cũ, nơi quê nội tôi hồi trước với cảnh “lối xưa bít ngõ, thềm rêu phủ, nhà trống, vườn hoang cỏ mịt mù..”

    Những ngày tản cư và tá túc bên ngoại vậy mà rồi có lúc lại phải tản cư lai rai vài ba ngày, thường chạy lên miệt Năng Gù thuộc xã Bình Thủy khi có tàu Tây vô hoặc những lúc vùng Mặc Cần Dưng không được yên vì có vài nhóm thường lén vô làng bắt cóc dân quê có chút đỉnh lúa thóc đòi chuộc tiền. Thường thường nhóm người chuyên bắt cóc này ở rất xa, miệt Luỳnh-Quỳnh, Láng Linh, Kinh Tám Ngàn hoặc vùng Tri Tôn, Bảy Núi… Những năm tháng tản cư ấy, tôi còn nhớ vùng Vĩnh Hanh, Cần Đăng, Hang Tra, Trà Kiết, Măc Cần Dưng dân chúng sống dưới thời của các lãnh chúa một vùng. Bình hòa có các đại đội 82, 116, 126 hùng cứ vùng mương Hội Đồng; còn Vĩnh Hanh, Hang Tra, Trà Kiết thì có Đại Đội 91 cai quản. Hồi nhỏ mỗi lần đi học qua các đồn bót này chúng tôi sợ xanh mặt.

    Nhưng cũng nhờ sống bên ngoại những lúc ấu thơ ấy mà anh em tôi được học lớp Năm với thầy Cầm, lớp Tư với thầy Ngân, lớp Ba với thầy Trang, lớp Nhì với thầy Nhì, và lớp Nhứt với thầy Nguyễn Văn Chánh kiêm Hiệu Trưởng trường Tiểu Học Bổ Túc Hổn Hợp Bình Hòa… Các vị ân sư mà tôi vừa kể dù mỗi thầy tánh ý khác nhau, khó dễ khác nhau nhưng chung qui các thầy cũng nhằm mục đích khai mở tâm trí non nớt của học trò làng quê Bình Hòa ngày xa xưa ấy để các học trò chúng tôi sau này biết chút ít chữ nghĩa với đời. Cũng chính nhờ thời kỳ tản cư này và với những mùa lúa mùa của tía má tôi trên những cánh đồng bên quê ngoại đằng đẵng mười hai năm trời như vậy mà tôi biết thế nào là một đứa bé thật sự là người nhà quê khi lớn lên sau này và ngay như khi ở tuổi già hôm nay, tôi vẫn cảm nhận ra rằng cái chất chân quê của mình ngày nay nó thấm đượm từ những năm tháng đồng khô nắng gắt cũng như mưa dầm nước lên qua những mùa màng vùng lúa mùa Mặc Cần Dưng ngày xa xưa sáu bảy mươi năm ấy…Tôi lúc nào cũng chìm vào đó, và được vây lấp bởi những ký ức của thời kỳ ấu thơ đó với biết bao nhung nhớ về một đoạn đời. Và cũng chính nhờ lúc còn nhỏ chạy giỡn trên những ruộng đồng vùng lúa mùa ấy đã cho tôi chất liệu để viết về những mùa màng ngày cũ với nỗi nhớ thiết tha biết bao…

    Sau này, khi về lại làng Tân Bình, lúc bấy giờ chưa có lúa thần nông, nên ruộng lúa mùa vùng Tân Bình quê tôi cũng giúp cho tôi có một đời sống chơn chất quê mùa như khi còn trên quê ngoại. Lúa vẩn sạ, nước tới mùa thì bò lên đồng để tháng tám, tháng chín nước ngập đầy đồng, tháng mười cá đầy trong nước và tháng mười một âm lịch cá lại tìm đường nước, ngọn mương, ngọn rạch để trở về sông. Những chu kỳ ấy dường như quá quen thuộc đến độ dân quê làng tôi ai ai cũng biết vào lúc nào mình sinh sống bằng cách nào, vào mùa nào mình sắm câu lưới loại nào và cái cảnh khói nấu cơm chiều, thả bò cho ăn lúc trời còn tờ mờ hơi sương như một sắp đặt sẵn tự lúc nào, rất tự nhiên mà ung dung hít thở cùng thiên nhiên cái tinh khiết của trời đất giao hòa…

    Trở về làng sau những năm tháng tản cư là một bắt đầu lại của người lớn với những khai mở lại ruộng hoang cỏ dại, bồi đấp lại những vườn tược hoang phế một thời, chăm nom lại những ao hồ đầy cá he, cá dảnh, cá mè lúc nào cũng lên giỡn mồi lội xanh mặt nước của những năm tháng cũ trước lúc tản cư. Còn bọn trẻ nhỏ nhà quê như chúng tôi có đứa thích theo nghề làm ruộng của cha ông để vui với bầy trâu, đàn bò cùng cái cày thong dong theo từng đàn cò trắng bay rợp trên những cánh đồng xanh lúa tốt rì rào đong đưa theo từng ngọn gió mát trong lành. Ngoài ra, còn có đứa tiếp tục rời làng ra quận, rồi lên tỉnh học tiếp các lớp trên để góp nhặt thêm vài ba chữ nghĩa hầu góp phần làm cho làng quê vốn lấy Minh Tâm Bửu Giám làm chánh nay có thêm con em biết thêm được vài ba chữ quốc ngữ nữa vậy.

    Tôi vốn là một trong vài ba đức bé nhà quê ấy, nhưng cái học của tôi thì cũng chẳng đi tới đâu vì mới hồi cư về nên nhà còn rất nghèo. Thành ra khi lên tỉnh học, tôi lại phải cơm gạo mang theo vừa nấu cơm ăn, vừa học. Có nhiều bận tôi lại phải ngủ giữ trâu ban đêm nơi cái chòi trâu bên vệ đường xe chạy và đêm đêm học bài dưới ánh đèn điện lờ mờ bên vệ đường nơi ngã tư đèn bốn ngọn rẽ về bốn hướng núi Sâp, Long Xuyên, Cần Thơ, Châu Đốc.

    Một trong những ngôi trường mà tôi đã theo học có trường Trung học Thoại Ngọc Hầu đã ghi khắc trong tôi nhiều nỗi nhớ. Theo nhà văn Nguyễn Hiến Lê thì trường được ông tỉnh trưởng Nguyễn Ngọc Thơ thành lập, và theo lời mời của ông Nguyễn Ngọc Thơ vào tháng 11 năm 1950 chính Nguyễn Hiến Lê đã nhận dạy các môn Pháp văn, Việt văn, Đức dục và về sau thêm môn Hán văn nữa (1). Theo Tự Điển Bách Khoa toàn thư Wikipedia tiếng Việt thì :” Ngày 12 tháng 11 năm 1948, với sự cho phép của tỉnh trưởng Nguyễn Ngọc Thơ, trường trung học mang tên Collège de Long Xuyên khai giảng khóa đầu tiên, gồm 76 học sinh. Tháng 2 năm 1952, trường được đổi tên thành Trường Trung học Thoại Ngọc Hầu.”(2).

    Với bức ảnh chụp bên trên, mà tôi còn giữ được, gồm mười lớp học, đó là dãy trường nằm về phía đường Gia Long, quay lưng về hướng lên Toà Hành Chánh tỉnh. Ngoài ra, trường còn một dãy giống y như vậy nằm đối diện với dãy này mà giữa sân cỏ là cột cờ với bồn bông mười giờ luôn tươi tốt, lưng quay hướng đường Đinh tiên Hoàng cặp bờ sông Long Xuyên với những hàng cây nín, cây dái ngựa già nua cao chót vót rì rào theo những ngọn gió lùa từ bờ sông lướt qua những tàn lá um tùm. Ngay sau cổng chánh hướng về đường Gia Long, hồi ấy có một dãy nhà trệt quay mặt về phía đường Gia Long, nối liền giữa hai dãy lầu chánh làm lớp học được dùng làm văn phòng hiệu trưởng, phòng giám học, phòng giám thị và phòng giáo sư. Trường tôi trải qua nhiều thầy Hiệu Trưởng và những năm tôi theo học tại đây tôi nhớ các thầy Hiệu Trưởng lúc nào cũng hiền từ và nhân cách vô cùng mẫu mực như thầy Nguyễn Văn Kế, thầy Hồ Văn Kỳ Trân, thấy Từ Chấn Sâm… Tôi còn nhớ các vị ân sư một thời trung học của tôi qua các bài viết “Nhớ thầy cũ”, “Gặp lại thầy cũ” và tôi còn nhớ ở những năm học nầy tôi có vài bạn học rất thân, nay thì vài người đã không còn trên cõi đời này như các anh Nguyễn Văn Tưởng quê ở Mỹ Luông, quận Chợ Mới, anh Nguyễn Văn Chà quê ở làng Nhơn Mỹ, quận Chợ Mới, cả hai anh mất trước năm 1975 vì chiến tranh; anh Huỳnh Giáo Sư quê làng Bình Mỹ (Năng Gù) mới mất mấy năm gần đây vì bịnh tim. Còn phần đông các bạn học khác, mãi tới hôm nay dường như tôi chưa có lần nào gặp lại bất cứ bạn nào sau hơn bốn mươi bảy năm xa mái trường thân ái ấy! Nhớ về trường cũ, chợt dưng tôi lại nhớ câu thơ của nhà văn Trần Hoài Thư mà lòng mang mang nỗi nhớ :

    “Ngôi trường cũ có bao nhiêu ô cửa
    Để tôi về đếm những đám mây
    Tôi sẽ gọi một bầy chim sẻ nhỏ
    Những con chim từ xa vắng lạc bầy.

    Tôi sẽ đứng như một người thiên cổ
    Lớp học buồn, như từ cõi cô đơn
    Thầy ngồi đó, đôi vai gầy tóc bạc
    Chút ngậm ngùi, cơn nắng đọng hoàng hôn…”(3)

    Và rồi, qua những lớp học này, lớp học khác mà tuổi đời cũng xua nhau chạy như không dừng lại để các đứa bé thế hệ tôi vào đời một cách quá nhanh đến độ chúng tôi không kịp khước từ hay chọn lựa. Do vậy, vào những năm của thập niên 1960, 1970 là những năm tháng làng quê tôi có chiến tranh trở lại viếng làng. Những đứa bé nhà quê thời tản cư thập niên 1940 nay lại xa quê vì binh lửa nữa. Tôi vào đời bằng những ngày tháng xa nhà, xa quê, xa làng và lang bạt khắp mọi miền vào lúc ấy. Từ Sài Gòn, rồi xuống Cần Thơ, lên Pleiku, KonTum, ra Nha Trang, rồi lại trở lại Sài Gòn như một vòng khép kín một thuở thanh niên ngày ấy.

    Mãi cho đến cuối tháng Tư – 1975, đúng là chặng dừng lại một quãng đời, một thay đổi bất chợt vào lúc ấy và là một lối mở cho những năm tháng hiện tại hôm nay nơi chốn xa xăm này. Giai đoạn này của cuộc đời, nhất là cuộc đời tôi, tôi không lấy gì làm vinh mà cũng chẳng lấy gì làm nhục. Bởi lẽ tôi đã làm tròn trách vụ của một công dân thời ly loạn và tôi biết chắc một điều là lúc nào tôi cũng biết trân trọng đời sống này, dù hôm qua hay hôm nay, và cuộc sống này luôn luôn có ý nghĩa tự chính nó…

    Kể từ những ngày sau tháng Tư-1975, tôi có cả thảy mười bảy năm sống bằng chính sức lực của mình. Một thời thanh niên tôi dùng sức lực ấy cho giai đoạn này nhiều nhất. Những năm tháng phải dùng len đào kinh, đào mương, phải dùng búa, dùng dao phá rừng, phải dùng phãng phát cỏ và phải dùng tay cấy lúa trên những miếng rừng tràm, rừng ráng làm chổi vừa mới phá ngày trước còn đầy rể cây nhọn chi chit lú lên từ mặt đất . Tôi cũng biết xới đất ủ nước cho mềm để in gạch. Tôi cũng biết cách xây lò gạch bằng cát với bùn non . Vậy mà rồi cũng mất bảy năm trường với nhiều mệt mỏi! Nhưng với mười năm còn lại trên những cánh đồng lúa nơi làng quê cũ, dù có cực vì những mùa màng, dù có lo về những gió mưa bất chợt, dù có sợ vì những bão tố phong ba nơi vùng quê gió mùa vào những mùa gió chướng, tôi vẫn nhận đây là giai đoạn ý nghĩa nhật của đời sống qua những ngày mùa nơi vùng làng quê heo hút ấy. Nếu ai có hỏi giai đoạn nào tôi mê nhất trong đời tôi? Không phải suy nghĩ gì, tôi sẽ nói rằng tôi mê mười năm chìm vào những cánh đồng lúa chín vàng sau thời kỳ giã từ rừng tràm về lại ruộng vườn vùng mình.

    Thử hỏi, tôi làm sao quên được những mùa bắt cá tháng nước lên! Làm sao tôi quên được những đêm trăng ngủ giữa cánh đồng bên đống lúa vừa mới ra hột vào buổi chiều lòng vui vui sau một mùa khổ cực ! Làm sao tôi quên được tiếng gió rít nơi bờ tre khi những con chim gõ kiến cố gượng dậy qua một nhánh tre gai đong đưa theo tiếng gió ! Làm sao tôi quên được những lúc mệt gần như ngất ngư với những vạt đất vừa mới bừa trục cho nhừ để bắt đầu một mùa sạ lúa mới sau này ! Tôi nhớ lắm những lúc cá lên đồng rồi cá lội ra sông như một chu kỳ của những mùa nước lên rồi nước giựt ! Nhiều và nhiều lắm những vui lo lẫn lộn của những năm tháng trở về làng với mười năm an phận thủ thường ấy! Đây quả thật là tài sản của đời tôi và chính những năm tháng lăn lóc giữa những mùa màng ấy làm nên cái phong cách nhà quê nơi tôi mãi mãi cho tới hôm nay và cả trong những năm tháng sau này của đời sống riêng tư của tôi nữa. Thế mới biết mỗi con người có một thời để nuôi lớn mình là thế!

    Giai đoạn gần nhất của hôm nay, kể cũng đã khá dài với mười tám năm sống nơi chốn này, tôi không mong mỏi gì hơn với đời sống như hiện tại. Mỗi ngày tôi có thể ngồi kể cho bạn qua vài ba dòng chữ về những cánh đồng nhà quê nơi làng quê mà tôi đã rời xa nó . Tôi viết như kể chuyện đời xưa cùng bạn về những mùa màng ngày cũ. Tôi viết vì tôi nhớ cái thuở lúa mùa còn đang là những mùa màng chính yếu của vùng đất phương Nam ngày xa xưa đó như không ai có thể dời đổi được. Tôi không có ý làm văn chương học thuật gì và tôi cũng không có khả năng làm được những việc mang tính cao sang ấy, nên bạn đừng hy vọng tìm ở những bài viết đó dáng vẻ của văn chương học thuật. Viết với tôi như một nỗi niềm của một người nhà quê nhớ quê. Chỉ có vậy và đơn giản chỉ có vậy.

    Hôm nay đây, lại thêm một năm nữa sắp trôi qua và Tết lại về gần, tôi ngồi nhớ lại những tháng ngày xa xưa cũ, trong đó có những năm tháng của thời cận đại, lòng tôi thấy xót xa cho chính mình với ý nghĩ nhiều lúc mình chẳng làm nên điều gì hữu ích. Thế hệ những người lớn tuổi hơn tôi ngay như nơi làng quê tôi, những người có một thời họ đố kỵ nhau, thù nghịch nhau đến đổi không muốn nhìn mặt nhau, nay phần lớn dường như họ đã không còn trên cõi đời này. Những nhà Nho mẫu mực lớp trước, mấy năm sau này còn được vài vị, nhưng nay thì đã trở về với cát bụi hết rồi, chẳng còn ai. Thế hệ tôi nay cũng đã ở tuổi xế chiều với bóng hoàng hôn vàng hiu hắt.

    Thế hệ con cháu tôi thì còn quá trẻ và tương lai nào cũng vậy, bao giờ cũng do thế hệ trẻ họ làm nên tương lai cho chính họ sau này…

    Do vậy, gần bảy mươi năm qua, những lãnh chúa của một vùng vào những năm thập niên 1930, 1940, 1950, những dư âm của một thời binh lửa 1960, 1970, những cơ cực của một buổi trở về và những gian truân của một mùa gió bão rồi ra chỉ còn lại những tiếng thở dài với những mồ chôn lây lất bên con đường làng lầy lội cùng lớp lớp cỏ dại mấp mé bên thềm những nấm mồ hiu quạnh ấy…Cỏ đôi lúc còn muốn lấn lướt con người là vậy ! Được và mất những gì với mấy chữ sống chết, hơn thua !?!

    Lương Thư Trung
    Houston, vào những ngày giáp Tết Canh Dần, 2010

    Phụ chú:

    1/
    Hồi Ký Nguyễn Hiến Lê, tập II, nhà xuất bản Văn Nghệ, California, Hoa Kỳ, năm 1989, trang 32.
    2/ Theo Tự Điển Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia
    3/ Trích bài thơ Ô Cửa trong thi phẩm Ô Cửa của Trần Hoài Thư do Thư Ấn Quán ấn hành, Hoa Kỳ, năm 2004, trang 14.

    Source: ThatSonChauDoc.com

    more
  • Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ bị tuyên án 3 năm rưỡi tù
    Thanh Trúc, phóng viên RFA Bangkok
    Photo: RFA
    Vợ chồng nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ tại toà án Hà Nội hôm 5-2-2010. Ảnh chụp trang Yahoo! đăng hình của Reuters về vụ xử.
    2010-02-05
    Ba năm rưỡi tù giam đối với nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, 2 năm tù treo đối với ông Đỗ Bá Tân, là bản án của tòa án nhân dân quận Đống Đa, vừa kết thúc phiên xử lúc 6:45 chiều thứ Sáu 5-2-2010.

    Vào lúc 8 giờ sáng hôm nay tòa án nhân dân quận Đống Đa khởi sự xét xử nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và chồng là ông Đỗ Bá Tân.

    Kết quả là nhà văn Trần Khải Thanh Thủy lãnh 42 tháng tù giam, tức ba năm rưỡi. Chồng bà, ông Đỗ Bá Tân, 24 tháng tù treo.

    Trước đó một ngày, RFA được tin báo sẽ có đại diện của tòa Đại sứ Mỹ đến tham dự phiên xử. Khi tìm cách kiểm chứng nguồn tin đó, ông David Moyer, phụ tá tùy viên công cộng sự vụ của Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội xác nhận với RFA:

    “Có đấy, tôi nghĩ thường tòa đại sứ chúng tôi hay cử người đến tham dự những phiên tòa như thế, trước nhất để chứng tỏ sự quan tâm, đồng thời cũng để theo dõi diễn biến phiên xử.

    Hoa Kỳ rất thất vọng trước bản án tù dành cho nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và người chồng của bà. Chúng tôi thực sự quan ngại về cung cách cư xử của nhà nước Việt Nam.
    Ô. David Moyer, Đại sứ quán Mỹ

    Hoa Kỳ thất vọng
    Ngay sau khi được báo cáo về kết quả phiên tòa, từ Hà Nội, ông David Moyer nói những điều ông sẵn sàng để phát biểu với đài Á Châu Tự Do là:

    “Câu trả lời là Hoa Kỳ rất thất vọng trước bản án tù dành cho nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và người chồng của bà. Chúng tôi thực sự quan ngại về cung cách cư xử của nhà nước Việt Nam về sự kiện xảy ra mà những người gây hấn đã sách nhiễu đã đập phá nhà bà Trần Khải Thanh Thủy.

    Không một cá nhân nào lại có thể bị đánh đập, bị bắt và bị kết tội chỉ vì thực hiền quyền tự do phát biểu. Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do ngay cho những người người này và cả những tù nhân lương tâm đang bị giam giữ.”

    Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ bị đánh bị thương ở đầu hôm 8-10-2009. File photo

    Cả hai bị cáo buộc tội cố ý đánh người đến thương tích mà nguyên nhân là vào ngày 8 tháng Mười 2009, ông Đỗ Bá Tân bị hai người không quen chận đánh khi vừa về đến trước cửa nhà.
    Lúc đó bà Trần Khải Thanh Thủy và con gái là An Khuê từ trong nhà chạy ra can thiệp.

    Sau đó cả hai vợ chồng bị bắt giải lên công an rồi bị cáo buộc tội đánh người bị thương khiến họ phải vào viện. Đến khuya thì ông Đỗ Bá Tân được cho về, bà Trần Khải Thanh Thủy thì bị giữ lại từ đó đến nay.

    Dư luận chia sẻ

    Dư luận trong và ngoài nước đặc biệt chú ý đến vụ án này vì từ lâu nhà văn Trần Khải Thanh Thủy được biết tới như tác giả của một số sách và nhiều bài viết cổ súy tự do dân chủ cũng như công bằng xã hội trên Internet. Bà cũng từng một lần bị giam tù hồi năm 2007.

    Từ sáng , bà Dương Thị Hài, vợ ông Nguyễn Văn Túc trong nhóm hoạt động dân chủ cùng với cô Phạm Thanh Nghiên mà tuần trước bị xét xử ở Hải Phòng, đã đến trước tòa nhưng không được phép vào bên trong:

    “Tôi đang ở đấy, không được vào, bây giờ tôi đang ngồi ở ngoài. Họ bảo là công khai chứ gì, công khai mà giờ tôi đang ở ngoài họ có cho vào đâu, cũng không đông bằng hôm ở Hải Phòng đâu, hôm nay trời lại mưa mới khổ . Thì khoảng trưa trưa cô hãy gọi lại vì bây giờ họ mới bắt đầu làm việc mà.”

    Ông Sang, một thương binh, đến sau đó một đỗi, cho biết:

    “Thì mình là người dân mà mình có làm gì hại đâu mà mình sợ. Tôi đứng ngoài của đây. An ninh với chữa cháy là xe đỗ đầy đây này. Chị gái Thủy không được vào, em trai Tân cũng không được vào, đang đứng ở cổng đây.”

    Trả lời đài Á Châu Tự Do ngày hôm qua, ông Đỗ Bá Tân, được coi là bị cáo tại ngoại, nói rằng ông có kiến nghị xin tòa cho mười người trong gia đình được vào dự phiên xử nhưng tòa án chỉ thuận cho bốn người là anh ruột ông Tân, mẹ ruột bà Thủy, cháu An Khuê con gái của hai người mà cũng sẽ là nhân chứng.

    Người thứ tư là em ruột bà Trần Khải Thanh Thủy, ông Trần Khải Thắng, với tư cách giám hộ cháu An Khuê.

    Đó là lý do chị gái bà Trần Khải Thanh Thủy và em trai ông Đỗ Bá Tân, ông Dân, không được phép vào tòa hôm nay. Ông Dân phát biểu:

    “Người ta nói không có giấy của tòa mời thì không được vào , nói là không có chỗ. Chúng em cũng hỏi tòa tuyên bố xét xử công khai mà tại sao không cho vào thì người ta trả lời tòa quyết định như thế thì người ta làm theo chỉ thị thôi.

    Một số bạn bè chị Thủy anh Tân cũng có đến nhưng vì không được vào nên người ta tản mác bên ngoài và chờ. Sáng nay từ lúc 5 giờ bên an ninh rồi dân phòng các thứ rồi công an cũng rất đông.

    Hiện tại ngay trước cửa thì ít nhưng mà đứng cách xa khoảng độ ba bốn trăm mét là khu vực vào Đống Đa thì lực lượng an ninh rất là đông.”

    Đến 6 giờ 45 chiều thì tòa kết thúc như với bản án như đã tường trình.

    more
  • Clinton Doctrine BBC dịch chữ doctrine là học thuyết, nghe không chỉnh và khó hiểu, nhưng tìm một chữ khác dễ hiểu hơn cũng không có. Clinton Doctrine, danh từ mà báo chí Mỹ đang dùng, đọc lên hiểu ngay, nhưng vẫn nghe không đúng, vì bà Clinton không có một môn phái văn học, cũng không có một chủ thuyết nào cả.Bà chỉ phát biểu về nhu cầu đối phó với những kẻ phá rối sinh hoạt của những mạng lưới internet, đánh cắp những bí mật trong những mạng này.

    Hôm 21 tháng Giêng, bà Clinton phát biểu tại viện Bảo Tàng Báo Chí (Nuseum) “học thuyết” tự do trên mạng lưới toàn cầu.

    “Cần phải bắt bất cứ nước nào, bất cứ cá nhân nào thực hiện những cuộc tấn công trên mạng gánh chịu hậu quả việc họ làm, và bị thế giới lên án,” bà Clinton nói, sau vụ Trung Cộng cho tin tặc chen vào hệ thống Google để phá hoại, lấy mật mã và đọc e-mails của những nhà hoạt động nhân quyền Trung Hoa.

    Bà nói tiếp, “Trong thế giới có tương quan chặt chẽ với nhau hôm nay, tấn công mạng lưới của một quốc gia là tấn công toàn thế giới.” Ðiều bà nói không phải là một học thuyết, mà nhiều lắm chỉ là một thái độ chính trị của Hoa Kỳ, một quan niệm của ngoại trưởng Hoa Kỳ về quyền tự do và an toàn sử dụng internet.

    Bà Clinton đòi hỏi chính quyền Trung Cộng điều tra tìm thủ phạm của những vụ quấy phá hệ thống mạng của Google. Ngay sau bài diễn văn của bà thế giới hân hoan mệnh danh đó là Clinton Doctrine --học thuyết Clinton .

    Bà gắt gao phê phán Trung Cộng, Việt Cộng, Tunesia, Uzbekistan, và những nước đang hạn chế tự do trên mạng; nhưng tầm vóc quan trọng của bài diễn văn không chỉ giới hạn vào những nước bị chỉ trích đích danh.

    Riêng đối với tình hình chèn ép, quấy phá các bloggers Việt Nam , bà Clinton nói: “VN nên đối thoại với bloggers.” Bà khuyến cáo Việt Cộng “nên đối thoại và tranh luận với những người chỉ trích chúng trên mạng internet, thay vì bỏ tù họ.”

    Có lẽ vì tự thấy nhu cầu bảo vệ tự do ngôn luận, báo chí Hoa Kỳ nhận định là Clinton Doctrine là một học thuyết đối ngoại của Hoa Kỳ hiện nay, cũng như Bush Doctrine trước đây, đã vẽ ra chiến thuyết “tiên hạ thủ vi cường”, chủ trương tấn công tự vệ, chủ động ra tay về quân sự để phòng ngừa một cuộc tấn công vào lãnh thổ Hoa Kỳ.

    Tổng thống George W Bush nêu ra chủ thuyết “tiên hạ thủ vi cường” trong một diễn văn năm 2002, chủ thuyết này không khiến ai thắc mắc, vì Hoa Kỳ bị al-Qaeda, một tổ chức của người Hồi giáo cực đoan tấn công ngày 9/11/2001 tại Nữu Ước, đánh vào trung tâm tài chính và đầu não chính trị, quân sự của Hoa Kỳ.

    Bị tấn công trong lúc không tấn công trước, chính quyền Bush đưa ra thuyết “tấn công phòng ngừa”, thuyết này “cho phép” Hoa Kỳ tiến đánh những quốc gia họ nghi là có ý định và khả năng tấn công Hoa Kỳ để ngăn ngừa nguy cơ bị tấn công. Ðúng hay sai học thuyết Bush cũng tạo ra hai cuộc chiến tranh A Phú Hãn và Iraq , mà Mỹ đã trả giá rất đắt về sinh mạng và tài nguyên.

    Trở lại với học thuyết Clinton , chúng ta ghi nhận sự không tương đồng giữa hai học thuyết: nếu “học thuyết Clinton ” cũng mang giá trị khả thi như học thuyết Bush, thì cuộc đấu tranh cho tự do và nhân quyền tại Việt Nam đang đầy hy vọng. Nhưng rõ ràng là 2 “học thuyết” không có giá trị tương đương, vì tại Việt Nam chưa thấy đại sứ Michael Michalak, một nhân viên ngoại giao dưới quyền bà ngoại trưởng Clinton, nói gì về học thuyết Clinton khi ông tuyên bố ông “bối rối sâu xa” vì bản án ngày 20 tháng Giêng xử 4 chiến sĩ về tội toan tính lật đổ chính quyền.

    Ông chỉ nói là Hoa Kỳ lo ngại phiên xử đã không diễn ra theo trình tự luật pháp đầy đủ. Trong bản tuyên bố của sứ quán Hoa Kỳ có câu, “Án tù dành cho bốn người này đi ngược tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền”, và câu “Bản án đặt ra nhiều nghi vấn về cam kết của Việt Nam theo đuổi chế độ pháp trị và công cuộc cải cách cần có.”

    Không thấy câu nào mang hơi hướm đến “trận giặc internet” đang diễn ra giữa nhà nước Việt Cộng và những chiến sĩ tự do sử dụng internet như vũ khí. Và nhà nước Việt Cộng cũng chưa đem một blogger nào ra bỏ tù về tội chỉ trích chúng trên net. Chiến sĩ nhân quyền Ðiếu Cầy, một blogger, có bị bắt, bị xử tù, nhưng Việt Cộng đủ gian xảo để không bỏ tù anh vì anh sử dụng net “chửi” chúng. Chúng bỏ tù anh về tội trốn thuế, và tội trốn thuế, dù có thật hay ngụy tạo, cũng mới chỉ là một phần tư của một sợi tóc trên đầu anh; chúng còn có khả năng chẻ mỗi sợi trong 8,000 sợi tóc của anh ra làm tư, để tìm ra 32,000 tội khác của anh blogger đẹp trai.

    Trở lại với diễn biến Google, nguyên nhân khiến bà Clinton nói ra miệng cái “học thuyết” internet của bà. Google ra tối hậu thư cho chính phủ Trung Cộng bảo họ phải ngưng khuấy phá và đánh cắp bí mật trong hệ thống internet của họ, dọa nếu Trung Cộng còn tiếp tục những việc làm bất chính, Google sẽ không tiếp tục hàng nghề tại Trung Hoa nữa.

    Trung Cộng giữ im lặng cho đến ngày thứ Năm 01/28, ngày bà Clinton nói lên “học thuyết” của bà. Ngày hôm sau, chúng dựng lên một cuộc phỏng vấn, trong đó một phát ngôn viên của chính phủ Trung Cộng nói là việc đầu tiên Hoa Kỳ và Google cần làm là tìm ra tên trộm vào lưới Google đánh cắp. Việc thứ nhì là, như thường lệ, chúng cho việc làm ra luật lệ sử dụng internet tại Trung Hoa là việc riêng của Trung Cộng.

    Dĩ nhiên tôi không chấp nhận thuyết “việc riêng” cộng sản dùng để tự cho chúng cái quyền đàn áp giáo dân, đánh đập những người ôn hòa chống lại chủ thuyết cộng sản; tôi cũng ủng hộ quan niệm tự do ngôn luận trên web của bà Clinton, nhưng tôi không gọi quan niệm này là doctrine như báo Mỹ gọi, và tôi không thấy nó tương đồng với chủ thuyết “đánh trước là cha” của cựu tổng thống Bush.

    Dĩ nhiên lỗi không có “học thuyết” không phải là lỗi bà Clinton, và bà vừa tuyên bố sau 4 năm sẽ không tiếp tục làm ngoại trưởng nữa, dù tổng thống Obama có đắc cử nhiệm kỳ thứ nhì.

    Nguyễn Ðạt Thịnh

    more
  • Đấu Tranh Bất Bạo Động và Chế Độ Độc Tài Độc Đảng


    Nghe
    Tải xuống để lưu giữ


    Phiên tòa xét xử bốn nhà chính trị trong nước về tội "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" đã kết thúc với các bản án 16 năm tù cho ông Trần Huỳnh Duy Thức (44 tuổi), ông Nguyễn Tiến Trung (27 tuổi) 7 năm, hai ông Lê Công Định (42 tuổi) và Lê Thăng Long (43 tuổi) cùng mức án 5 năm tù. Ngoài ra, các bị cáo phải chịu sự quản thúc tại địa phương từ 3 đến 5 năm sau khi mãn hạn tù. Sự việc này cho thấy chế độ Hà nội không nương tay ngay cả với những người chỉ muốn đa nguyên đa đảng dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam. Trước tòa, hai ông Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long đã không nhận tội và cho biết những lời khai trước đây là do bị khủng bố tinh thần và bị nhục hình. Luật sư Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung thì phát biểu rằng rất ân hận và hối hận về việc đã làm.

    Qua băng hình được phổ biến, ông Lê Công Định đã trình bày trước toà rằng:

    “Thứ nhất xét về hành vi khách quan, luật pháp và hiến pháp của VN quy định và bảo vệ quyền lãnh đạo duy nhất của đảng cộng sản VN đối với nhà nước và xã hộiVN, cho nên là những lời kêu gọi đa nguyên đa đảng mặc nhiên là muốn thay đổi thể chế chính trị hiện nay và những tổ chức nào chủ trương đa nguyên đa đảng thì như vậy là đương nhiên vi phạm vào điều 79, theo định nghĩa của điều 79 của Bộ Luật Hình Sự. Đảng Dân Chủ VN là một tổ chức có cương lĩnh và mục đích kêu gọi đa nguyên đa đảng như tôi đã trình bầy trong phiên xử sáng nay mà tôi thì tham gia vào tổ chức này cho nên xét về phương diện hành vi khách quan là tôi đã vi phạm vào điều 79 của Bộ Luật Hình Sự. Ông, cha, mẹ, và cô tôi là những người đã tham gia vào hai cuộc kháng chiến, họ cũng đã có sự đóng góp phần nào đó vào chính quyền hiện tại, cho nên những việc làm và những hành vi của tôi rõ ràng là đi ngược với những đóng góp đó thật lòng là tôi rất là hối hận. Những việc làm của tôi xuất phát từ những nhận định chủ quan cũng như là tôi bị ảnh hưởng bởi những quan niệm về dân chủ và nhân quyền của phương Tây cũng như bị ảnh hưởng bởi những tổ chức và những cá nhân có hoạt động chống lại nhà nước VN mà tôi đã có dịp tiếp xúc. Tôi mong Hội Đồng Xét Xử xem xét những tình tiết giảm nhẹ để áp dụng cho tôi khi lượng hình, để áp dụng cho tôi một hình phạt mang tính chất răn đe giáp dục và khoan hồng hơn là mang tính chất trừng trị.”

    Còn Nguyễn Tiến Trung thì nói:

    “Khi mà vô trại tạm giam 134 và bộ công an thì tôi đã nhận thức lại vấn đề, và tôi thấy rằng như vậy là lật đổ đảng cộng sản VN vai trò lãnh đạo tuyệt đối của toàn dân VN của đảng cộng sản VN đối với nhân dân VN thì tôi đã nhận thức được điều đó là vi phạm vào điều luật 79 của Bộ Luật Hình Sự nước Cộng Hòa Xã Hội VN thì tôi rất là ân hận. Những việc đó của tôi còn liên quan liên lụy ảnh hưởng đến gia đình và người thân, bạn bè của tôi cho nên tôi rất là ân hận.”

    Những phát biểu trên, cùng với những bài viết trước đây của hai nhà trí thức, cho thấy từ đầu đến cuối họ chỉ mong có những đóng góp ý kiến đa nguyên đa đảng, dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN. Họ cũng đã không có những kêu gọi chống đối chế độ, và như ta đã biết, NTT chỉ đã khẳng định là giúp cho đảng CSVN làm tốt hơn, hay nhắc nhở thực hiện những gì chưa làm được. Nhưng đảng cộng sản Việt Nam thì lại không muốn như vậy, không muốn có một hình thái đóng góp từ các nhóm chính trị nào khác, vì họ cho rằng là nguy hại cho vị trí độc tôn của họ. Để giữ vững độc quyền cai trị, một mặt CSVN tình nguyện làm chư hầu của đảng CS Trung Quốc để có được hậu thuẩn chính trị, một mặt khác thì chia chác quyền lợi với công an, quân đội để củng cố bè cánh. Cụ thể gần đây, thủ tướng chính phủ đã phê duyệt quyết định số 2078- 2079/QĐ-TTg, thành lập Tập đoàn Viễn thông Quân đội hoạt động theo hình thức công ty mẹ- công ty con, bao gồm các doanh nghiệp 100% vốn Nhà nước và các doanh nghiệp đa sở hữu. Và thăng chức đồng loạt cho các tướng công an. Tưởng cũng nhắc lại rằng 9 người khác ở Hà nội và Hải phòng mới đây cũng bị kết án tổng số là 32 năm tù giam và hàng chục năm quản chế vì “Tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”, theo Điều 88 của bộ Luật Hình sự, chỉ vì những người này đã treo biểu ngữ đòi hỏi dân chủ và xác định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam.

    Sự trạng này làm người ta không khỏi nghĩ đến tính khôi hài của đường lối “đấu tranh công khai, bất bạo động”, mà những người kêu gọi và chủ trương đã đầu hàng nhanh chóng khi bị bắt, vì không có lấy một chút can đảm giữ nguyên lập trường. Đối với một chế độ trấn áp độc tài như vậy, người suy nghĩ bình thường thì phải biết rằng chỉ có cách âm thầm thấy nó hở đâu đánh đó, với khả năng và phương tiện trong tầm tay. Chỉ với những áp lực không đỡ được như thế thì mới hy vọng xẩy ra một cuộc cách mạng giải quyết tận gốc rễ vấn để để đưa đất nước đi lên.

    Tuệ Vân
    Ngày 2 tháng 2 năm 2010

    tamthucviet.com


    more
  • Dồn Lực Internet Cho VN Trên phương diện tích cực, Internet bây giờ là một vũ khi đấu tranh hữu hiệu. Internet là viện công tố chống lại các chế độ độc tài. Nhưng bất cứ phát minh nào cũng có thể bị lạm dụng, trở thành tiêu cực.

    Thay vì dùng Internet thách thức nhau, trả lời trả vốn, bươi móc dĩ vãng, bươi móc lịch sử VN Cộng Hòa, kẻ vạch tổng thống này, tổng thống kia, trích một đoạn của một câu nói lúc này hay lúc nọ, chẻ chữ ra làm đôi làm ba, rồi thách thức “đối thoại” để gần như “đối thụi” nhau,ước gì người Việt Hải Ngoại dồn nỗ lực đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN trên Internet thì hay biết mấy.

    Tuy không gian tin học là không gian “ảo”, tuy Internet là xa lộ thông tin vô hình, nhưng thông tin nghị luận là phương tiện truyền thông “thực”, đi nhanh như ánh sáng. Kết quả. Quốc tế vận cho cuộc đấu tranh sẽ được nhân dân và chánh quyền các nước hiểu biết hơn. Vận động đồng vào cuộc đấu tranh sẽ qui mô và sâu rộng hơn.

    Hiện thời thì giờ và công sức của người Việt Hải ngoại sử dụng Internet rất nhiều và rất lớn. Trung bình một người có Internet mỗi ngày có thể có hàng trăm điện thư. Người có mặt thường, có nhiều bí danh, địa chỉ trên Internet có khi một ngày có cả mấy ngàn điện thư gởi đến không chừng. Nhưng đa số lại là những điều ít ai chờ đợi. It nhứt 95% là những bài thơ, những bài thuốc, những hình ảnh, những ý kiến, những tuyên bố, tuyên dương, những diễn đàn không muốn mà đến. Nếu check all và delete thì ngại mất thư từ, nên cũng phải liếc qua, chỉ có thế thôi cũng đã mất quá nhiều thì giờ. Nếu là chuyện thiên hạ đấu đá nhau thì không nói làm chi, nhưng cũng có khi thấy có tên người quen biết, người có tiếng tăm khả kính nên cũng phải mở attachment, đổi font chữ, zoom lên xem coi. Thường thì gặp phải trận pháo kích. Ôi nào đạn nón cối, nón tai bèo, dép râu, chụp lên đầu nhiều người, văng miểng tứ tung beng. Khiến phải lo có ngày cũng đến phiên mình.

    Giá mà dùng công sức và thì giờ viết đưa ra những ý kiến, những lý luận gây nội chiến, thách đấu đó, bà con cô bác mình ở hải ngoại dùng Internet để loan tải những hành động CS Hà nội gian ác đối với người dân Việt cho cả thế giới biết thì hay biết mấy.

    Nhưng buồn thay mỗi lần lên Internet, đọc ý kiến, diễn đàn ở VN Hải Ngoại. Một trận lốc xoáy (hurricane) truyền thông tiếng Việt hải ngoại như đang lên cơn và đi theo hướng mù quáng tố cáo, bươi móc, chưởi bới nhau. Ít nhứt mỗi tuần là có vài ba cuộc tranh luận, hội luận thành “tranh loạn, hội loạn”, đối thoại suýt “đối thụi” nhau.

    Thử tưởng tượng trong một tuần có hàng chục người chụp mũ, hàng trăm bị chụp mũ CS trên Internet. Không từ ai cả, từ những người tu hành, những anh em tù nhân cải tạo CS, đến anh chị em dân cử đương thời dĩ chí những nhà tranh đấu, những người bỏ thì giớ công tác cộng đồng, đoàn thể. Từ chuyện ngồi thiền, cầu nguyện đến khiếu kiện, tọa kháng, biểu tình. Bất cứ chuyện gì, người nào cũng có thể bị bới móc đời tư, hồi năm thìn bão lụt, đến đặt chuyện đặt điều dựa vào những tin đồn, lời kể mà không buồn kiểm chứng. Một ngày mà trên email có cả ngàn trang web, trang thơ gởi đến như vậy. Thì, chỉ ngồi không mà đọc, bỏ ăn, bỏ ngủ cũng không kịp, chớ đừng nói phân tích, ai đúng ai sai, cái gì thật, cái gì giả. Khó có nếu không muốn nói là không có chỗ cho những cuộc nói chuyện nghiêm túc, tranh luận, hội luận, đối thoại bình tĩnh, ôn hòa, tương kính.

    Tại sao trận lốc xoáy truyền thông tiếng Việt hải ngoại trên Internet thành hình và lên cơn như thế? Một là Internet là một xa lộ thông tin trên không gian ảo, gần như không tốn kém, xả rác thế nào cũng không bị phạt như trên xa lộ thực ở Mỹ. Người chạy xe trên Internet không cần có bằng lái xe, một người có thể có một chục tên tùy thích, đã gọi là nickname thì mấy cái cũng vô tội vạ. Tự do Internet là tự do trên không gian ảo nên tự do người này không bị hạn chế bới tự do người khác thực trong xã hội pháp trị. Luật lệ lái xe trên Internet cũng không có nên tự do dễ thành loạn hành.

    Hai là tính chủ quan của Con Người. Nhận định đúng sai thường do cái nhìn chủ quan tiên thẫm của con người. Vấn đề sự kiện mà còn vậy, huống hồ gì những vấn đề kinh tế, chánh trị, văn hóa, xã hội rắc rối hơn đa dạng, đa diện hơn, nên thường 9 người thì 10 ý.

    Ba là truyền thông đại chúng nói chung trong đó có báo chí, phát thanh, phát hình và ngoài luồng có webs, youtube, paltalk, blog, v.v.. – mục đích tối hậu của nó vẫn là lợi và danh. Những lời qua tiếng lại, hội luận, tranh luận, đối thoại, bút chiến, phỏng vấn, những hình ảnh chấn động tung ra thâm ý vẫn là bán ra như món hàng. Mà lợi danh là cứu cánh. Lợi là số tiền bán báo, bán hình, số tiền thu mắc vào kinh, số tiền thu quảng cáo. Danh là số người đọc, tham gia ý kiến, số người đồng ý, số phát tán quan điểm lập trường.

    Trên truyền thông truyền thống mở một trận lời qua tiếng lại đao to búa lớn hơi khó vì có sự sàng lọc của ban biên tập, chủ báo, chủ đài, chớ trên Internet thì quá dễ vì có ai sàng lọc đâu. Vừa dễ vừa nhanh thành cơn lốc. Muốn chống hay binh một người, một thời, cứ cắt một khúc của một câu nói của người ấy, cứ lấy một mặt của sư kiện lịch sử nào đó ; cứ đưa ra một nhận định chủ quan nào đó rồi tìm những dữ kiện để biện minh; rồi đưa lên diễn đàn Internet với lời lẽ cho kêu, cho nổ, tạo thành cú sốc, thì có trận đại pháo làm mìn gài sẵn trên diển đàn nổ tung lên thành một trận chiến.

    Chiến thuật thường thấy bây giờ trên một số ít tờ báo, chương trình truyền hình và diễn đàn là khai thác mâu thuẩn dưới chiêu bài làm truyền thông hai, ba, đa chiều. Phỏng vấn hai bên đang giằng co với nhau. Gây mâu thuẩn để bên này đấu với bên kia, bên kia đá lại bên nầy cho ra trò,chuyện bé sẽ xé ra to. Nhưng kinh nghiệm cho thấy ban đầu cũng có ép phê báo bán chạy, show có người xem, nhưng về lâu về dài, không độc giả nào, khán thính giả nào muốn bị tra tấn bởi những chuyện dài “nhân dân tự vận”, biến “Người Dân Muốn Biết” thành “Người Dân Muốn Chết” chán nữa.

    Không thể đổ lỗi cho tiến bộ khoa học kỹ thuật. Nguyên tử tìm ra có thể phục vụ hòa bình nhưng cũng có thể làm vũ khi chiến tranh. Internet cũng vậy. Internet giúp con người chia sẻ thông tin, nghị luận mở rộng kiến thức, đến gần chân thiện mỹ mà cũng có thể thành đao to búa lớn đánh phá nhau. Hoàn toàn do con người sử dụng nó. “Khoa học mà không lương tâm chỉ là sự bại hoại của tâm hồn” (Science sans conscience n’est que ruine de l’âme) là vậy.

    Nếu lương tâm Con Người của người Việt Hải ngoại, lương tâm Việt của người Việt hải ngoại còn cắn rứt trước cảnh khổ của đồng báo ở nước nhà, trước những điều gian ác của nhà cầm quyền CS Hà nội, người Việt hải ngoại dồn nổ lực dùng Internet để quốc tế vận với chánh quyền và nhân dân các nước, và vận dộng chiến với đồng bào trong nước đứng lên giành lại tư do, dân chủ nhân quyền VN, thì Internet sẽ vô cùng hữu ích.

    VI ANH

    more
  • Thư ngỏ của con gái Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy gởi bố mẹ

    Bố Mẹ kính yêu,
    Thêm một lần nữa con viết thư cho bố mẹ để nói lên niềm thương yêu của con đối với bố mẹ và nhất là được chia sẻ sự âu lo của con khi bố mẹ sẽ phải sắp ra tòa mà nguyên nhân thì hoàn toàn lố bịch và bản án chắc chắn là đã được quyết định từ lâu, trước cả những màn hành hung đã được dàn dựng mà gia đình chúng ta đã phải sống chịu đựng như một cơn ác mộng.

    Bố Mẹ đã bị cáo buộc là đã "Hành hung và gây thương tích nguy hiểm đến sinh mạng người khác", nhưng riêng con, đã bao nhiêu lần chính mắt con đã chứng kiến cảnh những lũ côn đồ đi qua đi lại trước nhà mình buông lời hăm dọa, những sự xô đẩy ngoài chợ, xâm nhập gia cư nhà mình một cách bất hợp pháp, và còn biết bao nhiêu điều bất công, nghịch lý khác nữa.
    Nhưng bố mẹ đều đã nhẫn nhịn trước những hành động khiêu khích đó.
    Bố Mẹ chỉ muốn dùng ngòi bút của mình, để nói lên những cái bất công của xã hội chúng ta, một xã hội thống trị bởi một thể chế độc tài chỉ biết gom góp tiền bạc mà phần lớn người dân mình đều chán ghét.
    Con đã linh cảm từ ngày 8.10.2009 vừa qua, ngày mà bố mẹ bị kéo lê lết đến đồn công an, với những vệt máu bê bết, bố mẹ sẽ phải gánh chịu một vụ án lố bịch một chiều.
    Họ đã không thèm để ý đến những vết thương của bố mẹ, mà họ còn cáo buộc bố mẹ đã gây thương tích cho những người mà bố mẹ chưa hề gặp.
    Con rất âu lo cho bố mẹ, vì gần đây chính quyền đã quyết định đàn áp mạnh tay hơn, trước
    làn sóng phẫn nộ của những người dám nói lên sự thật, của những giáo dân khi họ không còn chịu nổi sự cướp phá nhà thờ, của những giới Luật Sư trước sự nhạo báng luật pháp của cơ quan công quyền.
    Con lo lắng nhưng con không mất niềm tin, cho dù chính quyền Việt Nam cho đến nay đã không đếm xỉa gì đến những lời cảnh cáo phản đối của các chính quyền dân chủ.
    Con vẫn tin tưởng rằng nếu chính quyền các nước dân chủ có phản ứng dứt khoát hơn, thì các nhà dân chủ sẽ được bảo vệ nhiều hơn, và nhất là nếu các cơ quan truyền thông tự do trên thế giới cùng lúc lên án.
    Con sẽ làm hết khả năng của con để kêu gọi chính phủ Pháp và các cơ quan truyền thông Âu châu biết đến vụ án bất công của bố mẹ, vì nó cũng là vụ án của tất cả những người con nước Việt yêu chuộng Tự Do, Dân Chủ.
    Bố Mẹ hãy can đảm lên nhé, như bố mẹ trước đây đã từng bất khuất trước bạo lực, và cả con cũng vậy, vì tất cả chúng ta đều tin vào một ngày mà công lý sẽ được hồi phục, và nền dân chủ sẽ chiến thắng.
    Con hôn bố mẹ.
    Con gái thân yêu của bố mẹ hiện đang sống cách xa vạn dặm, và xin bố mẹ tha lỗi cho con vì không về được để ở bên cạnh bố mẹ trong lúc nguy khốn này.

    Đỗ Thủy Tiên



    radiochantroimoi.wordpress.com

    more
  • Ăn Tết, Coi Chừng...


    Năm Âm lịch sắp hết, Tết Canh Dần sắp đến, ăn Tết ai cũng nhớ mùi vị quê hương. Đồ ăn thức uống nhập cảng từ Trung Cộng và Việt Cộng sẽ lôi cuốn nhiều người. Và những công ty xuất nhập cảng nhứt định sẽ khai thác nhu cầu tiêu thụ này.
    Tiến sĩ Mai Thanh Truyết, Chủ Tịch Hội Khoa học và Kỹ Thuật VN ở Mỹ, có thể xem là một người có kiến thức, kinh nghiệm, theo dõi sát đồ ăn thức uống từ Trung Cộng, Việt Cộng nhập cảng sáng bán ở Mỹ. Trong một cuộc gặp gỡ công khai với Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Chống CS và tay sai, trước mặt báo chí, Tiến sĩ Mai thanh Truyết đã lên diễn dàn, minh thị nói ra ba chuyện động trời trước Tết. Bọc ớt nhỏ xíu của TC xuất cảng sang Mỹ có chất gây ung thư và làm liệt gan, bại thận. Một số mít bán ngoài chợ VN bây giờ múi màu vàng hườm, cơm dầy bóng, thấy bắt thèm là do một chất độc làm màu, do các công ty "cung ứng xuất khẩu" đã bọc hóa chất rất độc vào cuốn của trái mít khi chặt xuống. Còn một số loại kẹo đậu phộng, mè đen nho nhỏ vừa miệng dể uông trà người Miền Nam gọi là "thèo lèo, cứt chuột" không thể thiếu trong ngày Tết thì liều lượng hóa chất cống nấm mốc quá cao; một số hệ thống bán sĩ và lẻ của Mỹ đã nhập cảng vào Mỹ để bán cho người Việt, có mức độ hóa chất "bảo quản" rất cao, rất nguy hại cho sức khỏe.Hột dưa thì rang với dầu nhớt để bóng và nhuộm hóa chất rhodamine là chất dùng để nhuộm vải triệt để bị cấm dùng làm màu cho thực phẩm. Còn trái cây cam, lê, táo tươi của TC thứ gì cũng có chất kích thích tăng trưởng 24-5 T. Trái cây khô như chùm ruột, xí muội thì nhiều bụi bặm khi phơi tai hại nhứt là chất chì do các nhà sản xuất TC ở nông thôn xấy bằng khói nóng nóng của xe hơi.. Tất cả độc tố này đều tai hại cho hệ thần kinh, gan, cật- vô cùng tai hại cho sức khỏe.
    Thực vậy, tin của "báo đài" trong nước, Phó Thủ Tướng của CS Hà nội than: "Tôi phải ăn kiêng nên chủ yếu ăn rau. Nhưng về nhà vợ bảo rau toàn là thuốc trừ sâu. Rốt cuộc mình không biết ăn gì cho an toàn.". Báo Lao Động thì loan tãi hột điều, ớt bột, tiêu của TC chở lậu hàng tấn bán ở VN, có chất gây ung thư, liệt gan, bại thận. Thông tấn xã của Nhà Nước CS Hà nội nói thịt gà của TC chở lậu qua VN rất nhiều. Thịt heo chết do đủ thứ bịnh, chơ sang VN làm thịt chà bông nên bán rẻ hơn heo tươi dù năm ba kg thịt tươi mới làm được 1 kg thịt chà bông.
    Tội nghiệp cho dồng bào trong nước. Quyền cao chức trọng, giàu nứt đố để vách như ông cựu Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu còn có dinh thự, dùng cả một tầng lầu để trồng một vườn rau sạch, tưới nước sạch, có không khí sạch để ăn. Chớ nông dân VN, theo ước lượng của Ngân Hàng Thế Giới một ngày lợï tức trung bình chưa được hai Đô la, không ăn rau dơ, quả độc, thịt ướp lạnh bằng độc chất hóa học bán rẻ và tràn ngập thị trường thì lấy gì mà ăn. Còn "Việt Kiều" về VN cơm hàng cháo chợ, ăm quán ngủ đình và ngay người có nhà của bà con thân nhân, cũng đành phải ăn phải ăn rau trái, thịt cá mua về từ chợ thiếu vệ sinh, an toàn thực phẩm.
    Đừng tưởng đồ độc của Trung Cộng và Việt Cộng chỉ đầu độc người dân trong nước. Nó vẫn có thể đầu độc người ngoại quốc trong đó có người Việt, người Hoa tỵ nạn CS đang định cư ở hải ngoại, đông nhứt là ở Mỹ, và Mỹ là thị trường nhập cảng hiều đồ TC và VC nhứt. Chẳng những đồ độc, mà còn đồ gian đồ giả nhập cảng vào Mỹ nữa. Tin Việt Báo ngày 21 tháng 1, năm 2010, Công ty Sterling Seafood Corporation bản doanh ở Cresskill, N.J., đã nhìn nhận trước Chánh thẫm Patty Shwartz của Phòng Biện Lý New Jersey, tội mua cá ba sa của VN và dán nhãn hiệu giả thành cá mú để lừa gạt bán ra ở thị trường Mỹ. Bản án này làm cho nhiều người đi chợ thêm nghi ngại vì có nhiều nơi bán cá không ghi xuất xứ ở nước nào mà chỉ ghi cá dược đóng bọc ở Mỹ thôi.
    Tết truyền thống của dân tộc, mùi vị quê hương ai cũng cần. Nhưng ăn để sống chớ không ai ăn để chết cả. Không phải nặng quá khứ nên quá khích với CS trong cái nhìn về đồ ăn thức uống mà TC và VC nhập cảng sang Mỹ. Vấn đề chánh là phải bảo vệ sức khoẻ của mình. Nạn tham nhũng của nhà cầm quyền, cách làm ăn chụp giựt để kiếm lời của một số công ty sản xuất, cung ứng, và "xuất khẩu" đã làm liệt bại hệ thống kiểm soát vệ sinh và an toàn thực phẩm. Mỹ có cơ quan FDA kiểm soát nhưng người đâu, thì giờ đâu mà kiểm từng món hàng, cùng lắm là chỉ kiểm một mẩu của một lô thôi. Nên mới có chuyện Công ty Sterling Seafood Corporation nhập cảng cá ba sa, dán nhản cá mú bán ra ở thị trường Mỹ. FBI phải điều tra từ tháng 1 năm 2001 dến tháng 6 năm 2006 mới xong. Nhưng sức khỏe con người ăn gói ớt, cục xí muội, hột dưa, trái lê, kẹo bánh nhập cảng từ TC và VC không có sự kiên nhẫn chịu đựng như thế.
    Hơn nữa bây giờ người Hoa và Việt đã nhiều ở Mỹ rồi, đã sản xuất đồ ăn thức uống Hoa Việt ngay tại Mỹ hầu như không thiếu thứ gì, mùi vị quê hương không kém, còn ngon lành hơn đồ made in China, made in VN nữa, nhờ qui định vệ sinh, an toàn thực phẩm Mỹ chặt chẽ, chất liệu, cá thịt, đường đậu tốt hơn. Tội tình gì xài đồ nhập cảng từ TC và VC cho mang bịnh hậu. Tại sao không mua thực phẩm, thức ăn làm ngay tại Mỹ, vừa giúp các cơ sở kinh doanh của dân Việt hải ngoại, vừa góp sức làm thịnh vượng cho đồng hương mình.

    Vi Anh

    more
  • Tin tặc đến từ đâu Cuối tháng 12 vừa rồi, trong khi talawas đang sôi nổi thảo luận quanh đề tài kiểm duyệt trên Thơ đến từ đâu, thì bỗng nhiên, cùng với Bauxite Việt Nam, bị tin tặc tấn công gây thiệt hại nặng, vào đúng dịp nổ ra vụ đụng độ giữa hai khổng lồ cũng về vấn đề kiểm duyệt, là Google và Trung Quốc. Thành ra, vấn đề nên tìm hiểu bây giờ, là tin tặc đến từ đâu?


    Mọi người sử dụng computer đều biết Google, công ty chủ quản bộ máy truy tìm lớn nhất thế giới. Mới thành lập năm 1998, chỉ trong một thập niên, Google đã có mức thu nhập tới 22 tỷ đô la một năm, và mỗi cổ phiếu giá 85 đô khi lần đầu tiên bán cho công chúng vào năm 2004, đã lên tới trên 500 đô hai năm sau.

    Đầu năm 2006, Google vào làm ăn tại thị trường khổng lồ Trung Quốc, thiết lập bộ máy truy tìm tiếng Hán dưới thương hiệu Google.cn, với điều kiện chấp thuận kiểm duyệt do chính quyền Bắc Kinh đặt ra. Có một số đề tài không được tiếp cận. Ví dụ, khi người tìm kiếm đánh những chữ “Thiên an môn” (Tiananmen), hay “Đạt Lai Lạt Ma” (Dalai Lama) thì chỉ tìm được một màn ảnh trắng. Khi ấy, trước chỉ trích coi trọng lợi nhuận hơn nhân quyền là tự do thông tin, Google đã trả lời rằng mối lợi đem thông tin đến cho nhiều người dân Trung Quốc quan trọng hơn việc không thoải mái khi phải đồng ý kiểm duyệt một vài kết quả tìm kiếm. Quan điểm này khá giống với những người cho rằng thà có sách bị kiểm duyệt xuất bản ở Việt Nam, hơn là không có.

    Việc Google chịu nhượng bộ về kiểm duyệt để được vào làm ăn ở Trung Quốc đã gây một cơn bão chính trị trong dư luận Hoa Kỳ. Quốc Hội đã phải mở cuộc điều trần, và trước những cố gắng giải thích của Google, vụ này vẫn bị coi là một khuyết điểm.

    Một nhà bất đồng chính kiến tại Trung Quốc là Li Jian, tuy sống dưới sự theo dõi thường trực của công an, cũng cố phát biểu rằng sự nhượng bộ của Google là một phản bội. Vì Google là một công ty quốc tế lớn, đã bỏ mất cơ hội thuyết phục nhà cầm quyền Trung Quốc mở rộng hơn quyền tự do phát biểu. “Google đã rớt trong thử thách căn bản về đạo lý”. Li Jian còn tự đặt câu hỏi: “Nếu chính quyền Hoa Kỳ yêu cầu tự kiểm duyệt tại Mỹ, liệu Google có chịu không?”

    Số người làm việc tại trụ sở Google.cn ở Bắc Kinh lên tới 700. Khách sử dụng Internet tại Trung Quốc hiện nay khoảng 386 triệu, một thị trường lớn nhất thế giới. Nhưng khách hàng của Google chỉ vào khoảng một phần ba.

    Baidu (Bách Độ) vs. Google

    Vào năm 2000, khi Google nở rộ trên thế giới Internet, người sử dụng computer tại Trung Quốc đã có thể truy cập dữ kiện qua mạng Google.com, nhưng rất chậm trễ và nhiều trở ngại. Lý do là các cơ sở chính cung cấp dịch vụ cho Google ở ngoài Trung Quốc, và kết quả tìm kiếm bị hệ thống kiểm duyệt sàng lọc trước khi tới mắt người tìm. Muốn làm ăn tại thị trường khổng lồ nhiều hứa hẹn, Google phải chịu điều kiện kiểm duyệt do Bắc Kinh đặt ra. Cùng mang DNA Google, nhưng đứa con ra đời tại Trung Quốc mang tên Google.cn có những giới hạn bẩm sinh “Made in China”, không hoàn toàn tự do như đứa con “Born in USA”.


    Khi Google.cn ra đời tại Trung Quốc, ở đây đã có một công ty khác chuyên về truy tìm, là Baidu, do một thanh niên Trung Quốc đứng đầu; Robin Li, hay Li Yanhong, sinh năm 1968. Dù trẻ, Robin Li cũng vẫn già hơn người sáng lập ra Google tới 5 tuổi, là cặp bài trùng Sergey Brin và Larry Page, cả hai cùng sinh năm 1973. Khi vụ Thiên an môn bùng nổ năm 1989, Li mới đang học năm thứ nhì Đại học Bắc Kinh. Nhưng anh lo học hơn biểu tình, được yên ổn tốt nghiệp đại học, thay vì vào tù hay chạy trốn. Du học Mỹ, có bằng cao học về computer năm 1994, làm cho Wall Street Journal, và Infoseek tại Silicon Valley. Sau đó về nước, cùng với bạn (Eric Xu) lập ra Baidu năm 2000. Sau khi cổ phần Baidu bán cho công chúng, Li và Xu đã được Forbes.com liệt kê trong danh sách 400 người giàu nhất Trung Quốc.

    Cuộc cạnh tranh giữa Google và Baidu quyết liệt ngay từ khởi đầu. Dưới mắt giới khoa bảng, trí thức, Google uy tín hơn, vì là một công ty lớn quốc tế, có tư thế độc lập, đáng tin cậy, nhưng bị coi là công ty của nước ngoài, tới Trung Quốc chỉ vì mục tiêu lợi nhuận. Baidu bị coi là phụ thuộc vào chính quyền, thiếu vô tư, không đáng tin. Nhưng có lợi thế là công ty của người Trung Quốc, phục vụ người Trung Quốc theo cách làm ăn của Trung Quốc; đôi khi lem nhem so với tiêu chuẩn quốc tế. Khách hàng trung lưu đông hơn khách hàng khoa bảng trí thức, khiến thị phần của Baidu cao gấp đôi thị phần Google: gần 64% so với trên 31% vào mùa Thu năm ngoái.

    Google vs. China

    Ngoài việc cạnh tranh ráo riết với Baidu, Google còn phải thường xuyên đối phó với chính quyền Trung Quốc. Nhà nước hay đưa ra những đòi hỏi mới. Thỉnh thoảng Google phải thêm vào danh sách kiểm duyệt một số đề mục, hay phải bỏ đi một số link để làm vừa lòng quan chức chủ nhà. Nhưng dù nhượng bộ, họ vẫn có vẻ không thỏa mãn. Căng thẳng giữa Google và chính quyền Trung Quốc ngày càng tăng. Vào năm 2009, chính quyền Trung Quốc đã làm xấu mặt Google qua khiển trách về những websites có sex. Nhưng quan trọng hơn cả là những vụ tin tặc tấn công vào mạng gmail mới đây. Điều này khiến Google không thể chịu đựng thêm, và phải có quyết định dứt khoát: Tự do hay ra đi.


    Trong lời tuyên bố chính thức phổ biến vào trưa 12 tháng 1, Google viết: “Vào giữa tháng 12, chúng tôi khám phá thấy một cuộc tấn công tinh vi cao độ có mục tiêu nhắm vào hạ tầng cơ sở của chúng tôi, phát xuất từ Trung Quốc, đưa tới kết quả là lấy cắp sở hữu trí tuệ từ Google…

    Bản tuyên bố cho biết ba chi tiết đáng lưu ý:

    1. Cuộc tấn công không phải chỉ nhắm vào Google, mà còn nhắm tới ít nhất 20 công ty lớn khác.

    2. Có bằng chứng gợi ý rằng mục tiêu sơ khởi của các tin tặc là đột nhập các mạng trên google của các nhà vận động nhân quyền Trung Quốc.

    3. Mạng của hàng chục nhà vận động nhân quyền tại Trung Quốc sử dụng email có cơ sở tại Hoa Kỳ, Trung Quốc và Âu châu đã thường xuyên bị phía thứ ba xâm nhập.

    Lời tuyên bố đưa đến quyết định:

    Những vụ tấn công này và hành vi theo dõi đã bị khám phá – cùng với những toan tính trong năm qua để tăng thêm hạn chế về tự do ngôn luận – đã khiến chúng tôi đi đến kết luận rằng chúng tôi sẽ phải xét lại sự khả thi trong việc kinh doanh tại Trung Quốc. Chúng tôi đã quyết định sẽ không tiếp tục kiểm duyệt kết quả truy tìm trên Google.cn, và trong vài tuần tới chúng tôi sẽ thảo luận với nhà cầm quyền Trung Quốc về cơ sở trên đó chúng tôi có thể hoạt động không sàng lọc việc truy tìm trong khuôn khổ luật pháp, nếu có. Chúng tôi thừa nhận rằng việc này có thể mang ý nghĩa phải đóng cửa Google.cn và có thể rút khỏi Trung Quốc.”

    Đạo đức vs. kinh doanh

    Nhà báo Fareed Zakaria của Newsweek, trên số báo đề ngày 25 tháng 1, 2010, đã ghi lại cuộc phỏng vấn Chủ tịch điều hành của Google là Eric Schmidt. Được hỏi chuyện gì đã xảy ra trong mấy tháng qua khiến Google phải đi đến quyết định như vậy? Trả lời: Chúng tôi có rất nhiều bằng chứng về việc theo dõi các nhà bất đồng chính kiến Trung Quốc trên Web. Chúng tôi không có bằng chứng rõ ràng ai làm công việc theo dõi, xin quý vị tự tìm ra kết luận. Hỏi: Có ai nói rằng nhệm vụ chính của ông là đem lại lợi nhuận tối đa cho cổ đông? Trả lời: Đây không phải là một quyết định về kinh doanh – quyết định kinh doanh rõ ràng là phải tiếp tục tham dự thị trường Trung Quốc. Đó là quyết định dựa trên giá trị [đạo đức] (values). Chúng tôi ráng hỏi cái gì tốt nhất trên bình diện toàn cầu. Hỏi: Ông có nghĩ rằng Trung Quốc vẫn có thể toàn cầu hóa trong khi duy trì chế độ kiểm duyệt? Trả lời: Trung Quốc đặt ra giới hạn thông tin chỉ có vài nước làm như vậy. Trung Quốc là nước duy nhất trên thế giới Google sẵn sàng cung cấp một mạng địa phương tuân theo chế độ kiểm duyệt. Chúng tôi không làm như vậy tại bất cứ đâu… Như vậy, Trung Quốc đặt ra giới hạn duy nhất về thông tin.

    Cứ như lời lẽ từ nhân vật cao cấp nhất của Google thì quyết định đương đầu với Trung Quốc là thái độ coi trọng giá trị tinh thần hơn vật chất, chọn tự do trên lợi nhuận. Chính vì thế, Google đã được ca tụng như hiệp sĩ chống lại cường quyền để bênh vực lẽ phải. Các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên thế giới, trước đây từng chỉ trích Google nhượng bộ Trung Quốc, đã khen ngợi quyết định chấm dứt kiểm duyệt của Google là thái độ dũng cảm. Nhiều người Trung Quốc đã đem hoa tới đặt tại bảng hiệu Google.cn trước trụ sở chính ở Bắc Kinh để bày tỏ cảm tình, và cho biết sẽ rất tiếc nếu Google cuối cùng phải cuốn gói ra đi.

    Nhưng cũng có lập luận khác cho rằng, việc Google đến hay đi, hoàn toàn chỉ là chuyện kinh doanh. Đến để làm tiền, và đi, vì mọi chuyện không suôn sẻ như đã tưởng. Không suôn sẻ, vì chủ trương khép kín của Bắc Kinh: Bảo vệ thị trường Trung Quốc cho người Trung Quốc.

    Một bài báo trên Foreignpolicy.com ngày 15 tháng 1 viết rằng:

    Hành động của Google không phải là thái độ can đảm đương đầu với Trung Quốc về việc thiếu tự do Internet. Thật ra, nó chỉ giản dị là một giọt nước cuối cùng không tránh được tràn ly. Google, cũng như Yahoo trước đó đã bị tống khứ khỏi thị trường Trung Quốc bởi chính quyền ở đây quyết tâm loại bỏ mọi cạnh tranh của ngoại quốc trên công nghệ Internet của họ, mà dự trù sẽ thu được 8 tỷ đô la quảng cáo trong ba năm tới.

    Bài báo này còn chỉ ra rằng việc Google ra đi chỉ là công ty cuối cùng sau một loạt xí nghiệp Internet ngoại quốc đã phải âm thầm ra đi, để được thay thế bằng các công ty nội địa: Tháng Ba năm 2009, YouTube bị ngăn chặn hoàn toàn, dồn khách hàng sang mạng nội địa tương tự là Youku và Tudou. Rồi đến tháng Bảy, Facebook bị chặn để thay bằng Ren Ren Wang và Kai Xin Wang.

    Tin tặc đến từ đây

    Dù có trong tay bộ máy truy cập khổng lồ bao trùm cả thế giới, Google chỉ có thể chính thức nói chắc là tin tặc đến từ nội địa Trung Quốc, mặc dầu để cố đánh lạc hướng, họ đã tấn công từ sáu bảy ngả khác nhau, và bằng những con đường quanh co qua Đài Loan, và cả Mỹ. Về mặt công khai, Google cũng như nhiều chuyên viên an ninh mạng khác nêu rõ nơi tin tặc phát xuất là Trung Quốc, nhưng không thể nói chắc là chính quyền hay tư nhân, hoặc tư nhân được chính quyền hỗ trợ hay khuyến khích. Nhưng về mặt riêng tư, các chuyên viên này nghiêng về phỏng đoán thủ phạm là chính quyền.

    Theo tin Reuters gửi đi từ Thượng Hải ngày 18 tháng 1, có dấu hiệu cho thấy rất có thể một hay nhiều nhân viên người Trung Quốc làm cho Google đã tiếp tay cho công tác phá hoại. Dựa theo tin địa phương, nguồn tin cho biết kể từ sau ngày 13 tháng 1, một số nhân viên Google người Trung Quốc đã mất quyền vào hệ thống mạng nội bộ, trong khi một số khác bị cho tạm nghỉ, hay bị thuyên chuyển tới các văn phòng khác ở Á châu Thái Bình Dương. Làm việc cho Google, nếu phá hoại thay vì bảo vệ công việc của mình, chắc phải theo chỉ thị quan trọng từ cấp cao.

    Nếu tin tặc đến từ nhà cầm quyền Trung Quốc, họ tấn công để làm gì? Tuyên bố chính thức của Google cho biết có ít nhất 20 công ty lớn bị tấn công. Tin Washington Post sau đó cho biết có tới 34 cơ sở bị xâm phạm. Rồi lại có tin số người bị phá nhiều hơn nữa, và hầu hết đều có liên hệ tới hoạt động của các nhà vận động dân chủ và nhân quyền. Bản tin Việt ngữ của đài RFI phát đi từ Pháp ngày 19 tháng 1 cho hay:

    Thông tin đến từ Bắc Kinh cho biết, hội các nhà báo nước ngoài tại Trung Quốc đã khẳng định trong một bản thông cáo là, nhiều phóng viên vừa mới phát hiện ra rằng hộp thư điện tử của họ đã bị tin tặc xâm nhập, và các e-mail bị chuyển đến một địa chỉ lạ. Các nhà báo này sử dụng hệ thống Gmail của Google.

    Một trong số các phóng viên trên đã bày tỏ sự phẫn nộ và lo lắng của mình, được hãng thông tấn Pháp AFP trích lại như sau: “Đời tư của tôi đã bị xâm phạm, và nhất là điều đó làm cho nhiều người bị nguy hiểm”.

    Theo tổ chức Phóng viên không biên giới của Pháp, việc xâm nhập này là nhằm mục đích giúp cho chính quyền Trung Quốc có được những thông tin về các nhà hoạt động cho nhân quyền vẫn cung cấp tin tức cho báo chí.

    Như thế, mục tiêu tấn công của tin tặc là chính trị. Nhưng bài báo đã dẫn của Foreign Policy lại có nhận xét khác:

    Khi truyền thông tường trình rằng quyết định của Google là hành động chống lại cố gắng của Trung Quốc cần kiểm duyệt Internet và do thám các nhà vận động, và không nhằm bảo vệ thị trường, là sai. Trong một nước mà các nhà đối kháng thường bị bỏ tù hàng năm không xét xử với tội trạng “vận động lật đổ nhà nước”, và dân khiếu kiện nghèo ở nông thôn bị ném vào trong các nhà giam ghê tởm ở Bắc Kinh chỉ vì phát tán khiếu nại, thì có vẻ lạ lùng nếu Trung Quốc thật sự cần đột nhập mạng email của các nhà vận động nhân quyền.

    Đúng là những chế độ độc tài như Trung Quốc hay Việt Nam, muốn bắt ai thì bắt, muốn xử án nặng bao nhiêu cũng được, cần gì phải đột nhập mạng để tìm bằng chứng buộc tội. Nhưng độc tài cai trị trên sự sợ hãi của người dân, và chính họ cũng có nỗi sợ hãi thường trực, là lo bị lật đổ. Họ đột nhập mạng, ngoài việc tìm bằng chứng trừng phạt kẻ chống đối, còn muốn biết rõ đường đi nước bước của những cá nhân hay tổ chức bị nghi có âm mưu lật đổ chế độ, để đề phòng. Ngoài ra, trong thời đại toàn cầu hóa ngày ngay, mỗi cá nhân hay tổ chức không phải chỉ có liên lạc trong phạm vi biên giới quốc gia. Những người nhà cầm quyền bắt bỏ tù lúc nào cũng được, còn có những liên hệ ngoài tầm tay của chế độ, trong khi Internet có thể cho biết những liên hệ của một cá nhân hay tổ chức với khắp nơi trên thế giới.

    Trong một nước thực sự dân chủ, mọi sự đều minh bạch, người dân được phơi bày ý kiến bằng mọi hình thức, người ta thay đổi chính quyền bằng lá phiếu, không bằng đảo chánh, nên không cần moi tìm bí mật của dân. Thật là nghịch lý tới mức khôi hài, tại những nước độc tài, người ta bịt miệng, không cho dân nói ra những ý nghĩ sâu kín trong lòng, rồi lại dùng bạo lực hay việc làm phi pháp ám muội để theo dõi, tìm hiểu những điều bí ẩn ấy. Vì thế, tin tặc ngày nay có thể là đạo quân quan trọng nhất để bảo vệ chế độ.

    Một công, đôi việc

    Trong vụ Google, đã biết tin tặc đến từ Trung Quốc, và nhằm mục tiêu chính trị, hay ít nhất, vừa thương mại vừa chính trị. Nhưng tin tặc đánh phá talawas và Bauxite.vn vào trước lễ Giáng Sinh, và sau đó một số mạng khác vào đầu năm như Cao trào Nhân bản, Dân Luận và X-Café…, có liên hệ gì tới Trung Quốc?

    Nhìn chung, tuy ở mức độ nhiều it khác nhau, nhưng các website Việt Nam bị tấn công phá hoại đều có điểm giống nhau, là không thân thiện với Trung Quốc, và có số khách truy cập cao. Nhìn vào trang nhà talawas, không cần biết tiếng Việt cũng có thể nhận ra vấn đề được thảo luận nhiều hơn cả, là Hoàng Sa Trường Sa. Còn Bauxite.vn, chỉ cần nhìn hay đọc lên cái tên mạng, cũng đã đủ làm “người lạ” ngứa ngáy.

    Ngoài điểm làm phiền lòng Trung Quốc, talawas và Bauxite còn có điểm chung là không vừa lòng nhà cầm quyền Việt Nam. Một cỗ máy truy cập khổng lồ như Google, vẫn chỉ có thể nói tin tặc phát xuất từ Trung Quốc, không biết chắc là từ chính phủ hay thường dân. Vậy, nếu talawas và Bauxite không có đủ bằng chứng để nói rõ tin tặc đã phá mình là ai, từ Việt Nam hay Trung Quốc, thì cũng dễ hiểu.

    Trong trường hợp không bắt được quả tang thủ phạm, chỉ còn một cách là suy luận theo sự khôn ngoan của quan tòa, và quý vị phụ tá công lý, là tìm thủ phạm bằng cách trả lời hai câu hỏi: Một là nạn nhân có thù hằn với ai và, hai là kẻ nào được hưởng lợi? talawas và Bauxite có thể là thù của Trung Quốc không? Nhìn vào lịch sử Trung Quốc, ngay cả các thành phần trong hoàng tộc thời phong kiến, hay cả các đảng viên cao cấp thời chính quyền nhân dân, hoặc cả nước anh em khắng khít răng môi, nếu không vừa lòng người cai trị, đều có thể dễ dàng mất mạng, hay bị cho một bài học. talawas và Bauxite, dù nhỏ như cái gai, để lâu khó chịu.

    Tại sao tin tặc không đến từ Việt Nam? Ở Việt Nam hiện nay, hầu như cái gì cũng đến từ Trung Quốc, nên tin tặc cũng đến từ Trung Quốc, là suy luận có vẻ hợp logic. Nếu suy luận chưa đủ, xin kể vài bằng chứng: Gần đây, có một trang web về hợp tác Biển Đông, trên danh nghĩa, do một Bộ của chính phủ Việt Nam chịu trách nhiệm, nhưng do Trung Quốc phụ trách giúp về kỹ thuật. Vụ thứ nhì, là các cơ quan thông tin chính thức của Việt Nam, như Thông Tấn Xã và báo Đảng Cộng sản, đã đăng lại tin của Trung Quốc xác nhận chủ quyền của họ đối với Hoàng Sa và Trường Sa. Làm tin chính thống, Việt Nam còn chê, lẽ đâu làm tin tặc.

    Trung Quốc đánh phá talawas và Bauxite là làm một việc, mà lợi gấp đôi. Lợi một là triệt hạ được những kẻ dám động tới “Thiên triều”, lợi hai là gia ân cho các đồng chí “Vịt Nằm”.

    Riêng trong vụ đánh phá Bauxite, ngoài việc gây thiệt hại về kỹ thuật, còn kèm theo một cố gắng đê tiện hơn, là giả mạo thư tín để chia rẽ nội bộ ban điều hành. Phần phá hoại về kỹ thuật, có thể do tin tặc “lạ” phụ trách, nhưng cái phần bịa đặt để chia rẽ, có vẻ gần gũi “bản sắc dân tộc”, chắc do “ta” chủ trương.

    USA Google China

    Mới đầu, quyết định của Google có vẻ như tranh chấp giữa một công ty tư nhân Hoa Kỳ, và chính phủ một nước ngoài, không cần đến sự can thiệp trực tiếp của chính phủ. Theo tin VOA loan đi từ Bắc Kinh ngày 15 tháng 1 về thái độ của Đại Sứ Hoa Kỳ Jon Huntsman: “Giới chức Mỹ cấp cao nhất ở Trung Quốc cho biết chính phủ Hoa Kỳ sẽ đứng ngoài các cuộc thương nghị giữa đại công ty điện toán Google và chính phủ Trung Quốc. Tuy nhiên, cùng lúc đó, giới chức này nhấn mạnh rằng vấn đề tự do Internet có liên quan đến tự do ngôn luận, là một giá trị cốt lõi của Mỹ”. Nhưng mười ngày sau, chính phủ Hoa Kỳ đã nhập cuộc bằng những lời tuyên bố mạnh mẽ về tự do Internet của Ngoại trưởng Hillary Clinton, và chính quyền Trung Quốc đáp lại một cách gay gắt hơn.

    Trong cuộc họp có sự hiện diện của nhiều nghị sĩ, dân biểu và giới truyền thông tại Bảo tàng Truyền thông (Newseum) ở Washington vào sáng 21 tháng 1, bà Clinton đã công bố đường lối ngoại giao của Hoa Kỳ trong Thế kỷ 21, mang tên “21st Century Statecraft” mà trọng tâm là tự do Internet.

    Bà Clinton nói: “Một tấm màn thông tin mới đã hạ xuống che phủ nhiều phần của thế giới”.

    Trong bài diễn văn dài một tiếng về điều BBC gọi là “Học thuyết Clinton” (Clinton Doctrine), bà tuyên bố: “Năm ngoái, chúng tôi đã nhìn thấy dấu hiệu đe dọa tự do thông tin. Trung Quốc, Tunisia, và Uzbekistan đã gia tăng kiểm duyệt Internet. Tại Việt Nam, tiếp cận với các mạng xã hội nổi tiếng đã thình lình biến mất”. Bà nói tiếp:

    Một số quốc gia đã dùng Internet như một dụng cụ để bịt miệng dân chúng về tín ngưỡng. Ví dụ, năm ngoái, một người đã bị tù nhiều tháng tại Saudi Arabia, vì đã viết trên blog về Thiên chúa giáo, và một nghiên cứu của Harvard cho biết chính quyền Saudi đã chặn nhiều websites về Ấn giáo, Do Thái giáo, Thiên Chúa giáo, và ngay cả Hồi giáo. Nhiều nước kể cả Việt Nam và Trung Quốc đã dùng kỹ thuật tương tự để hạn chế tiếp cận thông tin tôn giáo.

    Vẫn trong khuôn khổ bài diễn văn trên, bà Clinton thẳng thừng phủ nhận kiểm duyệt. Bà nói: “Và kiểm duyệt không nên được chấp nhận dưới mọi hình thức bởi bất cứ công ty nào từ bất cứ đâu. Và tại Hoa Kỳ, các công ty Mỹ cần phải đề ra một lập trường về nguyên tắc. Điều này cần được coi như một phần trong thương hiệu quốc gia của chúng ta. Tôi tin rằng giới tiêu thụ toàn cầu sẽ tưởng thưởng những công ty theo các nguyên tắc đó”.

    Một ngày sau lời phát biểu của bà Clinton, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cho rằng những lời cáo buộc của Hoa Kỳ về việc kiểm soát Internet trái ngược với thực tế và có thể làm tổn hại quan hệ Hoa Kỳ-Trung Quốc, và: “Chúng tôi yêu cầu Hoa Kỳ tôn trọng các sự kiện thực tế và chấm dứt cái gọi là tự do Internet để chống lại Trung Quốc vô căn cứ”.

    Như vậy, chính phủ Hoa Kỳ đã chạy theo thái độ đương đầu với Trung Quốc của Google, hay Google đã được sắp xếp mở đường cho chính phủ? Ông Rao Jin, người sáng lập ra mạng hội luận Anti-CNN.com và có lập trường bênh chính quyền Trung Quốc cho rằng Google đã quyết định dưới áp lực của bà Clinton, vì bà đã gặp chủ tịch điều hành của Google trước đó, như là một phần trong nỗ lực thăng tiến tự do Internet trên toàn thế giới.

    Không hiểu mối liên hệ giữa bà Clinton và Google ra sao, nhưng sau đây là vài sự kiện dễ dàng kiểm chứng:

    - Trước chuyến đi đầu tiên sang Trung Quốc vào năm ngoái, bà Clinton đã tuyên bố bà không muốn để cho vấn đề nhân quyền gây trở ngại cho mối giao hảo với Trung Quốc, vì Hoa Kỳ còn cần sự hợp tác của Trung Quốc trên nhiều lãnh vực khác về kinh tế, an ninh, môi sinh…

    - Trong chuyến viếng thăm Trung Quốc tháng 11 năm ngoái, Tổng thống Obama đã bị miệt thị: Bị kiểm duyệt tại Thượng Hải, và không được trả lời báo chí tại Bắc Kinh. Rồi sau đó, bị Thủ tướng Ôn Gia Bảo khinh thường tại hội nghị về môi sinh tại thủ đô Đan Mạch.

    - Ông Eric Schmidt, nhân vật cao cấp nhất của Google vốn là cố vấn không chính thức cho ông Obama, đã từng đi vận động cho ông Obama khi ông này tranh cử tổng thống.

    Khởi đầu là Google đụng độ với Trung Quốc, tiếp theo là Hoa Kỳ đụng độ với Trung quốc vì Google.

    Giống như máy in và máy hơi nước trong thiên niên kỷ trước là những cỗ xe tiến bộ của nhân loại, Internet là cỗ xe tiến bộ của đầu thiên nên kỷ này. Phá hoại Internet là làm chậm lại đà tiến của nhân loại, hay tệ hơn, đi ngược hướng tiến của nhân loại. Trong một cuộc thi, những kẻ chạy ngược chiều, tất nhiên, không bao giờ tới đích.

    Ngoài ra, những ai nghĩ rằng có thể kiểm soát, hay kiểm duyệt được Internet, là quá ngây thơ. Ngày xưa, khi thực dân Pháp muốn bịt miệng một người yêu nước như cụ Phan Bội Châu, chỉ cần mang cụ về nhốt ở Bến Ngự, là xong. Hay muốn triệt hạ một anh hùng dân tộc như Nguyễn Thái Học, chỉ việc mang lên đoạn đầu đài. Nhưng với Internet thì vô phương. Phá cái này, bung ra cái khác. Triệt hạ một mạng, có thêm hàng chục, hàng trăm mạng khác mọc lên.

    Sự trở lại của talawas, Bauxite là kinh nghiệm cụ thể.

    .

    talawas.org


    © 2010 Đinh Từ Thức

    more
  • Hai kịch bản đang chờ đón Trung Quốc và Việt Nam : Thay đổi hoặc sụp đổ
    Thanh Phương

    Trên đây là nhận xét của nhà ly khai Trung Quốc Ngụy Kinh Sinh (Wei Jingsheng) trong một bài tham luận đọc tại một cuộc hội thảo ở Los Angeles về nhân quyền và dân chủ ở Trung Quốc và Việt Nam vào tuần trước. Toàn văn bài tham luận này được đăng trên trang web của hãng tin AsiaNews.it ngày 29/1.

    Trong một bài tham luận đọc tại một cuộc hội thảo ở Los Angeles về nhân quyền và dân chủ ở Trung Quốc và Việt Nam vào tuần trước, nhà ly khai nổi tiếng Ngụy Kinh Sinh đã so sánh tình hình giữa hai quốc gia. Toàn văn bài tham luận này hôm qua (29/1) đã được đăng trên trang web của hãng tin AsiaNews.it.

    Được coi là '' cha đẻ của phong trào dân chủ'' ở Trung Quốc, ông Ngụy Kinh Sinh, hiện sống lưu vong ở Hoa Kỳ, vẫn cực lực phản bác những người cho rằng có thể phát triển kinh tế mà không cần đến dân chủ, nhân quyền.

    Trong bài tham luận, ông Ngụy Kinh Sinh nhận định : '' Mặc dầu cả hai nước đều đã chuyển hóa thành những quốc gia tư bản độc quyền, nhưng có những điểm khác với những nước Đông Âu và Nga. Khác biệt lớn nhất đó Trung Quốc và Việt Nam vẫn còn sống dưới chế độ độc đảng. Do không có sự tranh đua trong một thể chế đa đảng, cả hai nước đều không có một môi trường thông thoáng hơn cho ngôn luận và báo chí như ở Đông Âu và Nga''.

    Theo ông Ngụy Kinh Sinh, '' Ở Việt Nam và Trung Quốc, phe đối lập rất khó tồn tại trong nước, còn phe đối lập ở hải ngoại thì càng khó mà tham gia vào chuyện chính trị quốc nội.''

    Nhà ly khai Ngụy Sinh Sinh lưu ý rằng, các cơ quan an ninh của Đảng nay hoạt động rất hiệu quả, tức là gài người khắp nơi để làm chệch hướng đấu tranh, gây chia rẽ và thậm chí gài bẫy các lực lượng.

    Cho nên, rất khó mà có một lực lượng đoàn kết, tổ chức chặt chẽ để thúc đẩy chuyển hóa hay cách mạng.

    Hiện nay, theo nhà ly khai Trung Quốc, việc huy động nhân dân chỉ có thể thực hiện được nhờ những công cụ truyền thông đại chúng. Chính vì vậy mà chế độ cộng sản Trung Quốc vẫn nỗ lực ngăn chận thông tin cả trên báo chí lẫn trên mạng Internet.

    Mặt khác, theo ông Ngụy Kinh Sinh, do thiếu tôn trọng nhân quyền, việc bóc lột, đàn áp từ các giới quan chức cấu kết với giới doanh nghiệp càng trắng trợn hơn và như vậy càng khiến sự phản kháng mạnh mẽ hơn.


    Nhưng cũng do các quan chức cấu kết ngày càng chặt chẽ với giới doanh nghiệp, chính phủ nay không thể đóng vai trò trọng tài phân xử các tranh chấp kinh doanh. Cuộc đấu đá trong nội bộ giới lãnh đạo càng dữ dội hơn bao giờ hết.

    Ông Ngụy Kinh Sinh nhắc lại : ''Trong những thập niên qua, môi trường quốc tế đã không thuận lợi cho các lực lượng đối lập ở Trung Quốc và Việt Nam''.

    Trong khoảng thời gian đó, phương Tây đã hà hơi tiếp sức cho các nước cộng sản, thi hành những chính sách khoan dung và hoà hoãn đối với các đảng cộng sản, mà các đảng này đã biến thái thành một kiểu tư bản đỏ. Quan hệ giữa khối dân chủ phương Tây với các chế độ độc tài châu Âu, từ đối đầu đã chuyển thành hợp tác. Các lực lượng đối lập Trung Quốc và Việt Nam ở hải ngoại bỗng trở thành những cản ngại dưới con mắt các chính khách những nước dân chủ này.

    Nay, theo nhà ly khai Ngụy Kinh Sinh, tình hình đang thay đổi.

    Mặc dù chính sách hòa hoãn vẫn chiếm ưu thế, các nền kinh tế phương Tây đang rơi vào suy thoái do đã truyền máu cho các nước cộng sản trong hơn một thập kỷ. Ông Ngụy Kinh Sinh cho rằng các nước phương Tây nay phải từ bỏ chính sách hoà hoãn với chế độ cộng sản, phải trở lại chính sách đối đầu và cạnh tranh, mà trước hết là từ chính sách bảo vệ thị trường.

    Nhà ly khai Trung Quốc nhận định, ''sự thay đổi này là yếu tố buộc hệ thống tư bản độc quyền của đảng Cộng sản phải cải tổ hoặc sẽ sụp đổ''. Lực lượng đối lập hải ngoại phải tiếp tục sử dụng truyền thông để thúc đẩy dân chủ và tự do trong nước. Đường lối đấu tranh này, đi kèm với chính sách bảo vệ thị trường của các nước dân chủ sẽ là đối trọng với chủ nghĩa dân tộc mà chắc chắn sẽ bị đảng cộng sản khai thác.

    Nguồn: http://www.rfi.fr

    more
  • Lồng lộn điên cuồng !!!

    Lồng lộn điên cuồng !!!
    Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 92 (01-02-2010)

    Nicolae Ceaucescu (1918-1989), tên độc tài CS khét tiếng ngang hàng với Stalin, Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh, đã làm cho Rumania thành một nhà tù ghê tởm và sống trên xương máu của người dân. Y đã tàn phá 8.000 làng mạc để biến thành khu kinh tế giả. Chỗ nào có địa thế tốt hoặc đất đai mầu mỡ là y xua đuổi dân làng để cướp, giống như CSVN hiện thời. Khi Đông Đức sụp đổ, thì vào tháng 11-1989, Ceaucescu vội vã chạy cầu cứu Liên Xô nhưng đã bị Gorbachev thẳng thừng xua đuổi. Trở về Rumania, ngày 17-12-1989, Ceaucescu ban lệnh trục xuất Linh mục Chính thống giáo Laszo Tokes ra khỏi nước vì ngài đã tranh đấu nhân cho quyền tại thành phố Timisoara 3 hôm trước đó. Chính vụ trục xuất này đã tạo ra cuộc chống đối đầu tiên của người dân. Ngày 21-12-1989 Ceaucescu tổ chức một cuộc mít-tinh nhằm ủng hộ mình. Lúc đầu khoảng 100.000 dân chúng hồ hởi ca ngợi. Nhưng càng lúc diễn văn của tên bạo chúa càng làm cho họ căm phẫn với những lời lẽ dối trá lừa đảo, và họ đồng thanh hô to khẩu hiệu chống đối. Ceaucescu lập tức ra lệnh cho công an mật vụ Securitate nổ súng vào đám đông, giết hại nhiều người. Tuy nhiên tổng trưởng quốc phòng Vasile Milea từ chối cho quân đội bắn vào dân chúng. Ông liền bị Ceaucescu kết án tử hình. Chỉ 2 ngày sau, hàng ngàn người dân tấn công dinh chủ tịch. Ceaucescu vội vã trốn thoát với vợ bằng trực thăng. Lúc ấy công an mật vụ Securitate bắn nhau với quân đội ngoài đường sá làm cho hàng ngàn người thiệt mạng. Tức giận vì tổng chỉ huy Milea của họ bị giết, nên sáng ngày 25-12-1989, sau khi bắt được vợ chồng Ceaucescu, tòa án quân đội đã kết án tử hình cả hai lập tức vào lúc 15g chiều cùng ngày. Kết thúc thê thảm một đời bạo chúa Cộng sản!

    Hoàn cảnh của Rumania và thái độ của Ceaucescu cuối năm 1989 ấy xem ra không khác gì hoàn cảnh của Việt Nam và thái độ của Bộ chính trị Hà Nội hiện thời. Vẫn là sự lồng lộn điên cuồng của một con thú dữ đã đến ngày tận mạt. Lồng lộn điên cuồng vì các vết thương gây ra do khủng hoảng kinh tế, sụp đổ tài chánh, đánh mất lòng dân, quốc tế chê cười, Trung Cộng chèn ép và do chia rẽ nội bộ... Sự điên cuồng lồng lộn đó đã diễn ra thành những màn đàn áp nhân dân khốc liệt mà hai vụ việc thời sự mới đây là thí dụ điển hình.

    1- Triệt hạ Thánh giá ở Giáo xứ Đồng Chiêm:

    Lần đầu tiên trong chính sách tiêu diệt tôn giáo của mình, Cộng sản Việt Nam đã ra tay triệt hạ chính biểu tượng linh thánh nhất của Công giáo là cây Thập giá. Triệt hạ không những bằng cách phá đổ bằng bom mìn, nhưng còn băm nát ra cho vụn, chắc chắn trong sự điên tiết đầy căm thù của những kẻ chỉ huy ở Hà Nội và những kẻ thực hiện tại Đồng Chiêm. Đang khi tại tòa Khâm Sứ, linh địa Thái Hà, nhà thờ Tam Tòa và lèn đá Bàu Sen, CS chỉ dám tháo dỡ thánh tượng và giao lại cho Giáo hội.

    Bên cạnh đó, còn có màn ném lựu đạn cay vào những giáo dân vô tội, đánh đổ máu một số khác, đoạn vất họ lên xe, đem đi cứu chữa qua loa rồi tống cổ khỏi bệnh viện. Vài ngày sau lại bắt bớ nhiều người về đồn, đánh đập hành hạ, ép buộc nhận tội cách phi lý. Cùng lúc lại đổ đá chặn đường vào làng gây cản trở sinh hoạt và đi lại; đặt chốt canh với những gương mặt gầm ghè, hăm dọa khách hành hương; xét hỏi giấy tờ “theo chỉ thị” cách vô luật của đủ loại công an cảnh sát; cướp máy ảnh đánh trọng thương cả thường dân lẫn tu sĩ, người lớn lẫn sinh viên học sinh; chõ loa vào nhà thờ để tra tấn lỗ tai và đầu độc tâm trí từ cha sở tới bổn đạo, thậm chí trong chính giờ thánh lễ; tiếp tục triệt hạ các cây Thập giá bằng tre, bằng gỗ do giáo dân kiên cường dựng lại; giở trò kiểm tra hộ khẩu ban đêm cách rất thô bỉ đối với cộng đoàn nữ tu ở Đồng Chiêm. Ngoài ra, chính Đức TGM Ngô Quang Kiệt, nhiều linh mục và nhiều nữ tu thuộc Giáo phận Hà Nội cũng bị vạ lây vì nạn công an khám xét, phong tỏa, hăm dọa, nạn thanh niên côn đồ la ó phỉ báng hết sức vô liêm sỉ theo lệnh của một nhà cầm quyền bất chấp dư luận trong nước cũng như quốc tế đang mạnh mẽ lên án.... Quả là một cuộc tấn công dai dẳng, quy mô và tàn bạo chưa từng thấy!

    Song song đó, trên mặt trận tuyên truyền, những bồi bút văn nô từ Thông tấn xã Việt Nam đến báo An ninh Thủ đô, Hà Nội mới, đài Truyền hình và đài Tiếng nói Việt Nam, thậm chí đến cả Ủy ban Đoàn kết Công giáo cũng nhảy vào cuộc. TTXVN bảo rằng người nhà nước “tiến hành tháo dỡ cây Thánh giá” trong khi hàng trăm công an, quân đội đã đến hiện trường dùng vũ khí, thuốc nổ để phá hủy. Báo đài vu cáo linh mục giáo dân mới chính là bọn thủ phạm, là lũ xúc phạm!?! UBĐK thì kêu gọi “trừng trị nghiêm khắc những kẻ lợi dụng tôn giáo”, thậm chí còn lừa cả một trang mạng Công giáo quốc tế (CathNewsAsia) để bênh vực cho lập trường nhà cầm quyền. Độc đáo nhất là trong cuộc họp giao ban báo chí sáng ngày 19-01-2010 tại Hà Nội, Ban Khoa giáo Thành ủy, đơn vị chủ trì cuộc họp, đã dùng những lời lẽ hết sức ngạo mạn, vô văn hóa như “thằng này, thằng kia” để gọi các vị chức sắc như Ðức TGM và các linh mục Thái Hà. Nhiều phóng viên báo đài lề phải được mời tham dự cuộc họp đã phải thốt lên: “Không thể tưởng tượng được đấy lại là ngôn từ của một cơ quan đảng Cộng sản”. Đúng là những lối ứng xử cuồng điên !

    2- Phiên tòa xét xử 4 nhà Dân chủ yêu nước tại Sài Gòn

    Phiên tòa được gọi là xét xử “công khai” luật sư Lê Công Định, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, hai doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long hôm 20-01 đã kết thúc nhanh chóng đến bất ngờ. Cách ứng xử của nhà cầm quyền, với các thủ thuật đê tiện áp dụng cho phiên toà, một lần nữa đã cho thấy sự vô liêm sỉ trâng tráo cũng như sự sợ hãi đến điên cuồng của chế độ!

    Đối với người dân trong nước thì CS phá sóng, chận đường, hăm dọa quanh khu vực xử án. “Công an dày đặc ở khắp nơi. Thật không thể tưởng tượng được là họ huy động toàn bộ lực lượng cho một phiên tòa cách hùng hậu như thế. Xe chở bộ đội đặc công vũ trang ra vào rầm rập. Thỉnh thoảng lại có mấy chiếc xe tù chạy vòng vòng thị uy. Nếu làm một phép tính, hẳn một người đứng bên ngoài tòa sẽ hân hạnh có từ 6 tới 8 kẻ chăm sóc; đến cả đi mua nước uống và đi wc ở công viên bên cạnh cũng có người bám đeo và nghe dùm điện thoại. Thật không thể nào tin được.” (lời một blogger). Phóng viên đài Á châu Tự do thì bảo nhà nước “ứng xử như sắp có đại loạn”. Với cộng đồng dân mạng thì CS ra sức triệt phá những trang web đứng đắn và cập nhật tin tức nhanh nhạy như X-Café, Dân Luận, Bôxít Việt Nam, Talawas, Chân Trời Mới… khiến nhiều trang bị tê liệt cho tới hôm nay. Đối với giới ngoại giao, luật sư và truyền thông quốc tế thì hành xử cách mất thể thống quốc gia như lừa gạt, cố tình cấp lộn visa, cấm không cho vào nơi xét xử. Đối với thân nhân bị cáo thì hết sức giới hạn số người, để dành chỗ cho hàng xóm được thuê tiền tới hầu đề phòng sự phản đối hay sự hỗ trợ tinh thần của họ…

    Công khai mà tất cả thân nhân và cơ quan báo chí truyền thông quốc tế đều phải chứng kiến phiên xử qua màn ảnh truyền hình… Công khai mà chánh án phiên tòa bị giấu tên, mà những đoạn bào chữa xác đáng và hùng hồn của luật sư đều bị cắt ngang thô bạo, mà những đoạn đối đáp và trả lời chất vấn của Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long đều bị nhiễu loạn một cách khó hiểu v.v… Công khai mà báo chí trong nước chỉ đưa tin một cách chung chung và không dám bình luận ngoài “lề phải”, mà truyền hình nhà nước sau đó chỉ chiếu một số cảnh, cho nghe một số lời ướm màu “nhận tội” của Nguyễn Tiến Trung và Lê Công Định (thật ra lời luật sư Định hàm chứa một sự kết án chế độ cách hùng hồn nhưng truyền thông ngu dốt của CS không nhận thấy!).

    Sự lồng lộn điên cuồng, sự lố bịch vô liêm sỉ của chế độ lên đến đỉnh điểm khi hội đồng xét xử nghị án chỉ có 15 phút nhưng đọc bản luận tội dài đến 45 phút; khi phiên tòa lại kết thúc vào lúc chiều tối thay vì kéo dài đến hôm sau để luật sư Triệu Quốc Mạnh có giờ bào chữa cho thân chủ Trần Huỳnh Duy Thức và cho chính ông Thức hồi phục sức khỏe mà trả lời; khi quan tòa tuyên những bản án hết sức bất công và vô lý cho 4 con người trẻ tuổi tài cao và rất mực yêu nước thương nòi (không nên đặt vấn đề nặng nhẹ ở đây, vì họ chẳng hề đáng bị tù một ngày nào cả). Đặc biệt là bản án mang tính trả thù đối với doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức vì thái độ bất khuất của ông: đòi thay thế hội đồng xét xử, không nhận bất cứ tội danh nào, khẳng định mọi việc tranh đấu của mình là chính đáng, hợp lòng dân… và theo nhiều nhà bình luận, là vì những bài viết lâu nay của ông tố cáo sự tham nhũng lạm quyền của viên thủ tướng CS.

    Thành ra chẳng lạ gì mà Hội Ân xá Quốc tế đã nhận xét: “Phiên tòa phô bày sự nhạo báng công lý. Phiên xử tước bỏ nhân quyền cơ bản như thông lệ giả định là bị cáo vô tội [cho đến khi chứng minh được là có tội], và quyền được bào chữa”; mà tòa đại sứ Hoa Kỳ đã cho rằng “Những bản án này đi ngược lại Tuyên ngôn Nhân quyền quốc tế, đồng thời đặt ra những câu hỏi bức thiết về sự cam kết cải cách luật pháp và đổi mới của Việt Nam ”; mà đại sứ Đan Mạch nói với các phóng viên: “Có những quan ngại nghiêm trọng về toàn bộ quá trình xét xử”; mà Tổ chức Phóng viên Không biên giới đã gọi các bản án nặng nề này là “cái giá mà những nhà hoạt động phải trả cho hội chứng hoang tưởng của Đảng CSVN, cũng như cho cuộc đấu đá quyền lực nội bộ trong đảng trước kỳ đại hội đảng được tổ chức vào năm tới.”

    Khi một chế độ độc tài, nhất là độc tài CS, hành xử một cách cuồng điên, trong tức tối lồng lộn, vặn vẹo luật pháp, bất chấp công lý, chà đạp sự thật, khinh bỉ nhân dân và coi thường quốc tế, thì chắc chắn nó phải nhận một phản ứng ngược đến từ bên trong lẫn bên ngoài, thì số phận như Ceaucescu đang chờ các thành viên Bộ Chính trị CSVN. Mong rằng họ sẽ sớm tỉnh ngộ để khỏi phải dựa lưng vào tường đá, đối mặt với nhân dân đang sôi sục căm hờn!

    BAN BIÊN TẬP

    more
  • Ngón đòn xâm lược thâm hiểm và bẩn thỉu của Tàu Cộng Giới thiệu vài dòng tiểu sử của GS. Vũ Cao Đàm:
    Gần hết cuộc đời, tôi đã nuôi trong lòng tình hữu nghị cao cả với đất nước quê hương của Đức Tổ họ Vũ của tôi. Tôi có lai lịch là người gốc Trung Hoa. Đức Tổ khai sinh ra dòng họ Vũ của tôi là một người thuộc dòng họ Vũ xã Long Khê, huyện Phúc Điền, tỉnh Phúc Kiến, bên Trung Hoa. Đức Tổ của tôi là Vũ Hồn, được Vua Đường Vũ Tông cử làm An Nam Đô hộ sứ cai trị xứ An Nam ...

    trong khoảng thời gian 841-843 theo Tây lịch. Nhưng rồi vì thất sủng với Nhà Đường, Vũ Hồn đã về sống ẩn dật với người vợ An Nam ở làng Mộ Trạch, huyện Đường An, nay thuộc tỉnh tỉnh Hải Dương sinh cơ lập nghiệp, dựng nên dòng họ Vũ ở Việt Nam ngày nay.
    Tôi nuôi những tình cảm ấm áp với người Trung Hoa từ cuối những năm 1930, khi tôi mới 3-4 tuổi, ở một vùng quê rất xa thành phố. Đó là châu Dực Yên thuộc tỉnh Hải Ninh ngày xưa, mà hôm nay vẫn còn giữ nếp sống bằng lặng, yên bình, ngay sát thành phố Móng Cái, ở đó, vẫn còn dấu ấn của hàng xóm là những người Hoa chất phác, đôn hậu, tắt lửa tối đèn cùng gia đình chúng tôi chia sẻ từng bát cháo hoa ăn với chao và trứng muối ...




    Lướt nhanh trên mạng những ngày này, chúng ta luôn tìm được nhiều thông tin đắt giá:
    Thương lái Trung Quốc (dân thường nói ngắn gọn, là bọn Tàu) về các chợ nông thôn Việt Nam thu mua móng trâu với giá rất cao, thậm chí những cái móng từ 4 chân của một con trâu được bọn Tàu mua với giá hơn hẳn một con trâu. Thế là nông dân Việt Nam và bọn "trâu tặc" ra sức chặt móng trâu đem bán,… vẫn còn lãi một con trâu thịt mang bán ở chợ. Chỉ một thời gian rất ngắn, bọn chúng đã triệt phá tan hoang sức kéo của nông dân nghèo Việt Nam . Tiếp đó, dân loan tin cho nhau, hàng lũ lái trâu từ bên Tàu tràn qua biên giới để "tiếp thị" bán trâu. Trong cái lũ thương lái mới này còn có cả kẻ tiếp thị bán trâu sắt (máy kéo). Dân tình vỡ lẽ: Thì ra chúng thu mua móng trâu là vì như thế!

    Ở một nơi khác, thương lái Tàu đi các chợ thu mua rễ hồi, thế là những bọn "hồi tặc" mở chiến dịch triệt phá rừng hồi, một dược liệu quý hiếm của Việt Nam; chúng mua râu ngô non, xúi giục nông dân triệt phá nương ngô mang bán, đánh vào trúng cái dạ dày của những người mà bọn Tàu gọi là "đồng chí tốt" Việt Nam; chúng thu mua mèo nhằm triệt phá một nguồn trừ chuột cắn lúa; rồi chúng mua ốc bươu vàng, xúi giục nông dân nuôi ốc bươu vàng tràn ngập đồng ruộng phá hoại mùa màng, tấn công vào chiến lược an ninh lương thực của quốc gia "láng giềng tốt" Việt Nam.

    Hàng tốp thương lái Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Thương lái Tàu mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán. Thế là thương lái Tàu đã triệt hạ vùng nguyên liệu cho các nhà máy chè Việt Nam . Không còn con đường nào khác, các doanh nghiệp chè Việt Nam phải sang mua chè nguyên liệu từ Trung Quốc. Đến khi nông dân Việt Nam cần trồng lại đồi chè, thì các "đồng chí tốt" từ bên kia biên giới, vì tình quốc tế vô sản lại lọ mọ xuất hiện, "giúp" mua giống chè từ Trung Quốc chở qua cho nông dân Việt Nam.

    Thâm độc hơn, chúng mở chiến dịch thu mua dây đồng vụn với giá cao "trên trời", đẩy từng đoàn "đồng tặc" lùng sục chặt trộm dây đồng từ các đường điện cao thế, băm nát mạng lưới điện quốc gia của nước "láng giềng tốt" để nước này đốt đèn dầu đi theo họ "hướng tới tương lai". Có nơi, bọn "đồng tặc" lẻn vào kho ăn cắp từng cuộn dây đồng mới "coong" mang bán, thì "các đồng chí tốt" lên mặt đạo đức: "Ấy chết, cái ngộ không mua cái cuộn dây tôồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các tôồng chí tâu lố!" (Chúng tôi không mua cái cuộn dây đồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các đồng chí đâu nhé).
    Cho đến khi bọn thương lái Tàu đi thu mua cáp quang phế liệu, thì các nhà đương cục của chúng ta mới được phen ngớ ra, không hiểu bọn chúng mua cái "của nợ" này để làm gì. Vì mua dây đồng thì còn có thể hiểu là chúng lấy nguyên liệu, nhưng cáp quang thì thật không thể hiểu được chúng mua để làm gì? Đến khi dân nghèo lặn xuống biển chặt phá mạng cáp quang viễn thông, thì mới "ngã ngửa" ra, là chúng đang phá hoại con đường huyết mạch thông tin của Việt Nam… Chắc là các "đồng chí Việt Nam" nghĩ mãi không biết xử thế nào với những người "đồng chí tốt" bên nước vô sản Trung Hoa, đành phải đưa ra tòa vài thằng dân nghèo "trót dại" lặn xuống biển chặt trộm cáp quang.
    "Láng giềng tốt" giúp… xây dựng các công trình thủy lợi
    Sau 1954, Việt Nam được Trung Quốc giúp xây dựng nhiều công trình thủy lợi. Tôi đã tiến hành một cuộc phỏng vấn với Giáo sư TTA, Viện trưởng một viện nghiên cứu thủy lợi ở Hà Nội về sự giúp đỡ thủy lợi của người "đồng chí tốt", vị Giáo sư kéo tôi vào phòng làm việc và cho xem một video clip quay suốt dọc dòng sông biên giới Việt – Trung.

    Trời ơi, chúng ta không thể tưởng tượng được, người "đồng chí tốt" đã làm những trò gì đâu! Các "đồng chí" xây 120 cái kè chắn chéo dòng nước trên các dòng sông biên giới, tạo những luồng nước xoáy để làm sạt lở bờ phía Việt Nam, ăn cắp đất mang về phía đất nước "láng giềng tốt" bên kia biên giới. Đất bồi sang phía bắc đến đâu, các đồng chí xây nhà cao tầng và kéo giai cấp vô sản quốc tế Trung Hoa đến đó.

    Xem xong clip của Giáo sư TTA, tôi bàng hoàng… Tất cả các triều đại Đường, Nguyên, Tống, Minh, Thanh, chưa có bất kỳ một triều đại nào trước Triều đại cộng sản Trung Hoa sử dụng những biện pháp tồi tệ như vậy với Việt Nam.

    Việt Nam đã đối đầu với những đế quốc lớn, đã đối mặt với đủ loại thủ đoạn tàn bạo của nhiều loại đế quốc, nhưng có lẽ đây là ngón đòn xâm lược thâm hiểm và bẩn thỉu nhất của một loại đế quốc mới nổi: Đế quốc Trung Cộng.

    Tôi hỏi Giáo sư TTA: "Ông có thể cho biết, có công trình thủy lợi nào mà Cộng sản Trung Hoa giúp Việt Nam không chứa đựng những "yếu tố đểu" tương tự như vậy không?". Ông chau mày trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu…

    "Tôi khó trả lời anh quá", Giáo sư nói với tôi như vậy.
    Đến hành vi gây ô nhiễm môi trường "gien" Việt Nam
    Trên đường phố và sân bay Việt Nam hôm nay tràn ngập người Trung Quốc. Tôi vừa ngồi ở sân bay Đà Nẵng. Tôi đến hơi trễ, hỏi anh bạn ngồi bên phải tôi: "Máy bay Hà Nội gọi vào chưa?", thì nghe câu hỏi lại bằng tiếng Tàu "Shen ma?" (Cái gì?). Tôi quay bên trái hỏi, thì lại nghe "Shen ma?". Tôi quay phía sau hỏi, lại thấy "Ni shuo shen ma?" (Ông nói cái gì?)… Tôi ngỡ ngàng, tưởng mình lạc vào sân bay Bắc Kinh..

    Làng sinh viên HACINKO (Phố Ngụy Như Kontum) không còn chỗ cho thuê vì hơn 500 người Trung Quốc đã "trấn" ở đó. Họ chen lấn trong thang máy và trong nhà ăn, thậm chí chiếm đứt thang máy để chơi đùa leo lên leo xuống, không cho bất kỳ ai sử dụng thang máy. Người Tàu đến đó mở hàng ăn, hàng bán quần áo, mua bán tấp nập như một chợ Tàu. Tối tối sinh viên Tàu trượt patin và la ó huyên náo một góc phố… Họ làm cho tôi liên tưởng tới hai mươi vạn quân Tàu Tưởng tràn vào Việt Nam năm 1945,… ghẻ lở, bẩn thỉu, ngông nghênh và láo xược.

    Sao mà người Trung Quốc thắng thầu lắm thế? Chuyện bauxite Tây Nguyên đã có quá nhiều người nói rồi. Tôi đơn cử vài chuyện vặt vãnh khác: Chỉ ở một tỉnh ở rất gần Hà Nội thôi, Trung Quốc chưa làm xong Nhà máy điện HB, hàng ngàn công nhân Tàu chưa kịp rút, thì Tàu đã thắng thầu làm Nhà máy điện MK, và hàng ngàn công nhân Tàu lại xuất hiện. Những người Tàu từ các cơ sở sản xuất này lan tỏa khắp nơi để gieo rắc "hạt giống đỏ" cho cách mạng vô sản Trung Hoa, đỡ cho các công ty xuất khẩu lao động Việt Nam và các công ty môi giới hôn nhân khỏi phải xuất con gái qua Tàu… Tôi có dịp trao đổi với các chị phụ trách hội phụ nữ ở mấy tỉnh Tây Nguyên, thì được biết, các chị đang rất lo ngại, chưa biết xử lý thế nào với nạn con gái Tây Nguyên có bầu với công nhân Tàu (!).

    Chúng ta nhìn thấy một cảnh tượng đang đến gần: Đội quân thứ 5 của Trung Cộng đang ngày càng được mở rộng. Cần cảnh báo: Khi Trung Cộng mới sáp nhập Tân Cương vào Trung Quốc, dân Hán ở đây chỉ chiếm chừng 4-5%. Sau nửa thế kỷ, dân Hán đã lên tới 45%. Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó, chúng ta có thể rất cần đặt câu hỏi: "Bao giờ dân tộc Việt Nam trở thành dân tộc thiểu số trên chính đất nước mình?".

    Và rồi xoa dịu bằng mấy công trình văn hóa?

    Gần đây chắc là Trung Nam Hải đã nhận ra sự phẫn nộ của dân chúng Việt Nam trước những hành vi xâm lược của họ, họ đã "kỷ niệm" cho dân Việt Nam mấy pha ngoạn mục: Trước hết là 30 triệu USD xây dựng ký túc xá cho Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh để đào tạo cán bộ cho Đảng. Tiếp đó là Cung Văn hóa hữu nghị Việt – Trung, chắc rồi đến Viện Khổng Tử,… và rồi không biết còn những thứ gì nữa.
    *
    Viết đến đây, tôi chợt nhớ cái thời lớp thanh niên chúng tôi say mê theo các nghệ sỹ ca ngợi,… những cánh hoa mộc miên bay tới đâu, tình hữu nghị của dân tộc Trung Hoa lan tỏa đến đó… Sao mà lãng mạn.

    Ngẫu nhiên, tôi ngồi để hồi tưởng tâm tình lãng mạn theo những "Cánh hoa mộc miên" với Giáo sư Phạm Huy Tiến, một nhà địa chất, cũng có thời đi tu nghiệp "tiến tu Giáo sư" ở Học viện Địa chất Bắc Kinh (đối diện Học viện Khoáng nghiệp của tôi). Giáo sư Tiến cười rũ ngắt lời tôi: "Các bố nhầm hết rồi. Các nghệ sỹ cũng nhầm rồi. Cánh rừng mộc miên khi xưa nằm trên đất Việt Nam . Bọn địa chất chúng tôi lăn lộn ở đó quá nhiều. Cả đỉnh thác Bản Giốc nữa, cánh địa chất chúng tôi từng lên đó nấu cơm ăn… Nhưng rồi Trung Quốc lấn chiếm, nuốt toàn bộ cánh rừng mộc miên vào lòng Tổ quốc Trung Hoa"… Và thế là những cánh hoa mộc miên lại hồn nhiên bay "từ đất Trung Hoa", lan tỏa tình hữu nghị "vạn cổ trường sinh" giữa hai dân tộc.

    Ấy thế mà, trong khi tôi được nghe các bạn nghệ sỹ của chúng ta ca ngợi "Hoa mộc miên mọc đến đâu, lan tỏa tình thữu nghị của dân tộc Trung Hoa đến đó", thì, trong một trang mạng nào đó, tôi lại nghe những người cộng sản Bắc Kinh lập luận: "Hoa mộc miên bay đến đâu gieo hạt đến đó; Cây mộc miên mọc ở đâu, đất trung Hoa ở đó. Việt Nam chỉ có cây tre, làm gì có cây hoa mộc miên!(*)".

    *
    Trung Hoa là một đất nước có một đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối. Như vậy có thể suy luận, mà không sợ sai lầm: Tất cả những sự kiện nêu trong bài viết này đều do các nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đưa đường chỉ lối.

    Chính những người cộng sản Trung Hoa đã làm tan vỡ hoàn toàn tình cảm nồng ấm của những người thuộc thế hệ chúng tôi với một đất nước đã sinh ra Đức Tổ Vũ Hồn của dòng tộc của tôi, một đất nước, mà có thời tôi đã coi là Tổ quốc thứ hai của mình.

    Vũ Cao Đàm

    (*) Hoa Mộc Miên: Hoa Gạo

    Source: Hải Ngoại Phiếm Đàm

    more
  • Diễn tiến phiên tòa VC xử cô Phạm Thanh Nghiên

    Thanh Trúc, phóng viên RFA
    2010-01-29


    Tòa án Hải Phòng hôm nay tuyên phạt cô Phạm Thanh Nghiên bốn năm tù giam và ba năm quản chế về tội tuyên truyền chống phá nhà nước, vi phạm điều 88 bộ luật hình sự.

    RFA PHOTO
    Tin tức về phiên tòa xử cô Phạm Thanh Nghiên ở Hải Phòng hôm 29-01-2010.

    Phần âm thanh

    Tải xuống âm thanh

    Email bản tin này
    Mẹ bị cáo không được đến tòa
    Bà Nguyễn Thị Lợi, mẹ cô Phạm Thanh Nghiên, không được phép đến phiên xử sáng nay, nhà của bà bị công an bao vây canh gác từ chiều hôm qua.
    Phiên tòa sơ thẩm xét xử cô Phạm Thanh Nghiên kết thúc vào buổi trưa nay với bản án 4 năm tù giam và 3 năm quản chế sau đó.
    Vào buổi sáng khi phiên xử chưa bắt đầu, bà Nguyễn Thị Lợi mẹ cô Phạm Thanh Nghiên đã không được phép ra khỏi nhà.
    Từ tư gia nói qua điện thoại, bà Lợi cho biết: “Người ta không mời tôi, người ta đang vây tôi đông lắm. Người ta canh tôi từ chiều hôm qua đến bây giờ, người ta không cho tôi đi.”
    Thanh Trúc: Thành ra ngay bây giờ bà không thể ra khỏi nhà được?
    Bà Nguyễn Thị Lợi: Tôi vẫn ra vườn, tôi đang hái rau.
    Người ta đang vây tôi đông lắm. Người ta canh tôi từ chiều hôm qua đến bây giờ, người ta không cho tôi đi.
    Bà Nguyễn Thị Lợi
    Thanh Trúc: Nhưng ra khỏi nhà là không được?
    Bà Nguyễn Thị Lợi: Thì đi đến đâu là người ta theo đến đấy. Người ta không cho tôi ra dự, không mời thì phải chịu vậy thôi.
    Thanh Trúc: Bà có liên lạc với luật sư Trần Vũ Hải không?
    Bà Nguyễn Thị Lợi: Có, hôm qua tôi có ra gặp ông. Tôi có hỏi về cáo trạng cái tội gì là chính thì ông ấy cũng nói tội tuyên truyền là chính.

    Phạm thanh Nghiên
    Thanh Trúc: Nếu bây giờ bà vẫn nhất quyết muốn đi ra ngoài, để theo dõi tình hình phiên tòa bà bản án của con gái, thì vẫn không đi được?
    Bà Nguyễn Thị Lợi: Không, nghĩa là người ta không cho đi, không mời, đã không mời thì người ta phải quản thúc. Tức là người ta vây từ chiều hôm qua đến giờ tới… Nhà tôi giờ rất nhiều công an.
    Thanh Trúc: Bà nói chuyện với Thanh Trúc thế này người ta có biết không?
    Bà Nguyễn Thị Lợi: Biết đấy, các vị cũng thông cảm cho gia đình chúng tôi, bây giờ mà cứ gặp gỡ thì nó lại khó khăn thêm cho gia đình chúng tôi, xin thông cảm…
    Bên ngoài phiên xử
    Trong khi đó bên ngoài phiên tòa xử cô Phạm Thanh Nghiên hôm nay có hai người vợ của hai nhà bất đồng chính kiến trong nhóm cùng bị bắt với cô năm 2008. Bà Nguyễn Thị Nga vợ ông Nguyễn Xuân Nghĩa, bà Dương Thị Hài vợ ông Nguyễn Văn Tính.
    Theo bà Nguyễn Thị Nga cho biết không ai được đến gần tòa án: “Tôi và chị Hài vợ anh Tính đang đứng đây. Tôi với chị Hài đứng cách xa tòa án đến một nửa cây số, họ không cho đứng gần đâu, rất là nhiều công an, đông công an lắm. Công an đang dứng ở gần, chỉ cách tôi mấy gang tay thôi. “
    Thanh Trúc: Thưa bây giờ là 9 giờ 51 phút, phiên xử cô Phạm Thanh Nghiên bắt đầu chưa?
    Bà Nguyễn Thị Nga: Bắt đầu hay không thì chúng tôi cũng không thể biết được. Vì ở trong tòa, còn chúng tôi thì đứng ở ngoài vì họ có cho loa phát thanh ra ngoài đâu. Chắc là bây giờ thì đang xử rồi. Theo như mọi khi là cứ tám giờ là xử. Thế sao hôm nay bác Lợi lại không đi được?
    Thanh Trúc: Bác Lợi nói hiện bay giờ bác đang bị bao vây. Chung quanh nhà bác Lợi có rất nhiều công an, có thể nói là nhiều chục công an đứng đó. Người ta không cho bác ra khỏi nhà.
    Bà Nguyễn Thị Nga: Thì qua truyền thông báo chí thì chị hiểu được cái cảnh ở Việt Nam đấy. Một phiên tòa mà nói xử công khai xử cho mọi người biết mà cả người thân trong gia đình cũng không đến được. Qua bác Lợi thì chị hiểu được cái tình cảnh những phiên tòa xử ở Việt Nam là như thế.
    Những người đấu tranh mà bị đưa ra xét xử là đều như thế. Ai cũng có quyền công dân, thí dụ chúng tôi đi xem là quyền của chúng tôi làm sao ngăm cấm chúng tôi? Thế nhưng mà chúng tôi đi là cũng không phải đơn giản mà đến được tòa này đâu. Tôi biết trước cửa nhà tôi cũng có người theo dõi, tôi đi theo cách của tôi.
    Thanh Trúc: Ngoài chị Nga và chị Hài thì còn có người nào nghe biết về phiên tòa này mà đến không?
    Bà Nguyễn Thị Nga: Công an họ đông lắm, họ đẩy chúng tôi ra thật xa, bây giờ chúng tôi chỉ biết đứng đây thôi. Ngoài chị vợ anh Tính ra thì cũng có mấy người họ hàng bên chị ấy, mấy bác và một số người nữa thì chúng tôi đang đứng ở góc đường của tòa án đây ạ.
    Luật sư: tôi cũng không hiểu nổi

    Luật sư Trần Vũ Hải, trụ sở tại Hà Nội
    Để tiếp tục theo dõi tình hình phiên tòa, đến 11 giờ 30 sáng đường dây viễn liên được nối lại với bà Nguyễn Thị Nga, và vợ nhà văn bất đồng chính kiến Nguyễn Xuân Nghĩa thông báo: “Chắc là vụ án vẫn chưa xong, cho nên chưa thấy xe chở cháu Nghiên đi ra ngoài.”
    Vấn đề này rõ ràng là không hợp lý, vì cái quyền ấy là quyền công khai, nhưng mà họ lo ngại thế nào đó mà tôi cũng không hiểu nổi.
    LS Trần Vũ Hải
    Đến 12 giờ 45 phút thì phiên xử kết thúc. Trên đường ra khỏi tòa án, luật sư Trần Vũ Hải cho biết kết quả: “Tòa án sơ thẩm đã kết án chị Nghiên bốn năm tù giam và ba năm quản chế, theo điều 88 bộ luật hình sự, tôi tuyên truyền chống phá nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Việt Nam.”
    Thanh Trúc: Trước tòa thì ông thấy tinh thần của cô Phạm Thanh Nghiên như thế nào?
    LS Trần Vũ Hải: Trước tòa cô Nghiên vẫn bình tĩnh, tinh thần tốt.
    Thanh Trúc: Mẹ cô Phạm Thanh Nghiêm không được giấy mời và cũng không được phép có mặt tại tòa, ông nghĩ như thế nào về điều đó.
    LS Trần Vũ Hải: Hiện tôi đang đi cạnh hai chị của Phạm Thanh Nghiêm.. Tôi thấy cơ quan công an chắc là họ lo ngại gì đấy. Vấn đề này rõ ràng là không hợp lý, vì cái quyền ấy là quyền công khai, nhưng mà họ lo ngại thế nào đó mà tôi cũng không hiểu nổi.
    Thanh Trúc: Cô Phạm Thanh Nghiên có dự định kháng án lên tòa trên không?
    LS Trần Vũ Hải: Tôi đã trao đổi với người nhà rồi thì cô sẽ tự quyết định thôi. Tôi cũng nói rằng cơ hội kháng cáo là cũng có nhưng mà cũng nên xem xét là có cần thiết hay không. Đấy là tùy quyền của cô, và cô cũng nghĩ rằng cho dù nhẹ hay là nặng có lẽ cô không kháng cáo.
    Tôi cũng đang trao đổi với cô ấy. Bởi vì với kinh nghiệm từ những phiên tòa trước thì không thấy có khả quan trong việc kháng cáo.
    Em thấy xử Nghiên nhà em thế là quá nặng. Em nghĩ là những bài báo mà em Nghiên nó viết thì nó không có tội.
    Phạm Thanh Yến
    Thanh Trúc: Hiện bay giờ người ta đã giải cô Phạm Thanh Nghiên đi rồi phải không?
    LS Trần Vũ Hải: Vâng
    Thanh Trúc: Ông có thể cho Thanh Trúc nói chuyện với người nhà của cô Phạm Thanh Nghiên?
    Phạm Thanh Yến: A lô, em là chị gái của Phạm Thanh Nghiên, em là Phạm Thanh Yến. Phiên tòa hôm nay mẹ em không được mời, tòa án không mời ai cả. Bên công an thì cho phép hai chị em em vào, hai chị em đi theo anh luật sư này. Vào trong đấy tòa xử Nghiên nhà em bốn năm, ba năm quản thúc.


    Em là dân em ít hiểu thôi, nghe luật sư cãi và nghe bên kiểm sát nói thì em thấy xử Nghiên nhà em thế là quá nặng. Em nghĩ là những bài báo mà em Nghiên nó viết thì nó không có tội. Quan điểm của em là như thế.
    Vẫn theo lời chị ruột cô Phạm Thanh Nghiên, dù biết hy vọng mỏng manh nhưng gia đình sẽ hội ý cùng luật sư để nộp đơn kháng cáo bản án bốn năm tù giam ba năm quản chế mà tòa sơ thẩm tuyên phạt cô hôm nay.
    (Thanh Trúc tường trình từ Bangkok, Thái Lan)

    “Thượng Tôn Pháp Luật”
    Phạm Hồng Sơn


    Nguyên tắc “Thượng tôn pháp luật” (Rule of law) thường được hiểu với nghĩa sơ khai là: “pháp luật có quyền lực cao nhất, trên tất cả mọi người và mọi người đều phải tuân thủ pháp luật”. Ý nghĩa này, về mặt lịch sử, xuất phát từ mơ ước của con người từ thời cổ đại mong được sống một cuộc đời không phụ thuộc vào sự thất thường, lắm khi tàn ác, của những kẻ có quyền. Aristotle của Hy lạp thế kỷ thứ IV trước CN đã viết “xã hội phải được quản lý bằng pháp luật và những người có quyền lực chỉ là người phục vụ pháp luật ”. Hàn Phi Tử của Trung quốc thế kỷ thứ III trước CN cũng mong muốn “pháp luật chứ không phải kẻ có quyền được điều khiển nhà nước.”


    Tuy nhiên “Thượng tôn pháp luật” (với ý nghĩa sơ khai vừa nêu) không những chưa đủ để con người tránh được sự tàn ác, xảo trá của kẻ cầm quyền, mà, như lịch sử và thực tại cho thấy, còn trở thành vỏ bọc “hợp pháp” cho sự thống trị, đàn áp của những kẻ cầm quyền độc đoán. Adolf Hitler đã dùng luật để tiễu trừ người Do thái, các lãnh đạo cộng sản trong thế kỷ XX đã tạo ra luật để cướp đoạt tài sản, “ngăn sông cấm chợ” và nẫng đi những tự do vốn đã ít ỏi của dân chúng và ngay gần đây, Taliban đã dùng luật để phá tan hai pho tượng Phật độc nhất vô nhị của loài người!
    “Thượng tôn pháp luật” với ý nghĩa đầy đủ và hiện đại phải được gắn kết một cách hữu cơ với sự tổ chức, vận hành của các cơ quan quyền lực của nhà nước, xã hội và có mục đích tối hậu nhằm bảo vệ quyền con người. Để “Thượng tôn pháp luật” đáp ứng được đúng ước mơ nguyên thủy của con người, các học giả hiện đại đã chỉ rõ “Thượng tôn pháp luật” phải được đặt trên bốn nền tảng sau đây:


    1. Pháp luật phải có khả năng dễ dàng buộc các cơ quan nhà nước và mọi nhân viên của nó phải có trách nhiệm, phải trả giá thích đáng cho mọi hành vi sai phạm.
    2. Pháp luật phải rõ ràng, công khai, ổn định và công bằng và phải nhằm mục đích bảo vệ các quyền cơ bản của con người.
    3. Qui trình phê chuẩn pháp luật, thực thi pháp luật và bảo vệ pháp luật phải đảm bảo tính hiệu lực, công bằng và tính sẵn sàng chịu sự giám sát và chấp nhận nhu cầu thay đổi của dân chúng.
    4. Quá trình phán xử (bảo vệ công lý) phải do những thẩm phán, luật sư có đạo đức, độc lập và đủ năng lực thực thi. Các viên chức tư pháp phải có đủ về số lượng, được đảm bảo thích đáng về nguồn lực, phương tiện khi thi hành công vụ và họ phải thể hiện được tính đa nguyên trong cấu trúc xã hội.


    “Thượng tôn pháp luật” cũng như “Nhà nước pháp quyền” ngày nay đã trở thành những tiêu chuẩn, nền tảng của một xã hội văn minh. Những nguyên tắc này đã phổ quát và đúng đắn đến mức mọi chính quyền độc đoán đều không thể từ chối tán thành, bất chấp cả nguồn gốc phương Tây. Chỉ khác là những chính quyền độc đoán luôn trắng trợn giấu diếm và ngang ngược biện bạch cho sự thiếu vắng bốn nền tảng kể trên.


    Cách nay hơn 250 năm Montesquieu đã có một nhận định bất hủ ”Kẻ cầm quyền độc đoán chả có pháp luật gì ngoài sự tùy tiện tai hại cho toàn xã hội.” (le despote n'a aucune règle, et ses caprices détruisent tous les autres). Điều đó cũng có nghĩa là nhân dân chẳng cần phải tôn trọng pháp luật, nếu pháp luật đó chỉ do những kẻ độc đoán quyền lực và thuộc hạ của chúng tạo ra. /-

    Phạm Hồng Sơn
    27/01/2010

    more
  • NẮNG QUÊ HƯƠNG
    Thơ Trần Đình Ngọc
    Gửi người em sắp rời Sàigòn



    Em sang đây mang giùm anh chút nắng!Nắng Sàigòn - Hà Nội - Nắng quê hương
    Nắng ngày xưa em nhặt ở sân trường
    Đem hong gió thu vàng hay ép sách.


    Em cũng nhớ mang vầng trăng nguyệt bạch
    Dải mây hồng uốn éo nét thanh tân
    Hái giùm anh vài chục nụ tầm xuân
    Làm quà tặng những người thân, bạn hữu.


    Ghé bờ hồ ngắt mấy cành dương liễu
    thật xanh tươi để anh nhớ hồ Gươm
    Ðền Ngọc Sơn! Hãy vào thắp nén hương
    Rồi thu xếp cho hành trang xuất ngoại!


    À còn nữa! Cả một thời mê mải
    Huế - Ngọ môn - Trăng vẫn giãi sông Hương!
    Núi Ngự Bình đang kể lể niềm riêng
    Thôn Vĩ Dạ tình người thơ vời vợi!


    Nhớ nghe em! Ðừng để anh ngóng đợi!
    Một chút tình - Một nắm đất quê hương
    Nơi hồn anh ấp ủ nặng tình thương
    Dù xa lắm vẫn ngậm ngùi tưởng nhớ!

    more
  • Tâm thư tạ ơn của Anh J.B Nguyễn Hữu Vinh

    VietCatholic News
    Kính gửi:

    - Tất cả các cộng đoàn, đoàn thể, tổ chức, các đấng bậc trong Giáo hội.

    - Anh chị em giáo hữu, bạn bè trong, ngoài công giáo, trong, ngoài nước và những người đã quan tâm.

    Đã hơn nửa tháng, kể từ ngày bản thân tôi “được” nhận thông phần chia sẻ với anh chị em giáo hữu Đồng Chiêm bằng trận đòn tấn công và cướp vào chiều ngày 11/1/2010 khi đến thăm và hiệp thông với Giáo xứ để tận mắt nhìn thấy những gì đang diễn ra tại đó.

    Tôi đã tận mắt chứng kiến những khổ đau mà anh chị em giáo hữu Đồng Chiêm phải chịu khi mọi con đường vào Đồng Chiêm dày đặc các lực lượng công an, cán bộ đủ loại.

    Tôi đã tận mắt chứng kiến những cuộc xét hỏi giấy tờ “theo chỉ thị” cách vô lý của các loại cảnh sát, công an trên đoạn đường ngắn dẫn vào Đồng Chiêm.

    Tôi đã chứng kiến các ụ đất được đổ ra vội vã trên những con đường vào Đồng Chiêm và bên cạnh đó là những gương mặt gầm ghè, hăm họa khách hành hương phương xa đến.

    Tôi đã tận mắt chứng kiến những em nhỏ với ánh mắt trong veo nhìn lên đỉnh Núi Thờ, nơi Thánh giá đã bị đập tan mà ngấn lệ, những cụ già tóc bạc, da nhăn nheo ngồi bên cửa nhà âm thầm trong bóng tối ngước nhìn về Núi Thờ đọc kinh và dâng những lời nguyện xin.

    Tôi đã được thấy, được nghe những tiếng loa chõ vào nhà thờ Đồng Chiêm từ mọi hướng ở khoảng cách rất gần và sự tăng cường những loa ấy khi tôi đang đứng trong nhà thờ như một sự nhạo báng nền văn hóa lâu đời của người dân Việt Nam.

    Tôi đã chứng kiến những vành khăn tang trên đầu mọi giáo dân nơi đây trắng cả nhà thờ và mọi ngõ xóm để hiểu nỗi đớn đau trong họ.

    Nhưng trên hết, tôi đã chứng kiến nỗi đau đớn, tủi nhục khi Thánh Giá – biểu tượng linh thiêng nhất của mọi Kitô hữu - bị đập vụn vương vãi nhiều nơi trên Núi Thờ. Tôi cảm nhận được tội ác đã gây ra với cộng đồng tôn giáo là lớn lao và nặng nề biết bao nhiêu.

    Và tại Đồng Chiêm, tôi cũng đã chứng kiến và cảm nhận được sự lộng hành bất chấp luật pháp của lũ côn đồ đang tác oai tác quái trong xã hội hiện nay hành động ngang nhiên hoặc được bao che như thế nào. Cũng qua đó, tôi đã hiểu hành động đập phá Thánh Giá vào ban đêm dưới sự bảo trợ của hàng trăm cảnh sát có ý nghĩa gì và những người làm việc đó tự họ biết chính nghĩa có đang nằm trong tay họ khi họ hành động lén lút như vậy hay không.

    Tôi đã chứng kiến tất cả những điều đó và tôi không ân hận khi đến chia sẻ nỗi đau với giáo dân Giáo xứ Đồng Chiêm. Chỉ tiếc rằng, những ngày căng thẳng, khó khăn nhất tôi đã không thể có mặt cùng với họ.

    Kính thưa tất cả mọi người,

    Những ngày qua, sau biến cố đối với bản thân tôi, tôi cảm nhận được sự hiệp thông của cộng đồng dân Chúa khắp nơi lớn lao biết nhường nào. Các Giám mục, các linh mục, tu sĩ và anh chị em giáo dân đã dành cho tôi những sự động viên, thăm hỏi quý báu chân thành và kịp thời.

    Tôi xúc động nhiều khi các Giám mục, linh mục và các tu sĩ đã bày tỏ sự quan tâm đến cá nhân bé nhỏ của tôi khi lâm nạn, tôi càng xúc động hơn khi những giọt nước mắt nhòe lệ trên gương mặt các cụ già đến sẻ chia và những gương mặt ngơ ngác, như muốn hỏi, muốn tìm nguyên nhân của tội ác khi đến thăm tôi.

    Tất cả những điều đó để nói lên rằng: Có rất nhiều những tấm lòng, những thao thức của mọi người, mọi tín hữu đã và đang quan tâm đến vận mệnh của Giáo hội và những cá nhân bé nhỏ trong Giáo hội. Dù đó là những giáo dân đang sống trong đất nước Việt Nam nhiều gian khó hôm nay hay những tín hữu đang sống xa đất nước vẫn luôn mong ngóng hướng về Giáo hội quê hương. Đó chính là sức mạnh của Giáo hội để vươt qua tất cả những khó khăn, những vướng mắc nhất định phải có trên con đường phát triển của Giáo hội, dù đang trong những giai đoạn bi thương.

    Qua bức tâm thư này, tôi muốn gửi lời tạ ơn sâu sắc của bản thân cá nhân và gia đình tôi đến tất cả các đấng bậc, tất cả mọi người, mọi đoàn thể, tổ chức, cộng đoàn đã quan tâm chia sẻ với tôi trong những ngày qua.

    Xin tạ ơn các các linh mục, tu sĩ và anh chị em có mặt ở Đồng Chiêm hôm đó đã nhanh chóng giúp đỡ và cứu chữa kịp thời khi tôi bị tấn công, bị cướp.

    Xin tạ ơn hàng ngàn giáo dân xứ Đồng Chiêm và giáo dân xứ Nghĩa Ải đã vất vả đêm hôm đưa chúng tôi ra khỏi khu vực nguy hiểm trong đêm đó để về cứu chữa và điều trị. Suốt đời tôi không thể quên cảnh hàng ngàn giáo dân với cuốc, cào, xẻng và mọi thứ dụng cụ mang theo trong đêm để san đường giúp chúng tôi đi ra khỏi khu vực đang bị phong tỏa.

    Xin tạ ơn các hãng truyền thông đã gần như ngay lập tức thăm hỏi và đưa tin về sự kiện này. Nhất là Liên hiệp truyền thông Công giáo đã kịp thời ra tuyên cáo về vụ việc. Xin tạ ơn tất cả những tiếng nói ủng hộ bản thân tôi và lên án bạo lực, lên án sự dã man vốn được dùng để hành xử trong xã hội sẽ tạo nên những tiền lệ hết sức nguy hiểm cho một xã hội, một nhà nước pháp quyền.

    Xin tạ ơn tất cả các Giám mục, linh mục, các tu sĩ và các cộng đoàn gần xa đã hiệp thông, đã dâng Thánh lễ cầu nguyện cho bản thân tôi được mọi sự lành.

    Xin tạ ơn tất cả những ân nhân, bạn bè trong và ngoài Công giáo, trong và ngoài nước… đã quan tâm thăm hỏi và động viên giúp đỡ tôi những ngày tôi đau ốm.

    Xin được nói lên lời tạ ơn với các anh chị em tín hữu, linh mục quê hương tôi đã động viên chia sẻ kịp thời với gia đình tôi khi khó khăn.

    Xin tạ ơn Thiên Chúa là Cha toàn năng quan phòng và gìn giữ tất cả chúng ta trước mọi sự dữ và những khó khăn, thử thách để Giáo hội đã và sẽ vượt qua những cơn bách hại cuồng nộ của bất cứ thế lực thế gian nào mà đi tới vinh quang.

    Những khó khăn, những đau đớn mà bản thân tôi phải chịu là quá nhỏ nhoi so với những gì anh chị em chúng ta đang phải chịu bằng nhiều cách tinh vi và trắng trợn tại Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm,... và nhiều nơi khác trong Giáo hội và xã hội chúng ta đang sống.

    Xin mọi người nói lên tình hiệp nhất với họ và xin nguyện cầu cho họ nhiều hơn để được Thiên Chúa và mẹ Maria che chở. Là một tín hữu Kitô, chúng ta có một sứ mệnh làm chứng và rao giảng sự thật với vai trò “ngôn sứ” của mình. Thiên Chúa đã dạy chúng ta: "Các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Ðiều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà”.

    Dù sự thật có bị bóp méo, xuyên tạc tạm thời, thì vẫn nguyên giá trị và không có bất cứ sự lừa bịp nào thay thế được những giá trị của sự thật.

    Đến nay, dù sức khỏe chưa hồi phục, nhưng với tâm tình biết ơn sâu sắc, xin gửi đến tất cả mọi người lời tạ ơn chân thành tha thiết nhất.

    Cuối cùng, xin tất cả mọi người hãy tin tưởng vào Đấng Toàn năng vì có thể trên bước đường làm chứng cho Thiên Chúa, cho sự thật, công lý, Giáo hội chúng ta còn gặp nhiều đau thương và bách hại. Nhưng chúng ta tin tưởng vào lời Thiên Chúa đã dạy: “Ðừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Ðấng làm cho mất được linh hồn và thân thể trong địa ngục”. (Mac 1:22-28)

    Xin hiệp ý cầu nguyện cho Giáo hội chúng ta ngày càng vững vàng và hiệp nhất, cầu cho đất nước chúng ta tiến bộ đi lên, tiến tới một xã hội mà ở đó, quyền tự do, dân chủ, nhân quyền cho mọi người được tôn trọng.

    Xin chúc quý vị đón chào một năm mới tràn đầy Hồng ân Thiên Chúa, an lành, hạnh phúc và thịnh vượng.

    Xin Thiên Chúa là Cha Toàn năng, đấng công bằng vô cùng sẽ trả ơn bội hậu cho quý vị.

    Hà Nội, Ngày 30 tháng 1 năm 2010.


    Vinh1962@...
    J.B Nguyễn Hữu Vinh

    more
  • Người Việt vùng Paris vận động tích cực tháo bù-lon tượng Hồ Chí Minh tại Công viên Thành phố Montreuil Các Tổ chức và người Việt tại Paris và vùng phụ cận đang tích cực vận động người Việt, bạn Pháp và Chánh giới Pháp địa phương trong chiến dịch tháo bù-lon, hạ pho tượng Hồ Chí Minh dựng trong khuôn viên Thị xã Montreuil tọa lạc sát Paris XX, thuộc Tỉnh 93 Seine Saint-Denis, về phía Đông Paris. Số người ký tên yêu cầu Chánh quyền Thị Xã, Xã trưởng là Bà Dominique Voynet, thuộc Đảng Xanh, nay lên tới hơn trăm người Việt và Pháp.

    Cũng về câu chuyện liên hệ đến Hồ Chí Minh, Cỏ May nhắc lại một giai thoại trước đây khá khôi hài mà Tổng bí thư Lê Khả Phiêu lúc bấy giờ thủ vai chánh.

    Trong chuyến viếng thăm nước Pháp lúc đó, Lê Khả Phiêu được Chánh quyền Thị Xã, vốn cộng sản từ nhiều chục năm qua, mời tới dự lễ khai mạc, cắt băng khánh thành và xem triển lãm về thành tích Hồ Chí Minh và lịch sử đánh Tây, đánh Mỹ của cộng sản Hà Nội. Một pho tượng bán thân nhỏ của Hồ Chí Minh được trưng bày trong Phòng triển lãm. Lúc Lê Khả Phiêu tới để cắt băng khánh thành, cửa vào Phòng triển lãm không mở ra được vì bị nhóm thanh niên sinh viên Paris lấy keo xịt đầy ổ khóa làm cho ổ khóa chết cứng. Ban tổ chức của Thị xã dùng búa liềm mà cũng không mở ra được. Thế là Tổng bí thư nhà ta được các đồng chí Tây hướng dẫn đi vòng ngoài nhìn qua cửa kiến xem tượng bác và triển lãm ở bên trong vậy.

    Cỏ May giới thiệu vài nét về Montreuil để hiểu tại sao nơi đây có tượng Hồ Chí Minh. Đó là Thành phố (City) lớn thứ 4 của Paris với 102,400 dân, từ xa xưa vốn là sào huyệt của đảng cộng sản Pháp. Trước kia, Montreuil là vùng nông nghiệp trở thành một thành phố kỷ nghệ từ đầu thế kỷ 19. Và cũng từ đó Montreuil là kho lịch sử của phong trào thợ thuyền, từ Công Xã Paris cho đến phong trào kháng chiến chống Đức quốc xã.

    Năm 1937, Hội Lịch sử Sống thành lập một Bảo tàng viện, khai mạc năm 1939, kỷ niệm 150 năm Cách mạng Pháp. Bảo tàng viện tập trung tài liệu về các phong trào xã hội, phong trào giải thực dân và di sản kỷ nghệ của thành phố.

    Trong Bảo tàng viện, có một không gian dành riêng kỷ niệm Hồ Chí Minh, Chủ tịch Việt nam Dân chủ Cộng hòa. Nơi đây, Hồ Chí Minh được xem là người cộng sản và quốc gia, dành cả đời để tranh đấu chống thực dân Pháp. Trong không gian Hồ Chí Minh còn trưng bày những đồ vật của Hồ Chí Minh dùng lúc tạm trú ở Paris vào đầu thập niên 20. Nhưng không có cục gạch mà Hồ Chí Minh nướng đỏ, gói lại trong giấy báo ôm ngủ cho đỡ lạnh. Vì dường như cục gạch đó là một bà đầm của giai cấp vô sản!

    Ngoài ra, ở cửa vào Thư viện Maurice Thorez của cộng sản Pháp, trên tường, hãy còn treo cây tiểu liên Mitreillette do Hồ Chí Minh tặng đồng chí Thorez lúc Việt nam đang kháng chiến chống Pháp.

    Chiến dịch vận động

    Ngày 19-05-2005, Dân Biểu Cộng Sản Pháp Jean-Pierre Brard, Thị Trưởng Montreuil, đã tiếp đón Nông Đức Mạnh (NDM) để khánh thành bức tượng bán thân HCM tại công viên Montreau (của Montreuil). Bức tượng này do NĐM đem từ Việt Nam sang để biếu Thành phố cộng sản anh em. Trên đế tượng có ghi câu để vinh danh Hồ Chí Minh bằng tiếng Pháp, trích từ thư của Võ Đông Giang gởi Unesco lúc bấy giờ để yêu cầu Unesco ban hành Quyết nghị tổ chức ngày sanh lần thứ một trăm cho Hồ Chí Minh:

    “Héros de la libération nationale, et éminent homme de culture du Viêt-Nam (résolution de l’UNESCO 1987)” (Anh hùng giải phóng quốc gia,và nhà văn hoá Việt Nam lỗi lạc (quyết nghị của UNESCO 1987).

    Đây là một sự lường gạt dư luận mà CSVN thường làm vì sự thật là không hề có quyết nghị mang nội dung đúng như vậy, vào năm 1987, do chính Unesco soạn thảo thành văn bản và ban hành.

    Xin nhắc lại vài dòng về sự việc của UNESCO liên quan đến vấn đề nầy:

    “Năm 1974, Tổ chức UNESCO quyết định tham dự vào những buổi lễ kỷ niệm đệ bách chu niên những danh nhân văn hóa thế giới và đưa ra một lịch trình để cho các quốc gia thành viên của Unesco tham gia ghi các đề nghị của quốc gia mình”.

    Đó là Quyết nghị 18 C 4 531.

    Năm 1987, Việt Nam qua Võ Đông Giang, Bộ trưởng, Chủ tịch Ủy Ban Unesco/VN, ngày 17 tháng 5 năm 1987, đề nghị Unesco ghi tên Hồ Chí Minh vào danh sách những nhân vật được tổ chức ngày sanh thứ 100 vào năm 1990. Đề nghị của Võ Đông Giang được các nước thuộc khối Đông Âu và Phi Châu ủng hộ. Thông thường đây không phải là một cuộc tranh luận để có biểu quyết, mà là một ý kiến của Quốc gia hội viên đăng ký và được giữ lại, xem đó như là một yêu cầu gởi cho giám đốc Unesco để thi hành.

    Năm 1990, Chánh phủ Xã hội của Thủ tướng Michel Rocard, tuy Pháp là nước chủ nhà, không hưởng ứng tổ chức lễ sanh nhựt Hồ Chí Minh. Bộ Ngoại giao Pháp, qua Tổng trưởng Roland Dumas, cho công bố quyết định Chánh phủ trong Công báo Thượng Viện ngày 05-07-1990, trang 1457:

    “…Chánh phủ Pháp hoàn toàn ý thức về việc công luận vô cùng nhạy cảm về việc làm lễ này. Chánh phủ đã có dịp để trả lời nhiều lần cho nhiều sự can thiệp của các vị dân cử,đại diện các cựu chiến binh Đông Dương hay những nhà bảo vệ Nhân quyền đã mong muốn bày tỏ sự quan ngại của họ.Căn nguyên của việc tưởng niệm đệ bách chu niên sinh nhật của Hồ Chí Minh đã được phê chuẩn bằng sự đồng thuận năm 1987 bởi đại hội của UNESCO cùng lúc với căn nguyên việc tưởng niệm đệ bách chu niên sinh nhật của Nehru, trong đó các quốc gia thành viên không có được việc minh thị tuyên bố thuận hay chống việc làm một cuộc lễ như thế…

    …Tuy nhiên,vào lúc đó (1987), nước Pháp, cũng như các nước khác của Cộng Đồng, đã không quên nêu ra tính cách chánh trị có cơ nguy sẽ khoác lên một cuộc lễ như thế, bằng cách mong rằng trong tương lai, các việc biểu lộ này hãy dành cho các việc tưởng niệm các nhân vật văn hoá. Thông điệp này đã được vị tổng thư ký UNESCO lắng nghe và đã thông báo cho Chánh quyền Việt Nam biết việc tham dự của tổ chức của ông chỉ giới hạn trong việc cho mượn một phòng, không có sự đỡ đầu nào khác ngoài sự đỡ đầu của Việt Nam và với điều kiện cuộc biểu thị này giữ một tính cách hoàn toàn nghệ thuật. Về phần mình, chánh phủ Pháp đã ghi nhận các quan ngại được biểu hiện và đã từ chối tham dự vào cuộc lễ đó…”.

    Bày tỏ quan điểm của Pháp về vụ UNESCO, có hơn bốn mươi Dân biểu, Thượng Nghị Sĩ và cả Dân cử địa phương đã góp lời phản đối dưới hình thức những Câu Hỏi cho Chánh phủ.

    Việc cử hành đệ bách chu niên sinh nhật Hồ Chí Minh vào năm 1990 như thế tự nó đã không còn mang ý nghĩa do UNESCO quyết nghị. Thực tế, chính Tòa Đại sứ Hà Nội tại Paris thuê Unesco 1 phòng trong Trụ sở để tự tổ chức lấy. Khách tham dự gồm Việt kiều ở Pháp và vài người cộng sản Pháp. Tất cả không quá 100 người tham dự. Lý do chánh thức của buổi lễ được Ban tổ chức tuyên bố là một buổi văn nghệ do đoàn cải lương từ Việt Nam qua trình diển (xem báo An Ninh Thế Giới, số ngày 19/05/2000, tác giả Văn Chấn, để thấy sự thật đúng như Công báo Pháp đăng).

    Do đó, bức tượng bán thân HCM với lời ghi chú như trên là một sự "tuyên truyền dối gạt", đối với mọi người cũng như du khách viếng thăm công viên Montreau, từ 2005 đến nay.

    Vị Dân Biểu Thị Trưởng thị xã Montreuil vào thời đó, đảng viên đảng CS Pháp, Jean Pierre Brard, chủ trương giữ chặc sự liên kết với đảng CSVN. Pho tượng Hồ Chí Minh lẽ dĩ nhiên được Thị xã Montreuil bảo quản như một di sản lịch sử.

    Thị xã nay thay đổi Chánh quyền

    Nhưng vào tháng 5/2008, phe Cộng sản Pháp ở Montreuil lần đầu tiên thất bại sau cuộc bầu cử Hội Đồng Thị Xã, mất chức Thị xã vào tay đảng Xanh. Hiện nay, Bà Nghị Sĩ Dominique Voynet (Đảng Vert) nắm quyền Thị trưởng Montreuil.

    Do sự thay đổi Chánh quyền, một số người Việt và thân hữu Pháp tại Paris và vùng phụ cận, dưới danh nghĩa "Tập Hợp Người Pháp gốc Việt và Tỵ Nạn Cộng Sản Việt Nam" nghĩ rằng đây là lúc thuận lợi để gởi thơ yêu cầu Bà Thị Trưởng mới xóa bỏ trước tiên câu ghi bên dưới bức tượng và tiếp theo, nếu được, dẹp luôn cả bức tượng.

    Việc làm chung này có thành công hay không còn tùy thuộc vào sự tham gia đông đảo của cộng động người Việt Quốc Gia Hải Ngoại, đặc biệt là tại Pháp. Ban vận động kêu gọi Cộng đồng người Việt hãy viết thư hay e-mail gởi Bà Thị Trưởng để bày tỏ ý chí của mình không chấp nhận Hồ Chí Minh là một danh nhân của Việt nam, yêu cầu bỏ câu ghi trên đế tượng Hồ Chí Minh vì không đúng sự thật và Hồ Chí Minh là hiện thân tội ác đối với dân tộc Việt Nam từ năm 1930 đến nay. Một thứ tội ác chống nhân loại.

    Đề nghị hành động chung

    Lẽ dĩ nhiên, ngoài việc gởi thư làm áp lực (truyền thông), còn nhiều hình thức khác để hành động như biểu tình, gửi thư qua bưu điện, phát truyền đơn cho du khách tại Công viên đó để nói lên sự thật về con người HCM, vận động các vị dân cữ Pháp vì tháng 3 tới là mùa bầu cử địa phương, tức Thị Xã Montreuil sẽ được bầu lại.

    Ban Vận động đề nghị với các hội đoàn, người Việt hải ngoại cùng nhau tiếp tay rộng rải vì việc tuy nhỏ, nhưng khó khăn rất lớn vì quan điểm của Bà Thị trưởng thuộc cánh tả trước đây quá bất lợi cho chúng ta. Bà cho rằng, qua bức thư trả lời ông Christian Marjadou: “Pho tượng Hồ Chí Minh tại công viên không phải là sự khiêu khích, mà trái lại là sự tưởng niệm một gương mặt lớn của Lịch sử. Thị xã Montreuil vinh hạnh có pho tượng ấy như sự hiện diện Việt nam, từ nay pho tượng thuộc di sản của Montreuil.

    Bởi pho tượng này, chúng tôi công khai vinh danh Hồ Chí Minh trước tiên và nhứt là ông là nhà giải phóng và người cha sáng lập tổ quốc Việt Nam mà Thành phố Montreuil quan hệ hữu nghị.

    Chúng tôi, qua pho tượng ấy, táng thán lòng dũng cảm và sự quyết tâm của nhân dân Việt Nam trong cuộc chiến đấu chống thực dân xâm lăng và xây dựng bằng gian khổ Việt nam thành một quốc gia độc lập và có chủ quyền”.

    Thật tội nghiệp cho Bà Thị trưởng vì trẻ và tranh đấu theo phe tả nên không am hiểu thực tế chế độ cộng sản ở những nước họ cầm quyền. Ngày nay, nếu bà hiểu cộng sản Hà Nội lệ thuộc Tàu vì cùng ý hệ xã hội chủ nghĩa thì bà có thấy câu nói của bà “ … xây dựng Việt Nam thành quốc gia độc lập và có chủ quyền” là lố bịch không?

    Thư gởi bà Thị trưởng Montreuil

    Ngày 30.04. 2009, “Tập họp người Pháp gốc Việt và tỵ nạn cộng sản Việt Nam” viết thư gởi Bà Thị trưởng Dominique Voynet, yêu cầu xoá bỏ ghi chú trên tượng bán thân Hồ Chí Minh trong công viên Montreau ở Montreuil.

    Trong thư, Ban Vận động chống tượng Hồ Chí Minh, ngoài trích dẫn quan điểm của Chánh phủ Pháp và lược lại nội dung vụ việc đúng sự thật của UNESCO, còn đưa ra những thành tích tội ác của Hồ Chí Minh, cụ thể từ cuộc cải cách ruộng đất ở Miến Bắc trong những năm 52-57. Cỏ May xin sơ lược trích dẫn:

    “- 700,000 nông dân chết do bị xử tại chổ hoặc chết dần vì bị cô lập hoàn toàn, trong đó có 74 000 đảng viên cộng sản.

    Và những vụ thảm sát khác do chế độ cộng sản hồ chí minh gây ra như:

    - 80,000 người bị hành quyết một cách có hệ thống vào lúc chia đôi Việt Nam năm 1954, sau Điện Biên Phủ, vì không thể về vùng tự do,

    - Hơn một triệu người Việt (Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo) đã từ chối sống với chế độ của Hồ Chí Minh, bỏ tài sản di cư vào miền Nam Việt năm 1954,

    - 5000 vụ hành quyết phần đông thường dân về quê ăn Tết, không xét xử, mà các tử thi được tìm thấy trong những hầm chôn tập thể, chỉ trong vòng vài tuần lễ mà quân đội giải phóng Bắc Việt chiếm thành phố Huế, trong cuộc tổng công kích vào dịp hưu chiến Tết năm 1968,

    - 60,000 cuộc hành quyết không xét xử đối với các thường dân,hằng trăm ngàn gia đình thấy tài sản họ bị cưởng chiếm, người trong gia đình bị phân tán, sau khi Saigon thất thủ ngày 30/04/1975,

    - Việc đầy hàng loạt trên 800,000 người dân bình thường đi các vùng kinh tế mới vùng rừng thiêng nước độc,

    - 800.000 người vượt biển trên những chiếc thuyền mong manh, mà hơn 250,000 đã chết trên biển Nam Hải, theo như Cao Ủy Tị Nạn (HCR) của LHQ, trong giai đoạn từ 1975 (năm Sàigòn thất thủ) đến 1985.

    Vào năm 2006, ngày 25 tháng giêng, Nghị Hội của Hội Đồng Âu Châu đã phê chuẩn quyết nghị 1481, lên án các tội ác trong chế độ cộng sản toàn trị. Dĩ nhiên, cộng sản Hà Nội không thoát khỏi bản án này.

    Theo bước tiến của lịch sử, khi sự thật hiển lộ, khi các tài liệu được phơi bày, trong một quốc gia dân chủ, điều quan trọng là chúng ta phải đính chánh những sai lầm trong quá khứ, như trường hợp những ghi chú trên bức tượng này. Việc này sẽ hữu ích, nó sẽ có giá trị giáo dục các thế hệ mai sau”.

    Bức thư gởi Bà Thị trưởng được kết thúc bằng lời nói của ông Daniel Renoult, một người phe tả, mà công viên mang tên ông. Lời nói đó đã được ghi lại trong "La Voix de l'Est" (Tiếng nói phương Đông) năm 1933:

    "Chẳng bao giờ có thể có những quyền lợi như nhau giữa chủ nhân và những người bị ông ta bóc lột".

    Mà Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Hà Nội là những chủ nhân hung hản nhất lịch sử của Việt Nam ngày nay!



    Nguyễn thị Cỏ May

    more
  • Vô cảm Trên con đường vào công viên, tôi thấy một phụ nữ đang lúi húi lượm những trái thông khô trên mặt đất, bỏ vô cái túi ni lông xách trên tay. Người đàn bà da trắng đã lớn tuổi ngẩng lên cười, giải thích: “Ðem về đốt lò sưởi.” Chiều hôm đó chúng tôi cũng bắt chước. Trong khi đi tìm những trái thông khô để nhặt lên bỏ vô túi, tôi chợt nhớ đến một tiếng Việt lâu lắm không dùng: Ðộng từ Mót. Tôi đi “mót quả thông.” Các bạn trẻ không quen nghe, có thể không hiểu động từ này.

    Trước đây 50, 60 năm, ở làng quê tôi sống, người ta đi “mót lúa, mót ngô, mót đỗ.” Một bữa đi qua thửa ruộng thấy mấy người đang đi mót những hạt thóc còn bỏ sót, tôi cũng tính bước xuống tìm nhặt, mẹ tôi níu lại, không cho. Thời gian đó, gia đình tôi cũng ăn cơm độn ngô, độn khoai hay sắn (khoai mì). Mẹ bảo: Nhà mình còn có cái ăn, mình không mót tranh của họ.

    Tức là trong làng đã có một “giao ước” với nhau, không thành văn, nhưng ai cũng đồng ý. Người còn miếng ăn thì không đi mót lúa, mót ngô. Ðể cho những người nghèo nhất làng còn cơ hội kiếm được mấy hạt cơm hạt bắp. Nếu cũng đi mót lúa thì mình ăn tranh của họ hay sao? Trong nền văn minh nào cũng vậy, ngoài những luật lệ thành văn có những tập tục giúp chúng ta ăn ở cho phải đạo làm người. Khi lúa chín, các hạt thóc thuộc quyền sở hữu của chủ ruộng. Nhưng sau khi gặt hái xong rồi, còn lại những hạt thóc rơi vãi bỏ đó cũng “phí của giời,” được coi là của chung, ai muốn vào mót cũng được. Nhưng mọi người lại đồng ý nên để dành những hạt thóc rơi đó cho những người nghèo nhất làng, không được “tranh ăn” với họ. Ai vi phạm quy tắc này chắc sẽ bị người làng khinh rẻ. Người ta không sợ luật pháp bằng sợ bị người khác khinh rẻ, đó cũng là một nền tảng của đạo lý.

    Nói đến những chuyện trên, lại nhớ đến chữ “mót” mới được dùng trong câu chuyện được báo chí trong nước đăng tuần trước. Ba phụ nữ vào đồn điền Trường Ngọc ở Ban Mê Thuột “mót cà phê,” những trái cà phê rơi vãi sau khi công nhân đồn điền đã làm xong việc. Ðồn điền có chó canh, bà Phạm Thị Ngắn chạy chậm chân bị một con chó Béc giê quật ngã.

    Người trông đàn chó đi xe máy tới, bà Ngọc van xin, ông ta nói: “Ai bảo vào? Cho chết.” Rồi thả đàn chó 5 con ra tấn công. Bà Ngắn bị đàn chó cắn chết. Ông cai chó đồn điền huýt sáo thu binh. Hai cô gái khác chạy kịp leo lên cây, chứng kiến cảnh đàn chó ăn thịt bà Ngắn, kéo lê thi hài bà hàng chục thước. Ai cũng phải cảm thấy xấu hổ vì không ngờ người Việt Nam lại đối xử phi nhân với nhau như thế.

    Ðọc bản tin trên thì phải thấy là những người dân nghèo nhất ở làng tôi, sống trước đây 50, 60 năm, là những người may mắn. Họ sống trong một xã hội mọi người đối xử với nhau có tình cảm, có bao dung, biết thương hại. Sống trong một làng với nhau, biết thương xót nhau một cách kín đáo, nên để cho người nghèo đi mót những hạt thóc, hạt ngô rơi vãi sau mùa gặt. Ngày nay, người mình sống trong một khung cảnh khác hẳn, cho nên câu chuyện phi nhân trên mới xảy ra.

    Trong cuốn phiếm luận “Nhân Nào Quả Ðó,” nhà văn Vương Trí Nhàn có lúc tóm tắt vài quy tắc sống, mà ông gọi là những Luật Miệng, bất thành văn trong xã hội chung quanh ông: “Chỉ biết đến đồng tiền mang về, còn như uy tín, danh dự, việc ấy không quan trọng. Chỉ biết nhà mình, còn việc chung của cả xã hội hơi đâu mà lo cho mệt!” (xuất bản năm 2004 ở Hà Nội, trang 33).

    Có phải vì người ta quen sống với những quy tắc này mà trong xã hội có những chuyện như ông cai đồn điền thả chó săn ra cắn chết người, chuyện cha mẹ đánh chết con, hay chuyện bố mẹ chồng trói con dâu bỏ ra đường mà đánh đập không cho hàng xóm can hay không?

    Nhưng những “luật miệng” mà Vương Trí Nhàn nêu ra thì ở nước nào cũng thấy có, không riêng gì ở nước ta. Tham tiền là một động cơ thúc đẩy cho kinh tế phát triển. Chỉ những người đi tu họa chăng mới từ bỏ được dục vọng đó. Quyền tư hữu cũng là một nền tảng của sự phát triển văn minh, bỏ cái quyền tư hữu đi, những người chủ trương công hữu tha hồ vơ vét vào túi riêng, đạo đức xã hội càng xuống thấp. Người dân những nước văn minh nhất cũng thường cũng lo cho mình, cho gia đình mình, trước khi lo cho người chung quanh. Những người như bà Mẹ Tê Rê Sa rất hiếm cho nên chúng ta mới tán thán và kính trọng.

    Nhưng tại sao ở nhiều xã hội khác, họ vẫn theo những “luật miệng” đó mà phong tục không suy đồi như những cảnh phi nhân mà báo chí ở nước ta tường thuật?

    Có lẽ bởi vì ai cũng biết lòng tham và óc ích kỷ vốn có sẵn trong loài người cho nên ở các xã hội văn minh người ta lo tìm cách hạn chế các tật đó. Ðể sống đúng tư cách con người hơn. Khi lòng tham và óc ích kỷ được phóng tay thả lỏng không biết đâu là giới hạn thì nó sẽ làm cho cả phong hóa xuống thấp, con người không còn nghĩ đến danh dự, uy tín nữa.

    Có cái gì để hạn chế lòng tham và lòng ích kỷ? Một phần là luật lệ, phần nữa là người ta trông mà bắt chước lẫn nhau, nhất là trông lên những người nắm quyền bính.

    Ở các xã hội văn minh người ta tôn trọng quyền tư hữu, nhưng không cho phép ai nhân danh quyền đó mà giết người một cách phi nhân như cảnh xua đàn chó ra cho chúng ăn thịt người, rồi thản nhiên nói: Cho chết. Luật lệ các thành phố thường bắt buộc những chủ nhà nuôi chó dữ phải yết bảng báo cho công chúng biết, để người ta tránh. Phải đặt nhiều tấm bảng như vậy, sao cho ai vô tình cũng phải trông thấy. Ở các xã hội tiến bộ có rất nhiều luật hạn chế việc sử dụng quyền tư hữu để bảo vệ sự an toàn của người khác, nói chung là của công chúng. Anh lái một chiếc xe chở dầu, khí đốt, thì phải viết hàng chữ lớn báo động: “Chất dễ cháy, dễ nổ,” cho người khác đề phòng. Khi mua một món hàng gói bằng bao ni lông, ai cũng thấy trên bao viết rõ những hàng chữ đủ lớn cảnh cáo công chúng phải coi chừng đừng để trẻ em chơi với cái bao ni lông, có thể bị chết ngạt. Người bỏ rác có chất độc hại, chất nổ ở nơi công cộng thì bị phạt, vì những người đi lượm rác vô tình có thể bị tai nạn. Một lối đi trong cửa hàng mới lau rửa bằng nước phải để tấm bảng “Ðường trơn trượt. Coi chừng té” để mọi người biết mà đề phòng.

    Những luật lệ như vậy đặt ra thường để hạn chế quyền của những người có tiền và có quyền trong xã hội. Cho nên khi những người có quyền và có nhiều tiền mà không bị bắt buộc thì họ không tự ý đặt ra những thứ luật lệ như vậy. Chỉ khi nào công chúng, tất cả mọi người dân đòi hỏi, những đại diện của họ, từ các nghị viên thành phố cho đến các đại biểu quốc hội, mới làm ra luật để bảo vệ công chúng. Chỉ cần một tai nạn xảy ra là cả nước xôn xao, người ta phải tìm hiểu tại sao và làm cách nào tránh những tai nạn tương tự. Khi đó, các đại biểu của dân làm ra các luật lệ mới. Tất nhiên điều đó chỉ diễn ra khi các đại biểu là do dân chúng tự do lựa chọn, chứ không phải do một đảng cầm quyền chọn trước trong phe cánh của mình. Chỉ khi nào các đại biểu biết mình chịu trách nhiệm trực tiếp với cử tri, chứ không phải chỉ cần làm theo “lệnh trên” của đảng là đủ, thì chúng ta mới có những luật lệ bảo vệ người dân trước những kẻ nhiều tiền và nắm quyền bính.

    Cho nên, khi được một đài phát thanh quốc tế phỏng vấn về vụ thả chó cắn chết người, Sử gia Hà Văn Thịnh ở Việt Nam không phê phán ông chủ đồn điền cà phê mà lại nói, “Cái buồn lớn nhất của tôi là có nhiều người bất tài đang nắm cương vị lãnh đạo.”

    Những người nắm cương vị lãnh đạo không cảm thấy trách nhiệm họ là phải bảo vệ sự an toàn của công chúng, trong đó có những người nghèo khổ phải đi mót cà phê, những em bé đi lượm rác. Cho nên mới không có luật lệ hạn chế quyền của các vị chủ nhân, hoặc có những luật lệ từ thời Pháp thuộc nhưng bây giờ không ai thi hành. Người ta không thi hành, biết vì nếu có tai nạn thì họ cũng được tha, nhờ quyền thế hoặc nhờ tiền đút lót.

    Ông Hà Văn Thịnh đã nêu ra những thí dụ cho thấy những kẻ có quyền thế ở Việt Nam thuộc một giai cấp được ưu đãi. Họ sống bên trên luật pháp. Ông kể trường hợp 3 nông dân ở Lâm Ðồng ăn trộm hai con vịt để nhậu, ra tòa bị tổng cộng 13 năm tù; còn một ông giám đốc ở Hà Nội lái xe không có bằng, đâm chết hai người, chỉ bị 36 tháng tù treo! Mạng hai con người không lớn bằng 2 con vịt!

    Ông Hà Văn Thịnh nhận xét, “Hàng ngàn năm người dân bị sức ép, phải luồn cúi, phải chịu đựng, phải khom lưng lại. Và phải chấp nhận tất cả mọi điều đó. Nó làm cho mệt mỏi chai lỳ. à Vô cảm hầu như trở thành một căn bệnh, căn bệnh kinh niên của xã hội bây giờ. Họ thấy đấy nhưng mà họ (mặc) kệ, mỗi người lo thân mình.” Câu cuối cùng cũng là nhận xét của nhà văn Vương Trí Nhàn, đã nêu trên đây.

    Nhưng khi báo chí trong nước cũng như ở nước ngoài đều loan tin và bàn luận về cái chết thảm thương của bà Phạm Thị Nhắn, thì chúng ta có thể thấy là xã hội Việt Nam cũng không hoàn toàn vô cảm như ông Hà Văn Thịnh lo lắng. Cái chết của bà sẽ không vô ích, nếu như nó thúc đẩy sự thay đổi trong xã hội Việt Nam. Người Việt Nam vẫn còn rất nhậy cảm trước những hành động tàn nhẫn, bất công. Không ai chấp nhận cách đối xử tàn ác, phi nhân đối với những phụ nữ nghèo phải đi mót.

    Như nhà văn Vương Trí Nhàn dẫn lời Tchekov trong cuốn sách của ông: “Người Trí thức là lương tâm của một dân tộc.” Các nhà văn, các sử gia, các người viết báo, đều là những nhà trí thức. Lương tâm của dân tộc không chấp nhận người Việt Nam sống với nhau một cách phi nhân như những kẻ thả chó cắn chết người. Muốn chấm dứt cảnh phi nhân đó, phải đặt ra luật lệ hạn chế quyền của những kẻ có tiền và có quyền thế. Phải trả lại cho mọi người dân quyền chọn những kẻ cầm quyền, từ trung ương tới địa phương. Những người chiếm độc quyền lãnh đạo mà không chịu sự kiểm soát của người dân bỏ phiếu thì họ sẽ tiếp tục để mặc cho xã hội sống phi nhân như vậy.


    Ngô Nhân Dụng

    more
  • Việt cộng đào tạo hàng trăm sư quốc doanh để xâm nhập các chùa ở Mỹ và Úc


    PARIS, ngày 28.1.2010 (PTTPGQT) - Luật sư Scott Johnson, có văn phòng luật sư tại thành phố Perth, miền Tây Úc Đại lợi, vừa lên tiếng báo động sự xâm nhập cộng sản vào Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) ở hải ngoại nhằm tiêu diệt giáo hội, mà cuộc thử nghiệm đang thi hành tại Úc Đại Lợi và Hoa Kỳ.
    Bài báo có tên “Trận chiến âm thầm chống Phật tử hải ngoại của Hà Nội” (Vietnam’s Covert War Against Overseas Buddhists) vừa được đăng hôm 26.1.2010 trên tuần báo The Epoch Times bằng 17 thứ tiếng trong 30 quốc gia với số phát hành một triệu bản. Sau khi được đăng tải, nhiều Trang nhà trên thế giới đã lấy lại bài viết truyền đi khắp nơi.
    Luật sư Scott còn là nhà văn và hoạt động nhân quyền cho những vấn đề tại Đông Nam Á. Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin dịch bài viết dưới đây để cống hiến bạn đọc về một nan đề nóng bỏng gây xáo trộn đời sống người Phật tử ở hải ngoại sau Giáo chỉ số 9 Cứu khốn Trừ nguy của Đức cố Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành cuối năm 2007. Giáo chỉ như tấm kính chiếu yêu làm cho bọn tà đạo giẫy nẩy ba hoa qua hàng chục bài viết nặc danh đánh phá hàng giáo phẩm lãnh đạo GHPGVNTN - những bài viết hạ cấp theo lý luận thây ma và ngôn ngữ chợ Cầu Muối.


    Trận chiến âm thầm chống Phật tử hải ngoại của Hà Nội
    Bài viết của Luật sư Scott JohnsonTại Việt Nam hàng trăm nhà sư (quốc doanh) được đào luyện để xâm nhập các chùa ở hải ngoại nhằm tiêu diệt Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhấtTừ nhiều thập niên, vừa công khai vừa giấu giếm Việt Nam mở cuộc chiến chống lại Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.Năm 1981, nhà cầm quyền chính thức đặt Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) ra ngoài vòng pháp luật, là tổ chức tôn giáo lâu đời nhất của xứ sở.Những người Cộng sản tấn công vào truyền thống Phật giáo có 2000 năm lịch sử và dựng lên Giáo hội Phật giáo Nhà nước. Những ai không chịu thần phục giáo phái mới này đều bị bắt giam, tra tấn và có khi bị thảm sát.Nhà lãnh đạo tinh thần hiện nay được đề cử ứng viên Giải Nobel Hoà bình là Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ đã trải qua 26 năm quản thúc tại Việt Nam.Khởi sự đấu tranh mấy mươi năm trước, khi ngài còn là một tăng sĩ trẻ chứng kiến cảnh cộng sản hành quyết bổn sư ngài. Do nhận thức trái chống với ý thức hệ Cộng sản, nên Hoà thượng Quảng Độ cùng với Phật giáo đồ trở thành bia đích đàn áp của Cộng sản trong cũng như ngoài nước.
    BỊ ĐÀN ÁP :
    Tăng sĩ Phật giáo, TT Thích Phước Nhơn, ôm chiếc đầu Phật tại ngôi chùa của ngài ở Manrangaroo, Tây Úc, tháng giêng 2010 (Hình ở trên tựa đề).
    Thượng tọa tin rằng Hà Nội giật dây cuộc tấn công phá hoại. (hình Scott Johnson chụp).
    Chỉ vài ngày sau khi chư Tăng ở ngôi chùa [Pháp Quang] tại Tây Úc tố cáo chính sách đàn áp tôn giáo của Hà Nội, thì những tượng Phật bị đập phá gãy đầu. Sự kiện này xẩy ra vào tháng 10 và tháng 11 năm 2009.Sự mạo phạm đầu tiên xẩy ra sau khi Viện chủ [chùa Phổ Quang] là vị Đại diện GHPGVNTN tại Úc Đại lợi sang Los Angeles, Hoa Kỳ, dự Đại hội Phật giáo, mà Quyết nghị Đại hội quyết tâm chống đối kế hoạch Hà Nội tiêu diệt Giáo hội.Sự mạo phạm lần thứ hai xẩy ra khi Thượng tọa Viện chủ tổ chức cho Phái đoàn Văn phòng II Viện Hóa Đạo đến gặp chính phủ và Quốc hội Úc Đại Lợi tại thủ đô Canberra. Cuộc gặp gỡ này nhằm báo động về sự đàn áp tôn giáo của nhà cầm quyền Hà Nội để chuẩn bị cho cuộc đối thoại nhân quyền giữa hai chính phủ Úc – Việt Nam vào tháng 12.Do đó, việc quá rõ là những lần đập gãy đầu tượng Phật nhằm cảnh cáo Phật giáo đồ tại Úc. Đối với Hà Nội hậu quả của việc Phật giáo đồ nói lên các vi phạm nhân quyền là một tác động địa chính, vì chế độ độc đoán của Hà Nội sẽ càng bị áp lực thế giới đòi hỏi phải chấm dứt đàn áp tôn giáo.Năm 2004 lần đầu tiên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đặt Việt Nam vào danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm, danh sách CPC, vào danh sách này là sẽ bị chế tài kinh tế, vì lý do này mà Hà Nội tìm mọi cách bóp nghẹt những phê phán, chỉ trích.


    Tuy nhiên Hà Nội và Hoa Thịnh Đốn đã chấp thuận cho việc cải cách vào năm 2006, nên Việt Nam được rút tên khỏi danh sách CPC. Thế nhưng sau khi được rút tên khỏi danh sách CPC, Việt Nam chẳng bao giờ thực hiện các lời hứa cải cách. Thực tế là Việt Nam vẫn gia tăng đàn áp, khiến cho Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) phải lên tiếng tố cáo Việt Nam “phát động đàn áp thẳng tay như chưa từng đối với các nhà bất đồng chính kiến suốt 20 năm trời”.Từ đó, biết bao lời kêu gọi, như của Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới đặt Việt Nam trở lại danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm, chẳng ai chịu nghe.Hôm nay, Hà Nội dường như thay đổi chiến thuật công an trong cơ cấu đàn áp tôn giáo một cách âm thầm. Cơ cấu âm thầm này phát triển cái gọi là “hợp pháp” hóa các giáo hội, song song với việc đàn áp các giáo hội “bất hợp pháp” là những giáo hội không chịu sự kiểm soát của cộng sản. Những nhóm tôn giáo trên toàn quốc - Phật giáo, người Thượng và Hmong Thiên chúa giáo, Công giáo, Hòa Hảo, Cao Đài, cùng với những nhà bất đồng chính kiến như các luật sư dân chủ, nhà báo, nhà làm bloggers - tất cả đang phải đối diện với những biện pháp áp bức.Dự tính của Hà Nội là thực hiện chính sách “chia để trị” bằng cách xâm nhập các cộng đồng ly khai ở hải ngoại.


    ĐƯƠNG ĐẦU ĐỨNG VỮNG : Penelope Faulkner, người phát ngôn cho Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế có trụ sở tại Paris, nói lên sự chống đối đàn áp Phật giáo, tôn giáo của đại đa số tại Việt Nam, trong chuyến thuyết trình tại Úc Đại Lợi tháng 6.2009.
    Chính sách chỉ đạo bí mật của Hà NộiTuy khó tin nhưng lại hiển nhiên, là chính sách đàn áp của Hà Nội được viết ra văn bản. Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế có trụ sở ở Paris thủ đắc tài liệu mật qua đó công an chỉ thị đánh vào giới ly khai hải ngoại.Ông Võ Văn Ái, Phát ngôn nhân của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã chứng thực trước Quốc hội Hoa Kỳ về sự kiện này. Điều trần trước Ủy ban Đối ngoại Quốc hội Hoa Kỳ ngày 20.6.2005 ông Ái đã dẫn giải minh bạch lệnh của công an Việt Nam “xóa bỏ tổ chức Giáo hội Phật giáo Ấn Quang”.Giáo hội Phật giáo Ấn Quang là từ ngữ Hà Nội ám chỉ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, và những chỉ thị mật được Viện Khoa học Công an ở Hà Nội tập trung qua tài liệu “Về Tôn giáo và đấu tranh chống hoạt động lợi dụng tôn giáo – Tài liệu tham khảo, lưu hành nội bộ ngành Công an nhân dân”.Bà Penelope Faulkner, người hoạt động lâu năm tại Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế, cho biết chỉ thị mật nhằm huấn luyện cán bộ đảng và công an các cấp, để “chống đối, đàn áp, cô lập, phân hóa” hàng giáo phẩm lãnh đạo GHPGVNTN. Bà nhận định rằng “Những chỉ thị này nhằm huấn luyện bọn “đặc tình” xâm nhập GHPGVNTN, công tác của chúng không chỉ báo cáo các hoạt động của GHPGVNTN, mà cốt gây ly gián, phản chống trong nội bộ nhằm suy yếu giáo hội tự bên trong”.Theo bà Faulkner, những tên “đặc tình” này đang gia tăng hoạt động hải ngoại của chúng tại Úc Đại Lợi như một trắc nghiệm trong chiến lược của chúng.Úc Đại Lợi – Một trường hợp trắc nghiệmBà Faulkner cho biết Hà Nội đang dàn dựng những tổ chức “bình phong” thân chính với mục tiêu làm suy yếu các cộng đồng tôn giáo và các nhà hoạt động dân chủ. Hà Nội đã gửi hàng trăm nhà sư “nhà nước” đến Úc Đại Lợi và Hoa Kỳ.Một trong những bộ phận chủ yếu đánh phá GHPGVNTN được thành lập qua một cuộc họp ngày 1.1.2009 ở Sydney, Úc Đại Lợi. Bình phong này hình thành dưới tên “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Liên châu”.Bà Faulkner cho biết mánh khóe của những bình phong này “là không công khai đề bạt cộng sản, nhưng chỉ muốn thúc đẩy Phật tử chớ tham gia chính trị, chỉ nên tụng kinh niệm Phật và gửi tiền về giúp Việt Nam, và đừng dấn thân trong phong trào đòi hỏi cho tự do tôn giáo và nhân quyền”.


    Bà Faulkner không còn nghi ngờ gì nữa về quyết tâm của Hà Nội nhằm khuất phục cộng đồng Phật giáo ở hải ngoại và bà dẫn trích những chỉ thị mật cho nhà cầm quyền Việt Nam phải “có hành động ngăn chặn các nước phương Tây thanh tra nhân quyền” tại Việt Nam.Chỉ thị nhận định rằng “Chúng tôi kêu gọi Bộ Chính trị điều hướng các hoạt động giữa Ban Tuyên truyền và Dân vận của Đảng Cộng sản Việt Nam, bộ Nội vụ, bộ Ngoại giao, ban Tôn giáo chính phủ, và Ủy ban về Người Việt Nam ở nước ngoài cùng chung thực hiện chính sách này”.Hôm 26.11.2009, một thành viên thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Liên châu, một nhà sư Việt Nam có chùa ở Sydney, được nhìn thấy tại Quốc hội Úc Đại Lợi ở thủ đô Canberra, nói chuyện với nhóm chừng một tá sĩ quan công an Việt Nam. Cùng ngày này Phái đoàn Văn phòng II Viện Hóa Đạo đến gặp gỡ chính quyền Úc.Một vài ngày sau, ngôi chùa [Phổ Quang] của GHPGVNTN ở Tây Úc bị mạo phạm.Bà Faulkner là thành viên của Phái đoàn GHPGVNTN, xác nhận những sĩ quan công an này có thể đã đến Quốc hội Úc trong một chuyến công tác ngoại giao nào đó, bà chắc chắn rằng nhóm công an này đã báo cáo về Hà Nội về sự kiện gặp thấy phái đoàn Phật giáo.Bà cũng đoan quyết sự mạo phạm ngôi chùa ở Tây Úc không là chuyện ngẫu nhiên.


    Vào tháng giêng 2010 người viết bài này đến thăm ngôi chùa ở thành phố Perth, miền Tây Úc đại Lợi, và đã hầu chuyện với ngài viện chủ, Thượng tọa Thích Phước Nhơn. Thượng tọa ôm một trong hai chiếc đầu tượng Phật bị gãy, và nói rằng Hà Nội âm mưu tiêu diệt Giáo hội mà ngài là thành viên. Thượng tọa Phước Nhơn cũng cho biết rằng trong năm 2009 một phong thư gửi tới ngài với một tờ giấy vàng mã. Loại giấy truyền thống dùng đốt khi cúng người chết, và Thượng tọa giải thích ý nghĩa của bức thư là “lời hăm dọa tử hình”.Thượng tọa cũng cho biết nhiều thành viên thuộc GHPGVNTN ở hai thành phố Sydney và Melbourne cũng đã nhận nhiều cú điện thoại hăm dọa.Thượng tọa Thích Phước Nhơn nói rằng tượng Phật đang được tu bổ./-


    (Bản dịch của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế) ..

    more
  • Tin tức tổng hợp
    Thông Cáo Báo Chí
    Dân Biểu Loretta Sanchez
    Địa Hạt Liên Bang 47th, California
    www.house.gov/ sanchez

    XIN PHỔ BIẾN GẤP
    Mọi Chi Tiết Xin Liên Lạc: Caroline Hogan
    Ngày 28 tháng 1, 2010 714-621-0102
    Lilly Ngọc Hiếu Nguyễn
    714-621-0102
    Sau giờ làm việc: 202-306-1440
    DÂN BIỂU LORETTA SANCHEZ, THƯỢNG NGHỊ SĨ BARBARA BOXER, DÂN BIỂU LOFGRENLÊN ÁN VIỆT NAM ĐÃ GIAM GIỮ CÁC NHÀ DÂN CHỦ TẠI VIỆT NAM

    Các vị Dân Cử Liên Bang Kêu Gọi Chủ tịch Việt Nam trả tự do cho các nhà bất đồng chính kiến và tôn trọng nhân quyền

    WASHINGTON, D.C. – Vào ngày 28 tháng Giêng, 2010, Dân biểu liên bang Loretta Sanchez, Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ Barbara Boxer, và dân biểu Zoe Logren đã gửi một lá thư đúng lúc đến Chủ tịch Việt Nam, Nguyễn Minh Triết, yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do và hũy bỏ tất cả các cáo trạng đối với nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và cô Phạm Thanh Nghiên. Cả hai nhà dân chủ đang đối đầu với những tội danh chống phá nhà nước vì đã lên tiếng kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam tôn trọng các nhân quyền căn bản và có thể sẽ bị kết án tù trong những ngày sắp tới.

    “Hôm nay, phái đoàn dân cử liên bang kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam hãy tôn trọng các quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt tư tưởng và trả tự do cho hai nhà đấu tranh dân chủ đã bị tù đầy trong nhiều tháng vừa qua,” Dân biểu Sanchez nói. “Nhà cầm quyền Việt Nam sẽ không bao giờ được cộng đồng quốc tế, kể cả người dân Việt Nam tôn trọng nếu họ không cải thiện tình trạng nhân quyền của họ. Chúng tôi đang tạo cho họ một cơ hội để làm điều đó, và tự họ phải hũy bỏ các cáo trạng vô lý đối với cô Phạm Thanh Nghiên, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và tất cả các nhà bất đồng chính kiến khác.”

    Dưới đây là lá thư đã được gửi đi ngày hôm nay:
    His Excellency Nguyen Minh Triet
    President of the Socialist Republic of Vietnam
    c/o Embassy of the Socialist Republic of Vietnam
    1233 20 Street NW, Suite 400
    Washington, DC 20036

    Dear President Triet:

    We are writing to convey our serious concern regarding the detention and upcoming trials of Ms. Pham Thanh Nghien and Ms. Tran Khai Thanh Thuy, two prominent human rights activists. We request that the Vietnamese government act in a manner consistent with its own legal obligations and international law, and release these individuals immediately and without prejudice.

    Based on information from the U.S. Department of State and international human rights organizations, it appears that the charges against Ms. Pham Thanh Nghien and Ms. Tran Khai Thanh Thuy are seriously flawed. Both women have consistently championed human rights in Vietnam, including freedom of expression and association. For those activities, they are now facing possible prison sentences.

    Our understanding is that Ms. Pham Thanh Nghien is scheduled to go on trial this Friday, January 29, 2010 for “propagandizing against the state.” She was reportedly arrested by Vietnamese security officials in September 2008 and we have been told that her family has not been allowed to visit her in prison since her arrest.

    We understand that writer and activist Ms. Tran Khai Thanh Thuy, who attempted to attend the trials of other democracy activists, is facing trial on February 5, 2010. She has reportedly had no contact with her family since her detention in October 2009. In addition, there has been no confirmation that medications supplied to the police to treat her diabetes and tuberculosis have been delivered.

    According to the Constitution of the Socialist Republic of Vietnam and the International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR), to which Vietnam is a party, all citizens enjoy freedom of opinion, freedom of speech, freedom of religion and the right of association. Both your Constitution and the ICCPR also guarantee criminal defendants the presumption of innocence, the right to present a defense and the right to counsel. The imminent trials of Ms. Pham Thanh Nghien and Ms. Tran Khai Thanh Thuy appear to starkly contradict these principles.

    We therefore respectfully request that the Vietnamese government immediately and unconditionally release Ms. Pham Thanh Nghien and Ms. Tran Khai Thanh Thuy and that while in detention, authorities take all measures to guarantee their physical and psychological security and well being, including access to medication and independent medical assistance and visits from family and friends.

    Universal rights must be upheld for all people. It is time for Vietnam to allow its citizens to fully exercise the internationally recognized rights of freedom of assembly, expression, association and religion without fear of retribution from their government.

    We thank you in advance for your assistance with this important and time sensitive matter.


    Lilly Ngoc Hieu Nguyen
    Field Representative
    Office of Congresswoman Loretta Sanchez
    12397 Lewis Street, Suite 101
    Garden Grove, CA 92840
    714-621-0102 (O)
    714-621-0401 (F)
    lilly.nguyen@ mail.house. gov
    Subscribe to our email newsletter:
    http://www.lorettas anchez.house. gov/forms/ newsletter. html

    -----------

    TNS. JIM WEBB LÊN ÁN VC KẾT ÁN TÙ BỐN NHÀ BẤT ÐỒNG CHÍNH KIẾN

    Tin Hoa Thịnh Ðốn
    - Chủ tịch tiểu ban châu Á của Uỷ ban Ngoại giao Thượng viện Hoa Kỳ, coi việc nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam xử bốn nhà bất đồng chính kiến từ 5 đến 16 năm trong tuần qua là thể hiện áp lực ngày càng tăng tại châu Á theo hướng kiểm duyệt của chính quyền. Bốn nhà bất đồng chính kiến gồm luật sư Lê Công Ðịnh, Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, nhà doanh nghiệp Trần Huỳnh Duy Thức và ông Lê Thăng Long đã bị kết án từ 5 đến 16 năm tù phiên xử ngày 20 tháng giêng vừa qua với tội danh hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Tuyên bố hôm qua tại thủ đô Washington, ông Jim Webb chủ tịch tiểu ban châu Á của Uỷ ban Ngoại giao Thượng viện nói vụ bắt giữ và xét xử những người nói trên cho thấy áp lực ngày càng tăng tại châu Á theo hướng kiểm duyệt của nhà cầm quyền và kiểm soát độc đoán.

    Nhưng thay vì cô lập Việt Nam, ông Jim Webb kêu gọi chính quyền Tổng thống Obama tiếp tục nêu vấn đề các quyền tự do và Nhà nước pháp quyền với Hà Nội. Thượng nghị sĩ đảng Dân Chủ Jim Webb nguyên là sĩ quan thủy quân lục chiến và là một nhà báo nói rành tiếng Việt, vẫn là nhân vật chủ trương Hoa Kỳ đối thoại với những quốc gia phi dân chủ ở châu Á.(SBTN)
    Posted on 28 Jan 2010

    more
  • Giáo dân Cồn Dầu chống lệnh giải tỏa Hai ngàn giáo dân Cồn Dầu Đà Nẵng vừa gởi thư kêu cứu tới các cấp lãnh đạo Nhà nước và Quốc hội, với lý do nhà cửa đất đai của họ bị giải tỏa trắng để địa phương thực hiện dự án du lịch.

    Kế hoạch giải tỏa

    Quận Cẩm Lệ ở cửa ngõ tây nam thành phố Đà Nẵng, trong kế hoạch phát triển địa phương, phường Hòa Xuân giải tỏa trắng 430 ha để thực hiện dự án khu du lịch sinh thái Hòa Xuân. Nằm trong địa bàn phường, thôn Cồn Dầu với diện tích 100 ha cũng bị giải tỏa lấy mặt bằng phục vụ dự án.




    Nhà thờ Giáo Xứ Cồn Dầu

    Người dân ở đây đa số theo đạo công giáo với khoảng 400 hộ quây quần sinh hoạt tại Giáo Xứ Cồn Dầu. Ông Thái Văn Liên Quyền Chủ tịch Ban Đại Diện Giáo Xứ nói với chúng tôi:

    “Chắc chắn rằng giáo dân Cồn Dầu sẽ kêu cứu tới cùng, có thể họ cùng sống chết với nhà thờ và đất của mình. Giáo xứ của chúng tôi sang năm này kỷ niệm 135 năm Hạt Giống Tin Mừng và 80 năm thành lập giáo xứ vào tháng 8-2010.”

    Giáo xứ Cồn Dầu đã có từ lâu đời, người công giáo gắn bó với nhà thờ và cha xứ. Cách đây hai năm có một ngày người dân được biết mình sẽ phải rời bỏ ruộng vườn, từ giã nhà thờ và cha sở. Cả xóm đạo sẽ phải chuyển về khu vực tái định cư, để lại nhà thờ Cồn Dầu và cha quản nhiệm Emmanuel Nguyễn Tấn Lục với một xứ đạo không có con chiên.

    Theo dự án của thành phố Đà Nẵng, thôn Cồn Dầu có thể trở thành khu biệt thự nhà vườn Hòa Xuân, một căn biệt thự như thế khi hoàn tất có thể trị giá cả triệu đô la. Đất Cồn Dầu đã trở thành đất vàng đất bạc và dĩ nhiên người dân Cồn Dầu chẳng thể chấp nhận số phận nghiệt ngã, bỏ cả ruộng vườn nhà cửa đổi lấy một số tiền đền bù ít ỏi, không thể xây dựng cuộc sống ở nơi chốn xa lạ.

    Giáo dân bức xúc

    Ông Thái Văn Liên cho biết lý do khiến giáo dân Cồn Dầu không chấp hành chủ trương giải tỏa đền bù và tái định cư:

    “Lý do thứ nhất chúng tôi không đồng tình phải xa rời nhà thờ vì ông bí thư thành ủy nói là đưa chúng tôi đưa chúng tôi đi nơi khác, khu vực của chúng tôi để dành bán cho người khác. Thứ hai người dân chúng tôi trên 90% sống bằng nghề nông là chính, làm ruộng, nuôi gà, trồng rau màu cuộc sống rất ổn định. Thứ ba chính sách đền bù của thành phố với giáo dân chúng tôi rất bất công, đất nhà ở đền chúng tôi 250 ngàn một mét vuông, đất ruộng đền 50 ngàn một mét vuông.

    Người dân chúng tôi sợ rằng đang có nhà trở thành mất nhà. Lý do lên trên kia mua lại đất của thành phố với giá 800 ngàn đồng một mét vuông nhà ở. Mà hiện giờ đất của chúng tôi rất rộng, gần 200 năm nay gánh đất dưới ruộng đổ thành nền, nhà có gác có sân có vườn có ruộng cuộc sống đang rất phát triển chúng tôi không chấp nhận phải bỏ đi.”

    Sáng 27/1 theo giờ Việt Nam, ông Thái Văn Liên từ một nơi bên ngoài thôn Cồn Dầu cho chúng tôi biết là, công an và cán bộ chính quyền từ mấy ngày qua đã đóng chốt ở thôn, để tiến hành kiểm định do đạc đất đai và nhà ở của giáo dân dù không được sự đồng ý của họ:

    “Hiện giờ người dân Cồn Dầu bị rất nhiều trở ngại cho cuộc sống, thứ nhất gần tới Tết rồi mà dân sợ quá, áp lực của chính quyền rất là cao đối với họ. Cho nên người dân tuy rất là bức xúc mà không biết kêu cứu với ai được, nhiều người bỏ nhà đi âm thầm cầu nguyện xin Thiên Chúa cho tai qua nạn khỏi.”

    Đó là các thông tin từ người đại diện của giáo dân Cồn Dầu, về phía chính quyền Đà Nẵng, qua trang thông tin điện tử quận Cẩm Lệ chúng tôi ghi nhận ông Nguyễn Bá Thanh, bí thư thành ủy Đà Nẵng đã hơn 5 lần đối thoại trực tiếp với người dân Cồn Dầu nhưng quan điểm hai bên vẫn hoàn toàn khác biệt.

    2.000 người dân Cồn Dầu muốn ở lại với ruộng vườn và căn nhà của mình, để trở thành những người tham gia vào dự án khu du lịch sinh thái Hòa Xuân.

    Ông Nguyễn Bá Thanh xác định rằng không thể chấp nhận những yêu cầu không thể đáp ứng. Ngay trong phiên họp ngày 5/11/2009 ông Thanh đã răn đe: “nếu hộ dân nào không đồng ý với việc kiểm định thì chính quyền sẽ tiến hành kiểm tra hành chính về nhà cửa đất đai.”

    Gần như toàn bộ giáo dân Cồn Dầu chống lại lệnh giải tỏa đền bù của chính quyền.

    Theo tin địa phương, Ủy Ban Nhân Dân Quận Cẩm Lệ báo cáo là hiện vẫn còn 644 hồ sơ gồm 397 hồ sơ nhà và 247 hồ sơ đất nông nghiệp mà người dân Cồn Dầu chưa đồng ý kiểm định để chính quyền áp giá đền bù.

    http://www.rfa.org/vietnamese/in_dep...010105318.html

    more
  • CHẾ ĐỘ VIỆT CỘNG TỰ DIỄN BIẾNTHÀNH CHẾ ĐỘ LƯU MANH CÔN ĐỒ Kẻ lãnh đạo tư tưởng Cộngđảng, cầm vận mệnh truyền thông báo chí trong nước, Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính Trị, trưởng ban Tuyên Giáo Trung Ương, ngày 03/08/2009 đã cho đăng một bài trên báo Nhân Dân điện tử, với nhận định: “Đảng Cộng Sản Việtnam đang đứng trước một bối cảnh quốc tế phức tạp”. “Xu hướng cạnh tranh giữa các nước lớn sẽ ngày càng gay gắt, quyết liệt hơn, đặc biệt trên điạ bàn chiến lược, trong đó có biển Đông”. Đồng thời Tô Huy Rứa vẫn xác định đường lối chính trị của cộng đảng ở Đại Hội XI sắp tới là: “Chống Tự Diển Biến”, “tiếp tục làm sáng tỏ nhận thức, quan niệm về Chủ Nghĩa Xã Hội và con đường đi lên Chủ Nghĩa Xã Hội…” Theo đó Tô Huy Rứa cảnh báo về nguy cơ chuyển biến nội bộ đảng, thậm chí còn cao hơn “Diễn Biến Hòa Bình”. Hiện tượng ‘tự diễn biến nội bộ đảng’ có nghiã là trong tư tưởng và trong thực tế quyền hành và quyền lợi riêng tư của mỗi đảng viên, từ Bộ Chính Trị trở xuống tới các Chi Bộ Cơ Sở, đại đa số, đã không còn tin tưởng tuyệt đối vào thứ Chủ Nghĩa Xã Hội chết tiệt đó và không còn trung thành với chủ trương, đường lối, sách lược lệ thuộc quốc tế của Trung Ương Đảng nữa. Mỗi đảngviên đang tự thủ thân, lập thế, để lúc nào đó cùng ‘ù té chạy’. Điều không may cho Dân Tộc và Quốc Dân Việt Nam là, trong sự ‘tự diễn biến’ ấy, những đảng viên, nhất là những người lãnh đạo đảng Việtcộng lại không hướng theo ‘Diễn Biến Hòa Bình’, dựa trên nhu cầu, nguyện ước chân chính thiết thực của toàn dân và dân tộc là Dân Chủ Hóa chế độ. Đa Nguyên Hóa tư tưởng. Tự Do Hóa xã hội. Tư Nhân Hóa truyền thông. Tư Hữu Hóa Ruộng Đất. Tư Doanh Hóa kinh tế. Toàn Cầu Hóa thị trường…theo hướng vận hành thăng hóa của Nhận Thức Nhân Chủ Nhân Văn thời đại. Mà chỉ lo mất quyền lực, lợi lộc của cá nhân và bè đảng. Trong khi đó, dù ngoài miệng phải hô to, rống lớn là phải: “Tiến Lên Chủ Nghĩa Xã Hội”. Nhưng tất cả đảng viên từ trên xuống dưới đều biết thật rõ là thứ chủ nghĩa không tưởng quái ác đó đã chết tiệt thật rồi, không còn sống lại được nữa. Cái chế độ có tên là Chủ Nghĩa Xã Hội ở Việtnam hiện nay, nó đã tự diễn biến thành “Chủ Nghĩa Tư Bản Gia Tộc Man Rợ” không giống bất cứ ai.
    Đảng viên có quyền có thế đều đã được đảng cho phép trở thành “Tư Bản Tư Doanh”, để từ đó kéo Gia Đình Dòng Tộc vào, biến các Công Ty Quốc Doanh, kể cả vốn liếng của nhà nước thành Tư Hữu Tư Doanh, độc quyền làm kinh tế thị trường. Các công ty Tư Doanh Thường Dân, kể cả các công ty Liên Doanh với Nước Ngoài cũng dễ bị các công ty Tư Doanh Đảng Viên chèn ép cho đến mất nghiệp. Trường hợp mới nhất xẩy ra với công ty Liên Doanh Việt-Úc, hãng hàng không giá rẻ Jetstar Pacific. Chính vì đảng viên quyền thế tham nhũng và được làm giầu không cần vốn, nên họ bằng mọi cách, mọi giá phải bám lấy quyền lực quốc gia, kể cả việc cam tâm làm nô lệ cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là Tầucộng. Trong khi dân chúng Việtnam đang bừng lên khí thế đòi Tự Do Dân Chủ và chống Giặc Tầu Xâm Lăng. Việtcộng hoàn toàn mất chính nghĩa trước dư luận quốc dân và quốc tế. Chúng không thể bám vào bất cứ thứ danh nghĩa cao đẹp nào để lừa mị toàn dân và che mắt thế giới nhằm duy trì chính quyền cộng sản độc đảng, độc tài, độc ác, tham nhũng được nữa. Nên từ tâm điạ độc ác, tham tàn và quán tính bất nhân, bất nghĩa, bất trung, bất tín, vô liêm sỉ của mỗi đảng viên đương quyền, đương thế, chúng đã tự diễn biến, biến luôn chế độ ‘xã hội chủ nghĩa’ thành chế độ ‘lưu manh côn đồ’ theo với bản tính, bản chất ngu xuẩn, xấu, sai, ác của chúng. Tại biến cố Thái Hà, Bát Nhã, Tam Tòa, Đồng Chiêm… và còn nhiều cơ sở của các tôn giáo khác nữa. Việtcộng đã cho Công An, Dân Phòng đội lốt “Lưu Manh Côn Đồ” để đánh đập tàn nhẫn những Giáo Dân, Giáo Sĩ, Tăng, Ni, nhằm chiếm đất, chiếm chùa, trước sự điều động trực tiếp của các viên chức địa phương. Để rồi Hànội đỗ thừa cho dân chúng tự phát, và trách nhiệm thuộc về địa phương, khi bị báo chí quốc tế chất vấn. Nhưng toàn dân và cả dư luận quốc tế đều biết thật chính xác, là trong chế độ cộng sản toàn trị, trung ương tập quyền, tất cả mọi hoạt động của địa phương, nhất là có tính chính trị, nhậy cảm thuộc về tôn giáo, thì phải do Trung Ương chỉ đạo. Có như vậy báo chí, truyền thanh, truyền hình trong nước mới nhất loạt vu cáo cho hàng Giáo sĩ, Tăng sĩ có lỗi kích động dân chúng ‘chống lại nhà nước nhân dân’. Khiến cho Thiền Sư Nhất Hạnh, một tăng sĩ nổi tiếng trên thế giới, sẵn sàng hợp tác với Việtcộng, Ông đã nhiều lần đưa Tăng Đoàn Làng Mai tại Pháp về Việtnam giảng pháp và tiếp xúc với giới cầm quyền Hànội, để dư luận thế giới cho là Việtnam đã cởi mở về tự do tôn giáo. Nhờ đó chính phủ Hoakỳ đã lấy tên Việt Nam ra khỏi danh sách CPC, “các nước cần đặc biệt quan tâm về tự do tôn giáo”. Rồi qua vụ chế độ Lưu Manh Côn Đồ Việtcộng đánh đuổi 400 Tăng, Ni trẻ tu học theo phưong pháp Làng Mai tại chùa Bát Nhã Lâm Đồng, và không cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam của nhà nước, được chứa chấp làm cho thiền sư Nhất Hạnh phải lên tiếng: “Bát Nhã Là Một Công Án Thiền”. Theo ông: “Nếu nghĩ rằng Bát Nhã là vấn đề của 400 tu sinh đang gặp khó khăn, đang cần một giải pháp hợp tình hợp lý thì đó không phải là một công án. Chỉ khi nào thấy rằng Bát Nhã là vấn đề chính của bản thân ta, nó liên hệ trực tiếp đến hạnh phúc, đau khổ của ta, của tương lai ta, và tương lai đất nước dân tộc ta, và chừng nào chưa giải quyết được công án Bát Nhã thì ta còn ngủ không yên, ăn không yên, làm việc không yên thì lúc ấy Bát Nhã mới thực sự là công án”. Là người tu thiền, cho Bát Nhã Là Một Công Án Thiền, đối với thiền sư Nhất Hạnh đó là một chướng ngại, khổ đau, phải thường xuyên quán chiếu để tự ngộ, tự thắng đó là lẽ đương nhiên. Nhưng dù vậy, vẫn không làm sao cho dư luận nguôi ngoai được sự chịu đựng khốn khổ của 400 người trẻ đang bị chế độ Lưu Manh Côn Đồ nghiền nát. Chỉ vì đất nước chưa có Tự Do Tôn Giáo, chưa có Sự Thật, Công Lý. Dân Chủ, Công Bằng.
    Về phía Thiên Chúa Giáo, hồng y Phạm Minh Mẫn, Tổng Giáo Phận Saigòn, người đã có lần cho là: “nên bỏ cờ vàng, giữ cờ đỏ” làm cho giáo dân và người tỵ nạn cộng sản phản đối mạnh mẽ. Ngày 25/01/10, cũng đã phải lên tiếng về nguyên nhân tranh chấp giữa Giáo Hội và Nhà Nước Việtcộng như sau: “Tôi thấy có một nguyên nhân chính, đó là đi ngược chiều với truyền thống văn hóa cùng những giá trị đạo đức của dân tộc. Nền văn hóa cùng những giá trị đó từ ngàn xưa được xây dựng trên tình nghĩa đồng bào tôn trọng lẫn nhau, tương thân tương trợ lẫn nhau, chứ không phải trên hệ thống quyền lực cùng bạo lực loại trừ đồng bào, đồng loại. Lịch sử cho thấy công cuộc phát triển xã hội tự do và dân chủ, bình đẳng và công bằng, văn minh và khoa học, mà thiếu tình nghĩa đồng bào, thiếu tình nghĩa huynh đệ đại đồng, luôn để lại nhiều vấn đề nan giải, cản trở sự phát triển toàn diện của con người và đất nước”. Đến đây cho thấy, dù cho các nhà lãnh đạo tinh thần vốn có thái độ ôn hòa, sẵn sàng đối thoại, hợp tác với Việtcộng, như Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Thiền Sư Thích Nhất Hạnh cũng không còn chịu đựng được cái chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa tự quái hóa thành chế độ Lưu Manh Côn Đồ, coi ‘Dân là Kẻ Thù’, coi ‘Tầu là Thầy Tổ’. Không biết bọn họ sống được với ai nữa đây???

    Lý Đại Nguyên

    more
  • Di Sản “ác chủ ” HCM,
    CHUYỆN LẠ TRONG NUÓC VIETNAM

    Thiên phóng sự dài, từ tháng 6 đến tháng 12–2009 tại những khu rừng ở miền Bắc nước Pháp, đã loan tải một thực trạng đau lòng đối với người Việt Nam sống kiểu du mục rừng thời trung cổ. Chúng tôi tiếp cận và phỏng vấn trên 540 Người Việt Rừng, nay mới đúc kết được những ray rứt về thân phận người Việt xuất khẩu lao động bất hợp pháp tại quê người xứ lạ.

    Có đến với Người Việt Rừng mới biết sự thật là trên đất Pháp lại xuất hiện mafia Việt Nam, một tập đoàn đã mấy mươi năm mặc áo giáp hộ thể của đảng cộng sản Việt Nam, lúc nào cũng vây quanh nói mộng để rồi tuyên chiến với dân, như cụm từ ý đẹp mà lòng xấu xa "Xóa-đói-giảm-nghèo" và "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động".

    Đã đến lúc phải đặt thẳng vấn đề: Ai là người đang điều khiển bộ máy mafia Việt Nam? Họ hoạt động như thế nào trong "Xóa Đói Giảm Nghèo" và " Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động"? Đảng cộng sản Việt Nam và qui luật ăn thịt người như thế nào ?

    Cậy quyền cướp của, trốc thân bần dân Việt
    Những thành viên Người Việt Rừng tại Téteghem cùng chung cảnh ngộ, cùng xuất phát từ những ngân hàng có trương mục "Xóa Đói Giảm Nghèo" và "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động". Chú ý nhất là một thanh niên 27 tuổi có trình độ đại học cho biết:

    - Quê quán huyện Dương Kinh, Hải Phòng, đã có gia đình sinh hạ được một trai, một gái từ 3 đến 4 tuổi. Trước đây em đến Ngân hàng Chính sách xã hội Việt Nam để vay tiền của trương mục "Xóa Đói Giảm Nghèo" với mục đích là kinh doanh lò gốm sản xuất sành sứ, em phải thế chấp sổ đỏ với trị giá 20.000 đô la. Trong khi ấy căn nhà của cha mẹ, được tu bổ lại vào năm 1985, trị giá hiện thời là 250.000 đô la.

    Ngày đầu cha mẹ và em đến Ngân hàng Chính sách xã hội Việt Nam, chủ yếu là đi vay tiền tại trương mục "Xóa Đói Giảm Nghèo" theo quảng cáo của ngân hàng nhà nước Việt Nam. Ngân hàng không ngần ngại đưa ra đề nghị căn nhà trị giá chỉ 100.000 USD mà thôi, như vậy là thế chấp theo ấn định của ngân hàng đương nhiên thấp hơn giá trị thị trường là một nửa (150.000 USD). Sau đó cha mẹ và em đồng ý lấy quyết định làm thủ tục vay tiền, ký tên vào văn kiện thế chấp, em chú ý nhất là tiền lãi mỗi ngày phải trả là 0,8 Mỹ kim.

    Tiếp theo người cố vấn trương mục "Xóa Đói Giảm Nghèo" vẽ ra cho em một viễn cảnh mới, tươi sáng hơn: "Với số tiền này có thể nhanh chóng thu hồi lại sổ đỏ và đây cũng chính là cơ hội để trở mình, bước lên bậc thang gia đình sĩ diện. Quý vị phải liên hệ với "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động", mỗi tháng đồng lương tối thiểu là 5.000 đô la, chỉ cần làm việc khoảng 4 tháng là thành công như ý, sau đó tha hồ thực hiện ước mơ đổi đời tuỳ thích”. Rồi người cố vấn giới thiệu tiếp: "Hiện ngân hàng chúng tôi có "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động", nếu không ngại thì tôi mời chuyên viên hỗ trợ xuất khẩu lao động đến đây gặp quý vị".

    Chuyện gia đình sĩ diện là thời thượng và thời cơ đổi đời như một sức hút nó thuyết phục em, cho nên không cho phép em từ chối hay bỏ lỡ cơ hội. Em cho rằng nắm bắt cơ hội vào lúc này là đúng lúc, thử hỏi một dịp may đến không hứa hẹn thì ai mà bỏ qua cho đành! Bỗng lòng háo hức và khao khát ấy bị cuốn hút vào sức mạnh của đồng tiền, chỉ cần bỏ ra một số vốn và sức lao động bình thường sẽ đem lại tương lai cho vợ con và báo hiếu được cho cha mẹ, cũng là dịp để biết xứ người qua xã hội, văn hóa và kiến trúc phương Tây, nhất là nhanh chóng thu hồi sổ đỏ về cho cha mẹ của em.

    Sau khi em nghe chuyên viên ngân hàng giải thích thiệt hơn về kinh tế gia đình, tức thì em đồng ý vào vấn đề chính để đi lao động nước ngoài. Cùng lúc em nhờ giới thiệu để gặp chuyên viên ngân hàng phụ trách "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động". Chuyên viên ngân hàng còn cho biết: "Nếu chấp thuận xuất khẩu lao động thì trương mục "Xóa Đói Giảm Nghèo" sẽ chuyển trương mục qua "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động". Em gật đầu đồng ý và ký vào văn kiện chuyển trương mục.

    Khoảng 7 phút sau có người bước vào giới thiệu tên họ là Vũ Bình, họ mời em qua văn phòng kế bên để làm việc. Trước hết chuyên viên này giới thiệu thành quả của những người đi lao động nước ngoài do Ngân hàng Chính sách xã hội Việt Nam tổ chức, với những tấm ảnh chụp, nào là nhà cửa khang trang đồ sộ, xe Honda VFR,V4 kiểu mới nhất. Tiếp theo chuyên viên trình bày thủ tục xuất khẩu lao động rất đơn giản, chi phí đi đường bộ 15.000 đô la, còn đường hàng không 20.000 đô la, thủ tục bao trọn gói xuất khẩu tính thành tiền và lãi mỗi ngày phải trả cho ngân hành là 5,3 đô la. Em ngồi tính nhẩm tiền lương mỗi tháng và tiền phải trả cho ngân hàng, như vậy em còn lại mỗi tháng là 4.841 đô la. Thế là tinh thần em bừng sáng, liền đồng ý lập thủ tục xuất khẩu.

    Đến đây người chuyên viên cho biết:

    - Đi đường bộ bằng xe ca, qua Trung Hoa rồi đến Anh Quốc, còn đi đường hàng không đến nước Nga rồi đi bắng xe ca đến Anh Quốc. Em nhận thấy dù đi con đường nào rồi cũng đến Anh Quốc, cho nên em đồng ý đi đường bộ để tiết kiệm được 5.000 đô la và tiền lãi phải trả cũng giảm xuống.

    Cố vấn Vũ Bình cho biết:

    - Cách thức trả tiền theo lộ trình đường bộ, chia thành 4 chặng gồm có: 1/ – Việt Nam–Trung Hoa: trả 2.000 đô la; 2/ – Trung Hoa–Nga: trả 3.000 đô la; 3/ – Nga, Ba Lan, Đức, Bỉ và Pháp Quốc: trả 2.000 đô la; 4/ – Pháp đến Anh Quốc: phải trả 4.500 euros; nếu thấy không cần thiết chi trả 4.500 euros, thì tự túc vào Anh Quốc. Tuy nhiên, sẽ có người hướng dẫn phương thức vào Anh Quốc, phần chi tiêu ăn và ở do tổ chức lo từ lộ trình cho đến điểm tập trung Pháp Quốc. Khi đến Anh Quốc thì có bộ phận lao động đưa đón, bảo đảm sắp đặt công ăn việc làm nhanh nhất là 2 ngày, chậm lắm là 3 ngày. Đặc biệt nếu ai trả theo trọn gói, đường bộ 15.000 đô la, đường hàng không 20.000 đô la sẽ bảo đảm thời gian là 15 ngày, đến nơi an toàn.

    Thưa anh, thực chất cho đến nay mọi người ở trong rừng này, phải trả cho họ trên con số vay ban đầu là 15.000 hay 20.000 đô la và điều quan trọng là khi đến Trung Hoa, chúng em đã khai họ tên, nguyên quán và tuổi giả ít nhất khai hạ dưới một con giáp để hợp cho tuổi lao động Âu Châu. Sau khi em vào nước Nga thì mới phát hiện thân phận không còn quốc tịch và giấy thông hành, tự nhiên em trở thành vô tổ quốc, mới ngỡ ngàng, rồi đây họ sẽ muốn gì sau ngày mai!

    Trước mặt và hiện nay em đã trả cho họ 17.500 đô la, đi đường bộ 1 tháng, ở trong rừng 2 tháng, chuyển hướng đi 3 lần, lần thứ nhất em ở lán 3 rừng Grande Synthe rồi chuyển đến lán 1 và chuyển đến rừng Téteghem, mỗi lần chuyển lán trại hay rừng là phải trả thêm tiền cho họ, đến nay em vẫn chưa vào được Anh Quốc.

    Em có liên lạc về bên nhà cha mẹ cho biết:

    - Số tiền vốn và lãi của ngân hàng đã tăng lên đến 30.000 đô la rồi, sao con chưa đi! Nhất là đứa con trai của em hỏi:

    - Sao bố chưa đi ?

    Lòng của em muốn đứt gan ruột ! Thưa anh, em nào ngờ lối tính tiền lãi của ngân hàng Việt Nam phi mã như vậy, theo em biết có nhiều người ở đây đã bị ngân hàng lấy sổ đỏ và phát mãi, xem như đã mất nhà, mất ruộng nương, mất đất thổ rồi!

    Thưa anh, những ngân hàng quảng cáo xuất khẩu lao động nước ngoài mạnh nhất hiện nay là hệ thống Ngân hàng Chính sách–Phát triển (Nhà nước) như Ngân hàng Chính sách xã hội Việt Nam, Ngân hàng Phát triển Việt Nam, Ngân hàng Đầu tư & Phát triển Việt Nam, Ngân hàng Phát triển nhà ĐBSCL, Ngân hàng Nông nghiệp, Phát triển nông thôn Việt Nam và Ngân hàng Quân Đội.

    Ngoài ra còn có những ngân hàng tham gia xuất khẩu người lao động, như Hệ thống Quỹ tín dụng nhân dân Việt Nam và Ngân hàng thương mại cổ phần đô thị, tổng cộng 41 ngân hàng đã trở thành một tập đoàn xuất khẩu lao động nhiều hình thức, như tịch thu và thu mua bất động sản của dân để gôm về một mối mafia Việt Nam, qua cụm mỹ từ thương dân vô hạng "Xóa Đói Giảm Nghèo" và "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động".

    Buồn nhất là Ngân hàng Quân Đội đi làm kinh tế "Xóa Đói Giảm Nghèo" thì còn tinh thần đâu mà giữ bờ cõi, họ chọn lấy kinh tế hoang dại này để cải thiện quân đội, bởi thế mới bị Trung Hoa xâm lăng, cướp đất, cướp biển mà trên miệng vẫn cười như gã làm hề trong đoàn trò xiếc!

    Chúng tôi ngồi lắng nghe tiếng nói chân thực của Người Việt Rừng mà lòng xót xa:

    - Cảm ơn em cho chúng tôi biết những chi tiết cần thiết về chuyện dài thê lương tại quê hương và tại rừng này, chúc em mạnh khỏe, may mắn cầm được số đỏ và nhanh chóng thu về sổ đỏ.

    Đảng cộng sản Việt Nam và qui luật ăn thịt người
    Chúng tôi trở lại rừng Grande Synthe lần thứ hai, đi thẳng vào lán thứ 4, góc bìa rừng phía Đông, đã nhận diện được người công an lần trước, đang đứng xa xa nay vẫn còn đây, chưa cầm số đỏ. Chúng tôi thừa biết người công an ẩn hiện này trong lán làm công tác kinh tế nước ngoài, vai trò của mỗi trưởng lán là "cần vụ mafia" tại địa điểm tập trung, hiện giờ ở trong rừng Grande Synthe có tất cả là 5 lán, do 5 ông trưởng lán cần vụ mafia điều phối đưa người vào Anh Quốc theo đường Cỏ hay đường Bãi.

    Nếu có người vào rừng để trải tình thương, thì chỉ có cưỡi ngựa xem hoa mà thôi, không thể nào thấy người công an và biết được vai trò trưởng cần vụ mafia trong một tập thể và càng không biết phương cách sinh hoạt bí ẩn trong lán. Chúng tôi tiếp cận đã lâu ngày, tìm hiểu nhiều thành viên Người Việt Rừng, với nhiều giả cách giao tiếp, lần này thăm hỏi một trung niên:

    - Xin lỗi anh có phải là trưởng lán không ?

    - Thưa anh, không phải ạ.

    Người thanh niên liền đưa tay chỉ về phía trước và nói tiếp:

    - Thưa anh, người đứng đằng kia, mặc áo len màu xám là trưởng lán ạ.

    Người thanh niên mặc áo len màu xám độ 40 tuổi, tự động đến chào chúng tôi, liền tranh thủ hỏi:

    - Chào bạn, có phải là trưởng lán không ?

    Người công an Cần vụ mafia đáp:

    - Thưa anh đúng vậy, em là trưởng lán đây, xem ra hôm nay lại một lần nữa được tái ngộ với quý anh, hy vọng có tin vui.

    Chúng tôi không chần chừ liền hỏi:

    - Tin vui thứ nhất là xin bạn cho biết nguyên nhân nào bạn đi công tác đường cỏ, cũng như di chuyển lao động xuyên lục địa, từ Á qua Âu, thế thì theo qui luật tổ chức như thế nào để nhập cư được vào Anh Quốc ?

    Công an Cần vụ mafia ngập ngừng, lòng ái ngại một hồi lâu suy nghĩ, rồi trả lời:

    - Câu hỏi của quý anh khó trả lời quá. Theo em biết quý anh đã thăm viếng những lán khác trong rừng này, đương nhiên quý anh đã tiếp được nhiều nguồn tin khác nhau và đã đích thực tai nghe mắt thấy, cho nên em nói thẳng không lời nào dối cả và không hề sợ bất cứ ai. Chính em là Thiếu úy công an tại Đông Hà, do Tổng Cục đề cử đi công tác kinh tế nước ngoài. Trước khi đi em không nghĩ cực khổ như thế này, nếu biết trước thì thà ở quê nhà còn sướng hơn vì em có thiếu thốn gì đâu, đời sống gia đình rất sung túc.

    Còn về qui định làm việc thì vẫn như cũ. Ngày trước thời 9 năm kháng chiến (1945–1954) hay Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam (1960–1975) đưa đón người từ thành phố vào bưng biền, chiến khu và trở lại thành phố, chủ yếu là bắt cóc người có máu mặt hay đưa đón những người có thoả thuận. Còn hôm nay có sự tập trung người Việt ở trong rừng Grande Synthe này, cũng chỉ lặp lại công thức qui luật ấy mà thôi. Sự khác biệt là ngày nay xuất khẩu lao động ra nước ngoài để làm kinh tế cho đảng, nói chung qui luật bí mật bắt cóc người là sao y bản chính của đảng cộng sản Trung Hoa, rồi đảng cộng sản Việt Nam chế biến lại thành phó bản. Vì thế có thể nói rằng qui luật bí mật đưa đón, di chuyển người đã trở thành bất biến.

    Nói cụ thể hơn, công an là gạch nối xuất khẩu lao động của "Xóa Đói Giảm Nghèo" và "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động". Công an có mặt trong nội vụ xuất khẩu lao động là đủ chứng minh không lấy gì trong sạch cả, tự em cảm nhận được, hôm nay và ngày mai chỉ là người đi chăn bầy cừu kinh tế cho đảng mà thôi!

    Để anh hình dung rõ hơn, lúc đầu em với tư cách là đi công tác nước ngoài, không biết đi nước nào, trên đường đi chỉ biết chờ lệnh để nhận công tác. Khi lên xe thì đã thấy có 5 người lạ mặt cùng lứa tuổi, em nghĩ đây là đồng nghiệp. Khi xe vào nội địa Trung Hoa, hai ngày sau đến Hồ Bắc thay đổi xe, 5 người lạ mặt ấy không biết đi đâu, thấy họ bổ sung 22 người khác, già trẻ có cả. Xe tiếp tục lăn bánh từ Trung Hoa đến nước Nga thay đổi người và xe đến 4 lần, em lại gặp được 42 người Việt mình cùng hành trình. Khi đến Nga em gặp 76 người, và trên lộ trình từ Nga đến Pháp thay đổi người và xe 3 lần, xuyên qua 4 quốc gia Ba Lan, Đức, Bỉ và Pháp Quốc, nói chung mỗi lúc thay đổi xe là em gặp người mới, còn những người cũ hoàn tòan không gặp lại, cũng không biết hiện giờ họ đang ở đâu và làm gì.

    Thiên đường xanh!
    Gần một tháng trôi qua, họ mới đưa em đến Pháp Quốc, cũng là người đầu tiên đến lán này vào lúc 5 giờ chiều. Họ cho biết em là người trưởng lán và cho phép em tự chọn một phó lán. Bỗng dưng nửa giờ sau có người xuất hiện, cứ tiếp nối theo vào lán, mỗi lúc càng đông hơn. Đến 8 giờ tối thì tổng số là 39 người. Tình hình ăn ở trong lán chưa ổn định thì đã có người gọi ra bãi để nhảy xe vào lúc 10 giờ đêm. Một đêm kinh hoàng mở màn cho những con thiêu thân xuất khẩu lao động nhảy xe vận tải, trong đó có em.

    Thưa anh, em là Thiếu úy công an tại ngũ đã từng học chiến thuật, tác chiến nội ngoại thành, từng thảo ra kế hoạch tác chiến mà vẫn còn không biết người đưa, kẻ đón là ai. Lúc đầu em chỉ biết lệnh phụ trách tại đây, không thể biết hơn nữa, dù em có suy nghĩ nhiều cũng đành mù, bởi không định hướng được phía trước và người sau sẽ là ai. Lúc trước bố em có thuật lại những chuyến đi vào chiến khu, nay em đến rừng này cũng không khác mấy lời của bố em thuật lại về qui luật di chuyển người bí mật.

    Sau 5 ngày ở đây, em mới biết được 39 người này đi trồng “cỏ”, thực ra là trồng cần sa. Sở dĩ em biết được là qua 16 người trong lán, họ đến từ Nga có nhiều kinh nghiệm sống hơn, vì họ đã ở nước Nga trên 15 năm.

    Ăn thịt người, không nhả xương, không để lại dấu vết
    Mỗi lần vào thăm viếng Người Việt Rừng chúng tôi đều để lại địa chỉ liên lạc nhanai@online.fr. Đến nay chúng tôi đã tiếp nhận rất nhiều e–mail của những thành viên Người Việt Rừng, một vài lời tâm tình tiêu biểu nhất qua e–mail của tonydeux1974 và minhtoi009, cho biết:

    - Chào Bác. Hiện giờ thì cháu đã ở bên Anh Quốc rồi, cháu đã kiếm được việc làm sau 1 ngày nghỉ ngơi. Tuy nhiên mới chỉ là học nghề thôi, nghề gì thì Bác đã biết rồi. Đôi lúc cháu tưởng như chẳng bao giờ sang được bên Anh Quốc và nhất là thời gian ở rừng Angres thật tuyệt vọng, nhưng cháu có ý chí và cháu luôn tự nhủ sẽ cố gắng hết mình để được sang đây. Cháu cũng thật sự xin lỗi Bác và người chị đi cùng với Bác vì hôm đó cháu nói chuyện không thật sự cởi mở. Bác biết đó, hoàn cảnh sống cũng ảnh hưởng rất nhiều đến tâm lý. Chắc Bác đã xem trên truyền hình Canal Plus, nội dung phim và hình ảnh nói về cháu, là một trong những chủ lán trại tại Angres.

    Bác biết rồi đó, thời đại này mà vẫn còn có những con người nghị lực sống khổ hơn thời kỳ đồ đá như thế. Nhưng cháu vẫn tin vào tương lai phía trước. Thưa Bác, cháu vẫn chưa trả lời với Bác và người chị cùng đi với Bác về câu hỏi "Học vấn của em ở quê nhà thế nào?". Bây giờ cũng muộn rồi !

    Cháu rất nghiện tìm hiểu và đọc tài liệu cũng như báo chí ở trên mạng. Nay tuy phận cháu tạm ổn cũng không qua được và đồng cảm xót xa cho những người bạn đang ở lại trong rừng Angres. Dân ta có câu "Lần đầu chưa quen đường cây chưa thẳng". Mong rằng lần đầu tiên gặp Bác cũng như vậy. Mong Bác và người chị gái đó bỏ qua.

    Ba tháng sau có một Người Việt Rừng, e–mail minhtoi009 cho biết:

    - Chào anh Nhân Ái, em là Mình–tôi, quê ở phường Đúc cuối đường Trần Hưng Đạo Huế. Em đã vào được Anh Quốc hơn 7 tháng rồi, nay mới nhớ đến anh liền e–mail để cho anh biết. Hiện nay em đang sống tại một tỉnh xa, cách thủ đô London hơn 80 km, ở trong một ngôi nhà to lớn mà cứ tưởng như cái chuồng nuôi loài cầm thú vậy. Em phải sống trong nóng lạnh bất thường, trong nhà nóng trên 30 độ, ngoài nhà lạnh dưới 6 độ âm. Như vậy là anh đã biết em đang làm nghề gì rồi. Khi em còn ở trong rừng Téteghem Pháp Quốc được anh chỉ bảo rất nhiều về đời sống phương Tây và bảo em tránh nghề trồng cỏ. Em đến Anh Quốc chỉ mới 1 ngày, chân ướt chân ráo là họ chở em đi trồng cần sa liền! Những ngày tháng dài buồn vô hạn, chỉ một mình trồng cỏ. Ở đây u tịch lắm. Mỗi tháng người chủ nhà đến một lần để lấy cỏ.

    À thưa anh, về căn nhà của em thế chấp cho Ngân hàng Quân Đội, nay đã bị phát mãi rồi, hiện vợ con em phải sống bên nhà ngoại. Không riêng gì em bị mất nhà, hầu như tất cả người trồng cỏ cũng đều như em. Thử hỏi lương của em mỗi tháng chỉ có 350 bảng Anh, tiền ăn và ở quá đắt đỏ, cần kiệm lắm mới còn lại 50 bảng Anh có người không còn đồng nào !

    Giờ này thì em đã biết đường đến London, thường vào hộp đêm cuối tuần, mục đích là tìm lại bạn cũ để chia sẻ tâm sự buồn vui. Em đã gặp được người bạn xứ Hưng Yên, có gửi lời thăm anh đó. Em đến hộp đêm để tìm hiểu tâm trạng người cùng cảnh ngộ. Nhờ vậy mới biết nhiều về sinh hoạt của giới trồng cỏ, nhân đây gửi đến anh để tường tận. Hệ thống trồng cỏ chia ra làm 3 khâu sản xuất như sau:

    1. Khâu tuyển mộ lao động trồng cần sa: Nhân công trồng cần sa tuyển mộ từ Việt Nam qua thủ tục "Xóa đói, giảm nghèo" và "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động". Người được tuyển mộ phải có bất động sản trên trị giá 100.000 đô la. Bất động sản thế chấp từ 15.000 đô la đến 20.000 đô la. Bây giờ em mới biết ngân hàng đánh bẫy tài sản của em bằng một nửa giá trị hiện thời. Đây là then chốt rút ngắn thời gian sớm nhất để ngân hàng tự do phát mãi thu hồi nợ, trước khi khổ chủ chưa kịp trả lãi bằng đồng tiền lao động nước ngoài của mình là đã mất tài sản rồi !

    Em được biết những ngân hàng có trương mục "Xóa đói, giảm nghèo" và "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động" lập mọi thủ tục xuất khẩu lao động. Mỗi chặng hành trình do Bộ Lao động–Thương binh và Xã hội lo toan. Tập trung và bãi đáp do Đại sứ quán nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam địa phương phụ trách. Quân đội và Công an phụ trách kinh tế nước ngoài, lo ăn ở tại địa điểm tập trung và hướng dẫn ra bãi đáp để di chuyển vào Anh Quốc. Lương lao động do người Trung Hoa phân phát.

    Thưa anh, đầu óc của em không được minh mẫn lắm vì lúc này thường lo âu nhiều, nào là bị mất sổ đỏ, nhà và đất, bán mạng cho sinh tử mà vẫn phải trả ngân hàng 16.500 đô la. Thực tế lương lao động chính thức chỉ là 350 bảng Anh, chứ không như họ quảng cáo là 5.000 đô la! Ở đây làm việc mỗi ngày trên 12 giờ mà lương chưa tới một phần mười của vốn đã bỏ ra. Thân phận em nay là kẻ sống ngoài lề xã hội, không có hộ khẩu, thẻ tuỳ thân, quốc tịch. Sống ở xứ người em không biết ai để mà thưa kiện, em có liên lạc về quê nhà bằng điện thoại di động, cho biết số lương nhận được là 350 bảng Anh. Bây giờ thì cả gia đình đã mất hết hy vọng đổi đời. À em còn bị thê thảm hơn, vừa rồi em mắc bệnh phải tốn hao năm tháng lương mượn trước, mỗi tháng họ trừ vào tiền lương 50 bảng Anh.

    Sinh hoạt ở đây cứ đều một nhịp: Cuối tháng thì có một người nói tiếng Tàu, đến trả lương bằng tiền mặt, còn người Việt thì đến lấy cần sa tươi. Em được biết họ tổ chức trên 500 địa chỉ trồng cần sa rất bí mật. Giữa họ và em không nói được một lời nào, em muốn nói chuyện nhưng họ ra dấu câm như hến.

    Đời em kể như chết chưa chôn, vùi thây sống ở đây rồi anh ạ. Mạng sống của em do cha mẹ cho, chưa đền ơn báo hiếu thì mắc phải suốt cả đời này làm thân cầm thú cho kẻ chưa hề ân oán. Em vẫn hy vọng ngày trở về quê hương, nhưng được tin nhà nước Việt Nam từ chối không cho hồi hương những người lao động bất hợp pháp. Thế thì hy vọng ngày trở về quê hương hay ở đây cũng là một cách đã chết, nói chung những ai đồng cảnh ngộ như chúng em đều cảm nhận được sinh ra đời để chịu thiệt thòi nhất thế gian, có ai hơn sự thiệt thòi này !

    Đặc biệt có hai người trồng cỏ bị bệnh không có tiền để chữa trị, vừa qua đời cách đây 3 hôm. Em nghe họ nói mỗi tháng có ít nhất là một người trồng cỏ qua đời, phần đông là người cao niên không chịu được cái nóng của trồng cỏ và khí hậu lạnh ngoài trời.

    2. Khâu chế biến cần sa: Một người bạn làm trong khâu chế biến, nhiều lần gặp em trong hộp đêm, rồi dần dà thân nhau cho biết: Anh đã làm việc trong khâu chế biến 6 năm liền không thay đổi địa chỉ. Khâu chế biến chia ra từng tổ một từ 2 người đến 3 người. Hiện nay có thể trên 150 tổ, hoạt động rất bí mật, tổ nào biết tổ đó, nghe nói người Việt Nam phụ trách khâu này.

    Cũng có vài người Việt Nam sống tại Anh Quốc, chuyên trồng cần sa bỏ mối, nhờ vậy họ có đời sống khá giả, tự hào đại gia. Rồi một hôm những thân hữu đại gia muốn phất cờ tự sản xuất cần sa, thành lập sân chơi riêng, tuyên bố không còn lệ thuộc tổ chức mafia Việt Nam. Họ mới có ý định tự sản xuất và không cung cấp cần sa, tức thì họ bị mafia Việt Nam thủ tiêu, chết tại chỗ 2 đại gia, không kịp một lời trăn trối. Tiếp đó là mỗi ngày thêm một đại gia đo ván, số còn lại bỏ của lấy người, di tản đến xứ khác như Nga, Canada để sống.

    3. Khâu đóng gói, bao bì thành phẩm cần sa: Trong khâu này, nhân công là những thành viên trồng cỏ lâu năm và phải người được họ tín nhiệm, phần đông là công an Việt Nam mới được làm ở khâu này.

    4. “Tài gia” cần sa: Một người bạn trong họp đêm cho biết: Tất cả cần sa thành phẩm do người Trung Hoa quản lý và độc quyền kinh doanh. Họ mua bán và chuyên chở bằng cách nào không ai biết. Đặc biệt những sản phẩm cần sa hiếm thấy trên thị trường Anh Quốc.

    Và một phần tin tức em biết được là do kẻ nói đi, người nghe lại, rằng: Người tài gia cần sa chính là nhà nước Trung Hoa, còn nhà nước Việt Nam chỉ là một nhân công lớn. Báo chí, truyền hình Anh Quốc thường loan tải về thời sự cần sa. Cảnh sát Anh Quốc bắt người trồng cần sa, đôi khi loan tải bắt được một vài người chế biến, đóng gói, thành phẩm nhưng chưa bao giờ loan tải bắt trọn ổ chế biến thành phẩm cần sa, không biết khi nào cảnh sát Anh Quốc rờ tới đầu của tài gia đây? Cho đến nay, các tài gia vẫn đứng ngoài vòng pháp luật Anh Quốc và cả Âu Châu.

    Sống không nhà, chết không mồ
    Trước đây chúng tôi và nhiều người tưởng rằng những Người Việt Rừng trả chi phí cho tổ chức xuất khẩu lao động nước ngoại từ 15.000 đến 20.000 đô la, như vậy Người Việt Rừng phải khá giả dư ăn, dư để mới có số tiền trên, chứ ai nào ngờ số tiền trên do thế chấp sổ đỏ (sở hữu chủ tài sản). Người Việt mình xem cái nhà là gia tài chính không thể thiếu được, cho nên có câu: "Sống cái nhà, chết cái mồ". Bây giờ Người Việt Rừng gặp phải cảnh sống không nhà, chết không mồ! Quả thực chỉ có nhà nước cộng sản Việt Nam mới bùng lên quá nhiều sự lạ trên đời, khó ai mà ngờ đến được, từ sự kiện Cải Cách Ruộng Đất (1952–1956), Tết Mậu Thân (1968), dấy động cuộc tố cáo và truy nã các thành phần tư sản mại bản niềm Nam, trên thực tế là cướp tài sản của nhân dân miền Nam, đồng thời đẩy 3 triệu nhân mạng ra biển (1975–1990).

    Sau 1975, đến tận bây giờ (2010), đảng cộng sản Việt Nam cứ leo thang đàn áp tín ngưỡng, người chí nghĩa Dân chủ, tù đày con dân của tổ quốc, tử hình hằng vạn người dân lương thiện, lập trại cải tạo khắp cả nước để tiện tay thù hằn, rừng già lùi bước hậu quả lũ lụt triền miên, cướp đất nhà cửa của dân để làm của riêng, tham nhũng, mua quan bán chức, bán tất biên cương biển cả, rừng vàng bạc biển về tay Trung Hoa. Thế mà đảng cộng sản Việt Nam xem ra chưa vừa túi tham. Nay thì đã rõ, bài bản mới của đảng ta là sắm vai cường hào ác đảng lột trần truồng người bị xuất khẩu lao động. Ngày hôm nay, những Người Việt Rừng đúng là sống không nhà, chết không mồ, dù các bạn biết hay không biết về chuyện đó!

    Nhà nước gian thì ắt có ngày sẽ sợ dân ngay
    Họ là những chuyên gia kinh tế xuất khẩu hoang dại ngoại hạng, họ là Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Chính Phủ, Uỷ viên Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam, đã ký nghị định số 178/2007/NĐ-CP ngày 03 tháng 12 năm 2007. Còn gọi là nghị định “Dân cười ra nước mắt”. Họ là Nguyễn Thị Kim Ngân, nguyên bộ trưởng Bộ Lao động–Thương binh và Xã hội, Uỷ viên Trung ương Đảng, chỉ biết nhắm mắt để được chia mảnh xác nhân dân Việt Nam. Họ là Đặng Ngọc Tùng, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Uỷ viên Trung ương Đảng, quyết lãnh đạm để hưởng mối lợi lớn, một gật đầu muôn xác người chết mặc kệ bay. Trên đây là những người có trách nhiệm, chưa bao giờ chia sẻ tiếng nói lao động của nhân dân.

    Người Việt Rừng hy vọng tiếng nói của mình được những người có trách nhiệm lắng nghe, và cho biết:

    - Hiện trong nước có những ngân hàng quảng cáo thế chấp và cho vay để đi lao động nước ngoài, một hình thức xuất khẩu nô lệ mới, có tất cả là 5 diện xuất khẩu khác nhau như:

    1. Xuất khẩu lao động theo luật quốc tế (10,5%): Nhà nước Việt Nam tuyển mộ lao động và ký kết theo luật lao động quốc tế, cung cấp lao động cho các nước Phương Tây. Thành phần này không có chuyên môn, phần đông làm tại các nông trường, trại chăn nuôi, khai mỏ, làm đường hoả xa, công nhân kiều lộ và công nhân các hãng mổ heo, gà, vịt v.v… Việt Nam chưa xuất khẩu lao động theo dạng chuyên viên như Ấn Độ.

    2. Xuất khẩu lao động bán chính thức (25%): Nhà nước Việt Nam bán lao động với giá thật rẻ cho các quốc gia như Pháp Quốc, Hoa Kỳ, Canada, Anh quốc v.v.

    3. Xuất khẩu hôn nhân xuyên biên giới và phụ nữ bán thân nuôi miệng (0,5%): Nhà nước tổ chức bán phụ nữ cho các quốc gia Đông Nam Á như Đài Loan, Trung Hoa, Hàn Quốc, Phi Luật Tân, Singapore và lập ổ mãi dâm tại Thái Lan, Malaysia, Cambodge, Laos, Philippines.

    4. Xuất khẩu lao động bất hợp pháp (10%): Những ngân hàng nhà nước Việt Nam thành lập hệ thống mafia, tuyển mộ công nhân biến thành nô lệ để sản xuất cần sa. Chủ lực sản xuất cần sa là tại các quốc gia như Anh Quốc, Canada...

    5. Xuất khẩu nô lệ bất hợp pháp (40%): Nhà nước Việt Nam gia tăng xuất khẩu nô lệ và đưa người nhập cư lậu vào 40 quốc gia trên thế giới. Lao động bất hợp pháp gồm có: Albania: 25.000 người. Á–Rập–Xê–Út: 50.500 người. Anh Quốc: 32.000 người. Ba Lan: 37.500 người. Belarus: 31.200 người. Hercegovina: 34.000 người. Bungary: 45.000 người. Croatia: 10.000 người. Cộng hòa Séc: 25.700 người. Đài Loan: 175.800 người. Germany: 59.053 người. Estonia: 20.000 người. Hàn Quốc: 475.000 người. Hoa Kỳ: 20.000 người. Hungary: 20.600 người. Kazakhstan: 12.700 người. Latvia: 20.500 người. Libya: 20.800 người. Lietuva: 20.000 người. Macedonia: 20.700 người. Macao: 30.200 người. Malaysia: 650.000 người. Moldovia: 16.400 người. Mongolia: 18.000 người. Montenegro: 20.000 người. Pháp Quốc: 25.000 người. Nga: 775.000 người. Nhật Bản: 25.000 người. Romania: 29.800 người. Slovenia: 27.000 người. Serbia: 19.000 người. Singapore: 25.900 người. Thái Lan: 45.000 người. Trung Hoa: 680.000 người. Úc: 40.400 người. Ukraina: 24.400 người. Uzbekistan: 27.100 người. Ykpaiha: 19.090 người.

    Thành phần lao động trên đem lại cho đảng cộng sản Việt Nam khá nhiều tỉ đô la mỗi năm. Kinh tế này không thuộc về tài sản của quốc gia mà là tài sản của đảng cộng sản Việt Nam lưu trữ hải ngoại. Trên 40 quốc gia có mặt người Việt lao động bất hợp pháp sẽ là một thất thoát lớn về mặt kinh tế và bất ổn về mặt an ninh cho xã hội, nhưng có sao đâu, vì đó cũng là một nguồn ngoại tệ để vỗ béo đảng “ta”!

    6. Bán trẻ em và sơ sinh (0,5%): Nhà nước Việt Nam thi hành đúng 12 điều luật ký kết với quốc tế về “Thủ tục nhận trẻ em Việt Nam làm con nuôi” như các quốc gia khác thì không có vấn đề tệ lạm bán trẻ em và sơ sinh. Việt Nam có luật pháp nhưng người nhà nước lại bước qua luật pháp một cách quá đáng mới biến Việt Nam thành chợ bán trẻ em và sơ sinh bằng những thủ tục trên trời dưới đất. Đây là môi trường sống khoẻ của tham nhũng, tự nó biến thành nơi đầu cơ hàng thịt tươi sống, cân bán bằng ký lô trẻ em. Họ còn tổ chức xuất khẩu trẻ em và sơ sinh qua Trung Hoa…Trung Hoa áp dụng chính sách chỉ có phép sinh một con duy nhất song dân số của quốc gia này vẫn đứng số 1 thế giới và sẽ tiếp tục tăng lên tới 1,5 tỉ dân vào năm 2033. Trong khi ấy tính đến 0 giờ ngày 1/4/2009, dân số của Việt Nam là 85.789.573 người, thế thì Trung Hoa mua trẻ em và sơ sinh Việt Nam để làm gì?

    Tất cả những quan chức nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam chỉ xem đô la là thần tượng, họ quên đi người dân lao động nay sống tận đường cùng. Thế mà họ luôn cho mình là đảng của người lao động Việt Nam, sống cho người dân nghèo! Đúng là đảng cầm quyền có tuyệt chiêu nhất Việt Nam mới lập được hệ thống buôn người qua nhãn hiệu "Xóa đói, giảm nghèo" và "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động", lộng giả thành chân, mị dân bằng trăm ngàn kiểu mà dân thì cứ nghe ngọt thấu xương! Xem thế thì chỉ có đảng cộng sản “ta” mới dám làm chuyện bất lương phi thường!

    Bản chất của đảng cộng sản Việt Nam là thế đấy, không chút mảy may tình người. Họ xem dân tộc Việt Nam như chiếc áo rách tả tơi, lúc nào phế bỏ cũng được. Họ chỉ biết chiếm đoạt tài sản của người dân qua hình thức “Xóa đói, giảm nghèo”, qua chương trình xuất khẩu lao động. Quả nhiên dịch vụ này do ngân hàng mafia trực thuộc nhà nước Việt Nam quản lý, nhà nước Việt Nam xem đây là một sáng tạo kinh tế vĩ đại nhất, thành công nhờ phương tiện lường gạt chính thống mà khá hữu hiệu.

    Đảng cộng sản đã có quá nhiều nợ nần với nhân dân Việt Nam mà nay vẫn chưa trả. Năm 1975 họ tàn bạo đẩy người dân Việt Nam ra biển khơi để tịch thu tài sản, cuối cùng họ gom lại thành "khúc ruột dư ngoài ngàn dặm". Họ tiếp tục khai thác đô la trên thân xác mỹ danh "Việt Kiều yêu nước". Và ngày nay chiêu bài "Xóa Đói Giảm Nghèo" và "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động" cũng một phương thức cũ nhưng bằng thủ tục tréo ngoe để hợp pháp hoá việc ăn cướp nhà đất của nhân dân.

    Đảng cộng sản Việt Nam không bao giờ có quyết định thông minh, cho nên không chọn niềm tin vào toàn dân để phát triển kinh tế, mà họ cứ chọn nghi ngờ để rồi đẩy đất nước vào tuyệt lộ kinh tế như ngày nay. Miệng của đảng viên lãnh đạo thì la ào ào và to tiếng nào là "Xóa Đói Giảm Nghèo" và "Đề án hỗ trợ các Huyện nghèo đẩy mạnh Xuất Khẩu Lao Động", nghe qua thì cho nhà nước này đạo đức lắm, vì dân lắm! Nhưng hãy bình tĩnh lại, chiêm nghiệm cẩn trọng, đừng vội vã. Chỉ một khắc sau thôi mới thấy hành động của những kẻ nói năng nhân nghĩa ngọt ngào kia rất là bất lương, vô đạo đức.

    Trong thâm tâm, những kẻ có chức có quyền ngày nay đều lấy đô là làm thước đo mọi chuyện, họ thà làm một đại thù của nhân dân Việt Nam còn hơn để chảy một đô la ra ngoài huyết quản. Từ đảng trưởng cho đến đảng viên tầm thường cũng vậy. Chính vì thế mà họ muốn và cần nắm giữ vận mệnh của những người khác muôn đời. Thiên hạ thường nói: Anh hùng hào kiệt tự có khí chất của dân tộc, còn tà ma ngoại đạo như đảng cộng sản Việt Nam cũng có mùi vị riêng của chúng, những thứ này đều toả ra từ trong ống xương tuỷ, dù có giải phẫu đổi khác thì cũng vậy thôi, mèo vẫn hoàn mèo!

    Mafia Việt Nam, tổ chức xuất khẩu lao động bất hợp pháp, tưởng rằng đầu xuôi đuôi lọt, mọi chuyện có liên hợp từ những ngân hàng cho đến trồng cần sa tại Anh Quốc là ổn. Họ nào biết chuyện đời này lồ lộ buổi sáng thì khắc sau cả nhân loại đều biết và thấy tất cả hệ thống tổ chức xuất khẩu lao động bất hợp pháp, đương nhiêu không qua nổi lưới thường đời này, dù mafia Việt Nam có kỳ môn thuật số cũng vô ích thôi.

    Tuy hiện nay người dân Việt Nam chịu đựng khổ đau quá nhiều, rồi cũng đến cảnh giới cùng tột nào đó, bỗng thông minh ra, thử hỏi chế độ mafia Việt Nam có còn tồn tại được bao lâu nhỉ?

    Sự có mặt mafia trong nhà nước đảng cộng sản Việt Nam đúng là một trái bom nổ chậm. Bọn họ thực ra chỉ là một lũ thiển cận, làm kinh tài mà mặc áo giáp hộ thể đảng cộng sản Việt Nam, bởi vậy lúc nào họ cũng mặt lạ đồng chì lạnh, họ không phải tình máu đỏ da vàng, họ là công thức tiêu diệt tất cả dân tộc Việt Nam này, cho đến nay vẫn còn bơi trong ao tù nghèo khó và mãi mãi không bao giờ ra biển khơi nếu đảng cộng sản Việt Nam còn đó!

    Trong khung cảnh hiện nay, đảng cộng sản Việt Nam đang ra sức triệt tiêu những mầm chống đối trong dân chúng. Nào là quy định không được tụ họp đông người, nào là chống “diễn biến hoà bình” và “tự diễn biến” trong nội bộ đảng. Nào là bắt bớ giam cầm những người bất đồng chính kiến với những tội trạng đẫm màu sắc tưởng tượng bệnh hoạn là “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”. Thật ra, họ đang run sợ trước viễn ảnh kinh hoàng hệt như của vợ chồng nhà độc tài Romania năm nào. Những hành vi điên cuồng chống lại trào lưu dân chủ hiện nay chỉ là thứ phản ứng tự vệ của kẻ không muốn mất quyền lợi. Chỉ có thế mà thôi! Buồn thay cho đảng cộng sản Việt Nam chỉ lo khư khư giữ cái mạng của mình chứ không lo nghĩa đồng bào. Một tập đoàn không sống vì tình nghĩa đồng bào thì sinh tồn để làm gì chứ?

    Ngày nay, đảng cộng sản đã chiếm toàn cõi mảnh đất lớn của dân tộc Việt Nam và ngang tàng cho mình có quyền tối thượng, muốn dâng hiến cho ai vào lúc nào cũng được. Ngày nay đảng cộng sản Việt Nam không khác nào một Mân Việt ngày xưa dâng Hồ Nam cho người Hán...

    Hy vọng mai này toàn thể nhân dân Việt Nam sẽ nhận ra dung mạo thật của cái gọi là đảng cộng sản Việt Nam mà lâu nay họ bị buộc phải gọi là “đảng và nhà nước “ta”!

    Huỳnh Tâm
    Những ngày Người Việt Rừng gối tuyết nằm suơng tại rừng nước Pháp
    Print Comment Email
    Huệ Vũ: Tả và Hữu (1/25/2010 2:42:28 AM)
    Tưởng Năng Tiến: Trận Cuối (1/20/2010 1:24:21 PM)
    Nguyễn Quang Duy: Đừng Để Mất Hoàng Sa - Trường Sa - Biển Đông (1/19/2010 2:37:23 PM)
    Paul Midler: "Made in China" Nhãn Hiệu của Sự Khinh Bỉ (1/19/2010 2:37:01 PM)
    Nguyễn Xuân Nghĩa: Dĩ Dật Đãi Lao (1/17/2010 5:30:04 PM)
    Đỗ Hữu Long: Nhu Lực của Trung Cộng (1/13/2010 3:38:33 PM)
    Lê Minh: Sứ Tàu Dạy Dỗ Việt Cộng "Phải Biết Sợ" (1/13/2010 3:38:01 PM)
    Quỳnh Giao: Ngày Xửa Ngày Xưa... Auld Lang Syne (1/9/2010 3:57:38 PM)
    Khanh Vũ: Bạn Già Quanh Tôi (1/9/2010 3:57:03 PM)
    Hưng Yên: Tôi Làm Thông Dịch Viên (1/7/2010 5:32:30 AM)
    Ý KIẾN CỦA BẠN

    Nếu có thể được thì bác làm ơn để phúcđức lại cho con cháu của bác, vui lòng nhắn cho họ biết là tội phạm cannabis đã được nâng cao hơn một bậc so với trước, và chỉ thấp hơn heroine thôi. Khi bị bắt trong các nhà trồng cần sa và với vai trò người làm vườn 'gardener' thì bản án sẽ là 3 - 4 năm trong tù , người chủ từ 7 năm trở lên, người trung gian là 4 - 7 năm trong tù. Và sau đó chắc chắn là họ sẽ bị trục xuất về VN ở dạng tội phạm. Chủ của các nơi trồng cần sa thì cảnh sát Anh không bắt được vì đường dây làm việc qua nhiều trung gian ở giữa chủ và người làm vườn trồng tưới cây trong nhà. Chỉ có người làm vườn như những người đề cập trong bài viết bị bắt thôi. Nếu giỏi lắm thì cảnh sát chỉ bắt được người trung gian tiếp xúc với người làm vườn này, chứ không bắt được chủ vì họ cũng tinh ranh khôn lường để thu lợi mà không bị bắt.

    Gần đây cảnh sát dùng trực thăng/helicopters có gắn máy rà tìm kiếm hơi nóng thoát ra từ các căn nhà để tìm ra những nơi trồng cần sa. Hiện có gần 600 tù nhân người Việt ở bất hợp pháp đang thụ án tù trong các nhà tù trên khắp nước Anh vì đã bị bắt trong các căn nhà trồng cần sa. Họ sẽ bị đưa về VN ngay sau khi mãn án tù , hoặc cũng có thể phải thụ án tù còn lại TRONG CÁC NHÀ TÙ VN theo với những ký kết mới nhất giữa nhà nước VN và chính phủ UK trong việc trao đổi tù nhân giữa hai nước để họ ở tù trong quốc gia nguyên quán của họ. Dĩ nhiên là nhà nước VN cũng được UK chi trả tiền cho mỗi người Việt nhận về hoặc về tiếp tục ở tù trong nhà tù VN .

    Các băng đảng VN đã lường gạt họ, nói là làm việc ở UK lương 5000 hay 6000 ngàn bảng Anh mỗi tháng. Người nhập cư lậu bị cấm làm việc chính thức ở Anh , cấm dân Anh thuê mướn họ làm việc hay chấp chứa họ. Làm sao người nhập cư lậu không biết tiếng Anh, không nghề nghiệp lại có thể làm lương cao như vậy. Sinh viên bản xứ học từ nhỏ tới lớn, sau khi tốt nghiệp đại học và nếu may mắn có việc làm trong thời buổi khó khăn kinh tế này thì lương nói chung sau khi trừ thuế đi rồi cũng chỉ còn khooảng 15 ngàn một năm . Mọi sinh hoạt ở Anh đắt đỏ hơn rất nhiều lần so với ở VN .

    Còn sinh viên VN qua du học , sau khi học xong thì tìm việc làm gần như là không có vì công việc làm ở UK họ chỉ muốn dành cho người dân Anh vì vậy sinh viên du học cứ tìm cách đi học hết cái này rồi lại qua học cái kia để tìm cách nấn ná ở lại lại đây. Họ đại đa số là gốc con ông cháu cha nên chuyện đóng tiền học không là vấn đề quan trọng đối với họ cho dù học phí cao ít nhất gấp bốn hay năm lần dân bản xứ.
    Londoner

    Những người này họ đi theo tiếng gọi của Đảng đi"xóa đói giảm nghèo" cho nước Pháp đấy chứ! Đừng làm to chuyện ra rồi Đảng Cộng Sản VN sẽ kêu gọi các nước Tây Phương dang rộng vòng tay giúp đỡ cho tỵ nạn giống như công nhân may ở SaMoa đấy! VC làm gì cũng có kế hoạch và bài bản lắm! Đây là kế hoạch "xuất khẩu người " của chúng năm xưa đối với người Hoa (đi vượt biên bán chính thức) bây giờ xài lại đấy! Đừng tin chúng
    SaMoa




    DCSVN đẩy mạnh kế hoạch xây dụng đất nuóc: XKLD


    DIỄN ĐÀN - 1/25/2010 3:52:51 AM
    "Người Việt Rừng" và Lãnh sụ quán Vietnam

    Huỳnh Tâm

    more
  • Cuộc đi bộ Đấu Tranh Cho Tự Do Tôn Giáo và Nhân Quyền Việt Nam thành công vượt sự mong đợi WESTMINSTER, California (VH) - Sau những ngày mưa dầm tại Little Saigon, sáng ngày Chúa Nhật, 24 tháng 1, dưới nắng Xuân chan hòa tại công viên Mile Square thành phố Fountain Valley, hơn 10,000 đồng hương Việt đã cùng nhau đi bộ 3 dặm để hưởng ứng lời kêu gọi đi bộ đấu tranh cho tự do tôn giáo và nhân quyền tại Việt Nam của ban tổ chức Đấu Tranh Cho Tự Do Tôn Giáo và Nhân Quyền.

    Hơn 10,000 người đã tham dự cuộc đi bộ Đấu Tranh Cho Tự Do Tôn Giáo và Nhân Quyền.

    Từ 8 giờ sáng các chỗ đậu xe không mất tiền hai bên đường Euclid và Edinger đã đầy nghẹt không còn một chỗ trống. Một số đồng hương phải đậu xe tại các trường học gần khu này như trường La Quinta hay Los Amigos để được xe buýt đưa tới nơi cử hành lễ.

    Tất cả mọi người tham dự ngày đi bộ này đều ký tên vào thỉnh nguyện thư, yêu cầu Quốc Hội Hoa Kỳ thực hiện việc ghi tên chính phủ cộng sản Việt Nam vào danh sách CPC (danh sách các quốc gia cần quan tâm về tự do tín ngưỡng).

    Gần 10 giờ sáng, tất cả thành viên của Hội Đồng Liên Tôn cũng như các vị dân cử như TNS tiểu bang Lou Correa; DB tiểu bang Trần Thái Văn; cô Lilly Nguyễn, đại diện văn phòng DB liên bang Loretta Sanchez; nghị viên thành phố Westminster Tạ Đức Trí và Diệp Miên Trường; Nghị viên thành phố Garden Grove Dina Nguyễn; Ủy viên Giáo Dục Orange County Phạm Kim Long... đã có mặt đầy đủ. Ban tổ chức phải chờ thêm vì một số đồng hương còn tập trung rất đông tại các trường và phải đợi xe buýt quay trở về đón.

    Đúng 10 giờ 30, nghi thức chào cờ được toán hầu kỳ của Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến cử hành trang trọng trước khán đài. Hai bên toán hầu kỳ là hàng quân danh dự với quân phục của Không Quân và Thủy Quân Lục Chiến.

    Trên khán đài, ban tù ca Xuân Điềm cất cao lời hát bài quốc ca Việt Nam và sau đó là quốc ca Mỹ, hàng ngàn người đã cùng đứng lên hướng về lá quốc kỳ đang tung bay trong nắng sớm. Một phút mặc niệm các chiến sĩ và tiền nhân đã bỏ mình cho tổ quốc Việt Nam thân yêu được cử hành thật trang trọng.

    Linh mục Nguyễn Uy Sĩ, giám đốc Trung Tâm Công Giáo giáo phận Orange đã gởi chào mừng đến tất cả quan khách và đồng hương, linh mục cũng trình bày thêm về tình hình đàn áp tôn giáo mới nhất tại Việt Nam, vụ triệt hạ thánh giá Đồng Chiêm, cũng như tại chùa Linh Phước.

    Với lời phát biểu thật hùng hồn và đầy chứng cớ, linh mục đã vạch ra cái gian xảo của chính quyền Cộng Sản Việt Nam, một mặt họ đưa các quan chức cao cấp đi gặp đức Giáo Hoàng để hứa hẹn, mặt khác họ ra lệnh cho giới chức địa phương thẳng tay đàn áp các tôn giáo.

    Linh mục Nguyễn Uy Sĩ khẳng định: “Việt Nam không có tự do tôn giáo và chúng ta là những người Việt ở hải ngoại phải tiếp tay cho đồng bào tại quê nhà, bằng cách gởi thật nhiều thỉnh nguyện thư lên Quốc Hội để mang chính quyền cộng sản Việt Nam trở lại danh sách CPC.”

    Dân biểu Trần Thái Văn chia sẻ với phóng viên Việt Herald: “Ngày hôm nay chúng tôi có mặt tại đây để cùng với đồng hương cũng như cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại cùng hiệp thông với đồng hương tại quê nhà, để tranh đấu cho tự do và tín ngưỡng. Vấn đề này hết sức quan trọng, cũng là một trách nhiệm lương tâm của chúng ta tại đây cần phải lên tiếng, trong lúc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục có chính sách đàn áp các giáo dân và tu sĩ.”

    “Đây là một cơ hội lên tiếng chung, không phân biệt một giáo phái nào hết, để tranh đấu cho sự tự do tín ngưỡng của dân tộc Việt Nam.”

    TNS Lou Corea đã phát biểu: “Cho đến giờ này, năm 2010, chính quyền Cộng Sản Việt Nam vẫn không tôn trọng nhân quyền và tôn giáo. Nhà thờ vẫn bị đóng cửa, đất đai của các tôn giáo có hàng trăm năm vẫn bị tịch thâu để xây dựng cửa hàng thương mại. Hôm nay, tôi cùng hàng ngàn người đã có mặt nơi này để cho cả thế giới biết, chúng ta vẫn còn quan tâm đến nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam.”

    Bác sĩ Trần Hiệp Cường trình bày một bài giảng ngắn gọn, với hình ảnh sống động của vụ triệt hạ cây thánh giá tại Đồng Chiêm, lần lượt các em thiếu niên mang từng hình ảnh trong vụ triệt phá này lên sân khấu. Các hình ảnh được phóng lớn cho thấy niềm tin mãnh liệt của giáo dân xứ Đồng Chiêm đã chống lại hàng ngàn công an võ trang của Cộng Sản. Những người giáo dân không một tấc sắt trong tay đã không ngại đổ máu và ngay cả tính mạng của mình, để cố bảo vệ biểu tượng thiêng liêng nhất của giáo hội.

    Trước giờ khởi hành cuộc đi bộ, toàn thể thành viên của Hội Đồng Liên Tôn đã lên khán đài làm lễ cầu an và thắp hương trước bàn thờ tổ quốc.

    Hôm nay, hầu hết các cơ quan truyền thông Việt Nam tại Little Saigon hiện diện đầy đủ, một vài cơ quan truyền thông Âu Mỹ cũng đến đây, đài RFA có mặt rất sớm và thực hiện trực tiếp truyền thanh.

    Dẫn đầu cuộc đi bộ là hàng quân danh dự với 2 lá quốc kỳ Mỹ Việt, kế đến là phái đoàn của Hội Đồng Liên Tôn và các dân cử, khoảng chục ngàn đồng hương tiếp nối theo sau.

    Theo con lộ nhỏ, hàng ngàn người đi thật trật tự, các biểu ngữ giương cao cùng với các lời đã đảo Cộng Sản đàn áp tôn giáo vang lên trong ánh nắng chói chan. Một số người bản xứ đi dạo chơi trong công viên thực sự ngạc nhiên, nhưng khi tìm hiểu thì họ nhập vào dòng người để bày tỏ thái độ ủng hộ.

    Đoàn người tham gia quá đông ngoài sức tưởng tượng của ban tổ chức, những người đi đầu của đoàn đã gần kết thúc 3 dặm đường mà phía sau chỉ mới khởi hành.

    Phần văn nghệ được chăm lo rất chu đáo bởi các MC Nam Lộc, Minh Phượng và Việt Dũng. Hơn 40 nghệ sĩ đã có mặt để cống hiến những bài hùng ca cho bà con đồng hương.

    Gian hàng phục vụ thực phẩm ăn uống rất tiện lợi ngay phía trước khu vực này, với đủ loại cà phê, nước uống, thức ăn nhẹ và được bán với giá rất “thông cảm.”

    Một trailer lưu động được sử dụng làm trạm y tế cấp cứu, do Trung Tâm Y tế Toàn Khoa Micheal Đào phụ trách. Đích thân bác sĩ chủ nhân cơ sở này có mặt tại đây cùng với 3 cô y tá. Bác sĩ Micheal Đào cho biết đã tiếp nhận 6 người đến xin chữa trị, hầu hết là các em bé bị trầy da trong lúc chơi đùa ngày hôm nay.

    Ông Nguyễn Mạnh Chí, phó chủ tịch Cộng Đồng Công Giáo tại Orange County cho biết, giới truyền thông Mỹ đã công nhận hơn 10,000 đồng hương đã đến tham dự, họ đã thông báo trên truyền hình, và ông cũng cho biết hơn 60 tổ chức và đoàn thể tới tham gia.

    Đặc biệt các đoàn thể trẻ thuộc các tôn giáo tham dự rất nhiệt tình. Giới trẻ Công Giáo, Cao Đài, Hòa Hảo, Tin Lành và đoàn thanh niên Phật Tử đã có mặt từ sớm.

    Ông Nguyễn Mạnh Chí cũng gởi lời cám ơn đến các cơ quan truyền thông, báo chí đã tận tình phổ biến tin tức ngày đi bộ hôm nay. Nhờ các cơ quan này mà bà con đồng hương đã tham dự thật đông, ngoài sức tưởng tượng của ban tổ chức.

    Bài và hình: Lê Sinh

    more

Sớ Táo Quân









“Đảng ta” đã kịp thời thò tay chỉnh huấn

Tường trình tóm tắt những

việc quan trọng về Tôn giáo

xẩy ra trên thế giới trong

năm Kỷ Sửu (2009).

(Sớ 1: Chính trị)

Táo Quân:

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Muôn tâu Thượng Đế

Việc trần năm nay

Quả thực là gay

Nhiều điều kinh khủng

Cuộc sống lủng củng

Tâm địa con người

Quay quắt, rối bời

Đáng khinh, đáng trách

Thần tâu một mạch

Biến động gần xa

Tôn giáo nước nhà

@@@

Như vụ Thái Hà

Cùng toà Khâm Sứ

Giáo dân chống cự:

Cầu nguyện đêm ngày

Võ khí trên tay

Chỉ cỗ tràng hạt

Và cành thiên tuế

Bọn dữ phải nể

Một bọn vô thần

Gian dối lần khân

Bịa đặt vu khống

Giáo dân vẫn chống

Hăng hái đáp ca

Chúa, Mẹ Maria

Xuống ơn giúp sức

Dù bị xử ức

Độc tài thua xa

Vẫn thói yêu ma

Cùn quằn giận dữ

Mưu thâm đủ thứ

để hại giáo dân

Tổng Giám từ nhân (1)

Ép Ngài phải xuống

Rome nghe tình huống

Mũ, gậy trả Ngài

Cầm quyền thua ngay

Lại dùng võ lực

Đất Thái Hà thực

Giấy tờ hẳn hoi

Nhưng họ không coi

Làm liều, cướp đất

Từ sáu vạn mét (2)

Nay còn vài ngàn

Dối gian, tham tàn

Cho thợ xây cất

Lính canh tất bật

Dựng hai công viên

Một thứ lạm quyền

Độc tài đảng trị

Cướp trường Loan Lý

Xây tường xung quanh

Một bọn gian manh

Thế giới nay thấy

Nội bộ nát bấy