-
NHỮNG CHIẾC BẪY GIẾT NGƯỜI

T rong những năm đầu mới cưỡng chiếm được Miền Nam, để buộc người dân cả nước phải sống thắt lưng buộc bụng với mức sống của người thựơng cổ, dành phần tiện nghi cuộc sống cho thành phần trí tuệ đỉnh cao, nhiều tờ báo của đảng và nhà nước ra sức cổ xúy cho việc trị liệu mọi chứng nan y bằng "Nam Y Thần Dược". Một thời, cây xuyên tâm liên được tôn lên hàng thánh dược, có thể điều trị bách bệnh, từ cảm cúm, nhức đầu cho đến xơ gan cổ chướng cũng như các chứng nan y như lao phổi, cùi hủi và cả ung thư... Vài năm sau, khi nhận thấy thần dân trong cả nước không còn mê tín "thần được xuyên tâm liên" nữa, đảng và nhà nước lại tiếp tục bịp bợm dân đen bằng "Niệu Liệu Pháp": một phương pháp trị liệu hiệu quả bách bệnh bằng cách... uống nước đái. Uống càng nhiều càng tốt, uống thay cơm thay nước hàng ngày càng mau lành bệnh. Kết quả là hàng ngàn người trong Nam, ngoài Bắc mắc chứng phù nề mãn tính và tử vong bởi tin lời Bác và Đảng, họ đã uống quá nhiều nước đái của bản thân và cả của những người đang mang các chứng bệnh truyền nhiễm khác...
Gần đây, lại trên các báo chí của đảng và nhà nước lại loan tải rộng rãi phương pháp trị bệnh ung thư bằng da cóc, thịt cóc và nội tạng cóc tươi sống, rằng ở tỉnh Quãng Bình có nhiều bệnh nhân ung thư đã hoàn toàn bình phục nhờ ăn da, thịt và nội tạng cóc sống...
Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa....
Nhiều bà con nghèo ở Thanh Hóa, ở Hà Tây, ở Thái Nguyên, Hà Nội lại tin lời Đảng và Bác, áp dụng "cóc bì, cóc nhục liệu pháp"... để rồi phải mạng vong.
Dân gian Việt nam vẫn thường nói "Có bệnh thì vái tứ phương" với ý rằng con người Việt nam ta vốn dụng dị và nghèo khó nên những lúc ốm đau hoạn nạn thường dễ sinh tính cậy nhờ "thầy Ba cô Bảy" và cũng chính vì bản tính dung dị cả tin của người Việt mà nhiều lang băm dễ "đục nước béo cò" để rồi "sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi".
Nhưng trên cương vị của những kẻ đang trị vì đất nước, đảng và nhà nước có nên lợi dụng tính chân chất, dung dị và cả tin của giai cấp bị trị để giăng ra những chiếc bẫy giết người như kiểu "Da Cóc, Thịt Cóc, Trứng Cóc Đặc Trị Ung Thư" hay không ???
Gởi đến quý độc gỉa lời cảnh báo này, chúng tôi xin được nhắc lại lời di huấn bất hủ của cố Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa NGUYỄN VĂN THIỆU:
"ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI, MÀ HÃY NHÌN KỸ NHỮNG GÌ CỘNG SẢN LÀM"
oTử Vong Vì Ăn Da Và Gan Cóc
Anh Đạt., 53 tuổi, trú tại xóm Đồng Xe, xã Sơn Cẩm, huyện Phú Lương (Thái Nguyên) tử vong chiều 28/6 do ăn nội tạng cóc, bị trúng độc nặng.
>> Bộ Y tế khuyến cáo không ăn cóc sống để chữa bệnh
>> 'Chữa bệnh' bằng gan, mật cóc lan ra Thanh Hóa
>> Nuốt 'cậu ông trời' để thoát bệnh ung thư?
>> Con chết, mẹ nằm viện vì ăn cháo cóc
Nuốt 'cậu ông trời' để thoát bệnh ung thư?
Theo ông Lê Hùng Vương, Phó Trưởng khoa hồi sức cấp cứu, chống độc Bệnh viện Đa khoa Trung ương Thái Nguyên, dù các y, bác sĩ cấp cứu tích cực nhưng bệnh nhân D. vẫn tử vong vì trúng độc quá nặng.
Gia đình anh D. cho biết: "Gần đây, anh D. thấy sức khỏe kém lại nghe thông tin ăn gan, mật, da cóc có thể chữa được bệnh nên vào trưa 28/6, sau khi làm thịt cóc cho con xong, anh để lại toàn bộ gan, da và trứng cóc xào ăn riêng. Vừa ăn xong, anh D. thấy chóng mặt và buồn nôn, gia đình lập tức đưa đến Bệnh viện Đa khoa Trung ương Thái Nguyên. Anh D. nhập viện trong tình trạng tụt huyết áp, loạn nhịp tim, nôn nhiều, vã mồ hôi, chân tay lạnh... Khi chuyển đến Khoa hồi sức cấp cứu - chống độc, anh D. bắt đầu hôn mê, tiết nhiều dịch tiêu hóa, không mạch, không huyết áp.
"Người dân phải thật cẩn trọng trong chế biến thịt cóc, tuyệt đối không được tự ý ăn gan, mật, da, trứng cóc vì bất kể lý do gì khi chưa có kết luận khoa học chính thức của các cơ quan chức năng", ông Vương khuyến cáo.
Nguyễn Phùng Phong
more
-
Quân lực Việt Nam Cộng Hòa phải là con chim đầu đàn
Quân lực VNCH phải là con chim đầu đàn của mọi phong trào chống cộng. Trước năm 1975, Quân lực VNCH đã đảm nhiệm vai trò này và bây giờ cũng thế, sứ mạng chống cộng, diệt cộng phải được tiếp tục.
Chúng ta chống cộng để LẬT ÐỔ CHẾ ÐỘ CỘNG SẢN tại Việt Nam chớ không phải "chống" để "canh tân" hay để nuôi dưỡng, duy trì chế độ cộng sản như thằng chó đẻ Bùi Tín đang hô hào và được bọn chó săn ủng hộ.
Chúng ta lật đổ chế độ cộng sản, nhằm tiêu diệt tận gốc bộ máy phát sinh ra muôn vàn tội ác trên quê hương. Trị bệnh là phải trị tận gốc. Ví dụ như một cây cổ thụ chuyên mọc ra những trái độc và lá độc thì chúng ta phải chặt bỏ và bứng luôn gốc cây đó. Mọi biện pháp phòng ngừa, vá víu như chặt bỏ cành cây, hái bỏ trái cây chỉ là tạm thời, tốn phí thời gian, tiền bạc và công sức.
Một chiếc xe hơi đã quá cũ nát và vô dụng thì chúng ta phải cho nó vào nghĩa địa xe hơi. Nếu tiếc rẽ, bỏ tiền ra sửa chữa thì số tiền "canh tân" có thể sẽ nhiều gấp bốn lần tiền bỏ ra mua một chiếc xe hơi mới nguyên!
Chế độ cộng sản tại Việt Nam đã và đang đẻ ra muôn ngàn tội ác cùng tệ nạn xã hội và những tệ nạn này sẽ không bao giờ chấm dứt, trừ khi cái chế độ cộng sản bị tiêu diệt. Nhưng thật là đáng buồn, hiện nay có một số thành phần lưu manh, cơ hội chủ nghĩa tại hải ngoại đang khoác áo "chống cộng", lại không bao giờ muốn cho chế độ cộng sản bị tiêu diệt! Ðó là những kẻ:- 1. Ðang hoạt động "từ thiện"!
Ðây là dịch vụ "kinh doanh" trên thân xác khốn khổ của hàng triệu người dân trong nước. Một năm làm "từ thiện" bằng mười năm đi cày. Ðó là lý do vì sao có những kẻ đã dám bỏ luôn cả nghề bác sĩ, luật sư để chuyên hoạt động ... "từ thiện"! Bọn chó vô lương tâm này giúp người thì ít mà ăn cắp thì nhiều. Vừa ăn cắp mà còn được tiếng là người "nhân đạo", chuyên làm phước! Do đó, đã có những người nghèo ở Việt Nam lên tiếng:
- Quý vị giúp cho chúng tôi được một đô la thì quý vị ăn cắp và hối lộ cho bọn cộng sản hết 99 đô. Ðó là quý vị thực sự đi nuôi bọn giặc chớ không phải giúp đỡ người nghèo. Bọn giặc có thêm tiền, chúng nó sẽ mạnh thêm, tiếp tục cai trị, bóc lột dân đen chúng tôi không bao giờ dứt. Như vậy chẳng thà quý vị đừng có giúp chúng tôi. Càng "từ thiện" thì dân đen càng chết!
Nói tóm gọn một câu để mô tả mặt trận "từ thiện" đang diễn ra hiện nay là: - kẻ ăn ốc người đổ vỏ.
Bọn cộng sản tạo ra: trẻ bụi đời, trẻ mồ côi, cô dâu/công nhân bị ngược đãi ở nước ngoài và hàng ngàn thứ tệ nạn khác thì chúng ta ở hải ngoại cứ nai lưng ra ÐỂ LO GIẢI QUYẾT CÁI NGỌN mà không chịu nghĩ đến việc phải chặt bỏ gốc cây!
Không ai dám hoặc không hề nghĩ tới việc chặt bỏ gốc cây (lật đổ chế độ cộng sản) vì đã có đám chó săn đông như kiến, đám cắc kè, dơi chuột làm nhiệm vụ bịt mắt, che tai, cản đường chúng ta rồi! Bọn chó này giống như những thằng ma cô làm nghề cò mồi trong các sòng cờ bạc! Chúng nó hướng dẫn chúng ta đặt tiền vào các con số "hên" không bao giờ .... trúng! Nếu có ai thắc mắc, phản đối thì bọn cò mồi sẽ xúm lại đánh hội đồng cho gãy răng, xịt máu mũi!
Trong bài viết vừa rồi, chúng tôi đã nêu lên một tên cò mồi chính trị điển hình, đó là con tắc kè Ðinh Thạch Bích!- 2. Những tên cò mồi chính trị:
Ðây là những tên điếm chính trị chuyên sống bằng nghề đi lường gạt đồng bào bằng cách móc túi đồng bào qua các dịch vụ quyên tiền, ví dụ như mặt trận Phở Bò đã từng móc túi đồng bào khoảng 20 triệu đô cách đây 20 năm! Hiện nay một số tên đang hoạt động full time, do bọn việt gian cộng sản trả lương. Như vậy, những tên này vừa ăn lương của cộng sản, vừa móc túi những người quốc gia. Bọn chúng là những con rắn hai đầu!
Những tên này không bao giờ muốn cho chế độ cộng sản bị sụp đổ, bởi vì cái "job" của bọn chúng đang làm rất là béo bở, vừa giàu có lại vừa được ăn trên ngồi trốc, và chưa biết chừng mai mốt có thể được trở về Việt Nam làm ...tổng thống! Cứ nói dóc, nói phét như thằng hèn Tô Hải và Ðinh Thạch Bích rồi cũng có những độc giả của Việt Nam Exodus nghe mà!
Như phần nhập đề đã nói, chỉ có tập thể chiến sĩ VNCH hiện nay là tập thể xứng đáng nhất, là con chim đầu đàn của mọi phong trào chống cộng. Lý do:
1. Tập thể này đông nhất, khoảng 200 ngàn người, lứa tuổi từ 50 đến 100.
2. Ðã được rèn luyện, huấn luyện chống cộng qua nhiều quân trường, quốc nội và hải ngoại và kể cả chuyên ngành chiến tranh chính trị.
3. Ðã có 20 năm kinh nghiệm chiến đấu chống cộng sản trên chiến trường, kể cả trong lãnh vực tình báo, chiến tranh tâm lý.
4. Tập thể này có nhiều chất xám nhất, nhiều người đã tốt nghiệp các trường đại học, cao đẳng đủ mọi ngành tại Mỹ và các nước khác trên thế giới, cũng như trong nước. Số người có văn bằng cao học và tiến sĩ không phải là ít.
5. Nhiều người đã có kinh nghiệm tù tội, ở tù cộng sản, có cơ hội nhìn thấy rõ hơn nữa bản chất của chế độ và con người cộng sản. Bị tù tội là rủi ro nhưng đó cũng chính là cơ hội để người ta rèn luyện thêm ý chí và nghị lực!
6. Những thanh niên tốt nghiệp trường Võ Bị Ðà Lạt là những người con ưu tú của đất nước, VĂN VÕ SONG TOÀN. Họ vẫn xứng đáng là những nhân tố tích cực trong phong trào chiến đấu chống cộng hiện nay.
Với những điểm thuận lợi nêu trên, tập thể chiến sĩ VNCH nếu được tập hợp và đoàn ngũ hóa lại thì sẽ là một lực lượng đối kháng rất mạnh, kết hợp với sức mạnh toàn dân, có thể lật đổ chế độ cộng sản.
Tiếc thay trong thời gian qua, tuy đã có "đoàn ngũ hóa" nhưng thanh gươm báu của dân tộc -Tập Thể Chiến Sĩ VNCH - đã bị rơi vào tay một tên đào ngũ, bất xứng, đi làm tay sai cho giặc, biến Tập Thể thành một con gấu ngủ say trong bảy năm liên tiếp! Tệ hơn nữa, trong suốt 20 năm qua, kể từ khi thằng chó đẻ Bùi Tín sang "tỵ nạn chính trị" tại Pháp, hắn đã cùng với băng đảng Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Nguyễn Minh Cần, kết hợp với một số tên chó săn, quậy nát cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Nhiều kẻ ngu đần khi thấy Bùi Tín vừa xuất hiện, đã vội tung hô vạn tuế, đội hắn lên đầu, đưa hắn lên bàn thờ ngồi để thờ cúng mọi thứ oản chuối! Ðáp lại tấm lòng khuyển mã của những kẻ có máu thích làm tay sai, tên Bùi Tín đã viết sách lăng nhục, xỉ vả lá cờ tổ quốc VNCH, và lăng nhục luôn cả quân lực VNCH! Hắn đã đi lăng nhục chúng ta rất nhiều lần qua nhiều cuộc diễn thuyết tại nhiều nơi trên thế giới. Vậy mà có một số kẻ trước đây đã từng đứng trong hàng ngũ chiến đấu của quân lực VNCH vẫn cam tâm, khom lưng, quỳ gối, cúi đầu nghe những lời xỉ vả, lăng nhục, lên mặt dạy đời của thằng chó đẻ Bùi Tín!
Chúng ta phải đặt câu hỏi vì sao thằng Bùi Tín, đại tá việt cộng quèn, ngu dốt lại nghiễm nhiên ngồi trên đầu Tập Thể của chúng ta như vậy? Và bây giờ đến phiên thằng Trần Anh Kim, trung tá ngụy quân việt gian cộng sản cũng đang ngồi trên đầu Tập Thể Chiến Sĩ Quân Lực VNCH! Các vị tướng lãnh của quân lực VNCH sao không thấy vị nào lên tiếng về việc này?
Phải chăng vì nhiều năm ở tù cộng sản, các chiến sĩ đã bị tẩy não, biến thành những kẻ hèn nhát, mang nhiều tự ti mặc cảm, mình là người "có tội" với nhân dân, với đất nước? Hay vì trong suốt thời gian bị "cải tạo", bị nghe chửi nhiều quá, đâm ra ... quen tai rồi, bây giờ nghe thằng Bùi Tín, nghe con Dương Thu Hương nó chửi mắng, xỉ vả, nhổ nước miếng lên đầu, lên cổ, cũng nhăn răng ra mà cười?
Những tên cán bộ cộng sản như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Nguyễn Minh Cần chỉ là những thành phần cặn bã, cứt đái do bọn việt gian cộng sản nó thải ra. Bọn chúng hoàn toàn không xứng đáng với một cái móng chân của chúng ta. Nếu so sánh tập thể "quân đội nhân dân" của bọn giặc với Tập Thể Chiến Sĩ VNCH của chúng ta thì đúng là đem một bãi cứt bò để so sánh với một khối kim cương hoặc vàng ròng! Vậy mà nhiều kẻ u mê đã không thấy hay cố ý không chịu thấy những ưu điểm và chính nghĩa của chúng ta. Thay vì tiếp tục tự hào và phát huy chính nghĩa của chúng ta thì những tên chó săn lại đem đội những bãi cứt bò lên trên đầu để thờ!
Bọn giặc có chính nghĩa không? RÕ RÀNG LÀ KHÔNG. Ai cũng thừa nhận điều này. Như vậy thì tại sao một số người cứ vẫn tiếp tục mang cái tự ti mặc cảm "bị thua trận", không dám có một lời nói hay hành động gì để chống lại bọn giặc?
Còn nếu cho rằng việt cộng là những kẻ thắng trận, chúng ta là những kẻ thua trận nên đành cúi đầu chịu nhục, chịu nghe bọn chúng chửi thì LẬP LUẬN NÀY SAI HOÀN TOÀN. Chính nghĩa bao giờ cũng chiến thắng gian tà và sẽ áp đảo, ngự trị được gian tà. Nếu đây không phải là một quy luật thì thế giới loài người đã tiêu rồi, các thế lực ma vương đã hủy diệt quả địa cầu này từ lâu rồi. Ngày hôm nay chúng ta thua nhưng ngày mai chúng ta sẽ thắng lại mấy hồi. Trong lịch sử nước ta đã có những thời điểm tăm tối, bị giặc Tàu đô hộ một thời gian dài nhưng sau đó, bọn giặc cũng bị tổ tiên ta đánh đuổi ra khỏi đất nước.
34 năm đã trôi qua, chúng ta đã than khóc nhiều về quá khứ. Chúng ta làm lễ tưởng niệm ngày 30 tháng 4 và biến cố tết Mậu Thân nhưng chỉ than khóc suông mà không chịu biến đau thương thành hành động tiêu diệt chế độ cộng sản. Giờ đây đã đến lúc (dù đã quá muộn) chúng ta phải có những hành động cụ thể để DIỆT GIẶC. Có người nêu thắc mắc:
- Chúng tôi chỉ là những người dân đen, không biết cầm viết, không biết cầm micro làm MC, vậy thì chúng tôi có thể làm được những điều gì cụ thể để chống cộng?
Xin thưa: - Nếu quý vị ở hải ngoại thì triệt nguồn tiền đô la của bọn giặc bằng cách không đi du lịch Việt Nam, không mua hàng hóa từ Việt Nam, không gởi tiền về Việt Nam, KHÔNG BỐ THÍ CHO BẤT CỨ CƠ QUAN "TỪ THIỆN" (dỏm) NÀO MỘT CẮC ..v..v... Ðơn giản hơn nữa, không cần hành động gì cho to tát, quý vị chỉ cần chịu khó để dành thì giờ nói chuyện với con cháu của quý vị, TỐ CÁO TỘI ÁC CỦA CỘNG SẢN, nói trung thực tất cả những gì quý vị đã thấy và đã từng bị ngược đãi, áp bức, khiến cho quý vị phải bỏ nước ra đi.
Việc giáo dục thế hệ trẻ rất là quan trọng. Nhiều người đã coi thường việc này, khiến cho chúng ta không có lớp hậu duệ kế thừa để chống cộng. Và lợi dụng sự lơ là của chúng ta, bọn giặc Bùi Tín và Việt Tân đã len lỏi vào từng gia đình để rỉ tai, tuyên truyền, đầu độc thế hệ trẻ! Các thư viện ở Bắc Mỹ hiện nay đang tràn ngập sách báo của bọn việt gian cộng sản gởi sang biếu không!!!
Nhìn lại quá khứ, chúng ta thấy miền Nam được đứng vững trong suốt 20 năm, một phần lớn là nhờ công lao của tập thể một triệu người Bắc di cư năm 1954, theo đạo Công Giáo. Nhìn vào tổng thể, chúng ta thấy tập thể này, dưới sự lãnh đạo của các vị giám mục, linh mục, đã có tinh thần chống cộng rất cao. Lý do:
1. Họ đã từng bị trải qua nhiều kinh nghiệm đau thương vì bọn cộng sản ngoài miền Bắc.
2. Ở ngoài Bắc có Ðức cha Lê Hữu Từ, nổi tiếng chống cộng và lãnh đạo toàn bộ giáo xứ Bùi Chu, Phát Diệm chống cộng. Tháng 6 năm 1954, 124 linh mục và 60 ngàn giáo dân đã theo Ðức cha di cư vào Nam.
3. Tổng thống Ngô Ðình Diệm đã thành lập những làng di cư, đại đa số là những người bắc 1954 theo đạo Công Giáo, như: Ba Làng, Hố Nai, Trà Cổ, Cái Sắn ..v..v.. Những người dân tại các làng này rất đoàn kết và có tinh thần chống cộng rất cao, mạng lưới nằm vùng của bọn cộng sản hầu như không thể nào mọc rễ được tại các làng này.
4. Những gia đình bắc di cư 1954 rất chú ý đến việc giáo dục thế hệ trẻ. Trong những dịp xum họp gia đình, họ thường kể lại cho thế hệ trẻ về tội ác của cộng sản, về những trò ma giáo, điếm đàng của thằng chó đẻ Hồ Chí Minh. Nhờ đó mà họ đã có ngay thế hệ thứ hai trưởng thành trong miền Nam, quyết tâm chống cộng như thế hệ cha ông của họ. Ða số những người này đã gia nhập quân lực VNCH và là những chiến sĩ rất kiên cường.
- NHỮNG ÐỀ NGHỊ:
Trần Thanh
Hành động cụ thể, tất cả chúng ta cần phải có những hành động cụ thể. Riêng đối với Tập Thể Chiến Sĩ VNCH thì chúng ta cần:
1. Bỏ phiếu truất phế ông Nguyễn Xuân Vinh, chủ tịch "nuôi heo đất", chủ tịch "đọc điếu văn"!
2. Bầu một người khác có nhiệt tình, tâm huyết đối với dân tộc và tổ quốc và dĩ nhiên phải là người quyết tâm chống cộng để lật đổ chế độ cộng sản.
3. Phải có những biện pháp thanh lọc thật kỹ những tên cộng sản nằm vùng trà trộn vào tổ chức để phá hoại. Nếu phát hiện ra một tên nào, với những bằng chứng đầy đủ thì chúng ta cần tố cáo với cơ quan FBI và sở Di Trú của Mỹ để đưa bọn chúng ra tòa và trục xuất về Việt Nam. Ví dụ như vừa rồi con mụ điên Bùi Kim Thành đã công khai phát biểu trong một cuộc phỏng vấn rằng mụ ta vẫn rất kính yêu bác Hồ! Ðó chính là bằng chứng mụ ta là kẻ "tỵ nạn chính trị" dỏm!
4. Phải có những biện pháp sàng lọc thật kỹ, đề phòng bọn cướp Việt Tân trà trộn vào tổ chức, chơi trò "con chim tu hú". Với trò chơi này, chỉ trong một thời gian ngắn là tổ chức của ta bị lọt vào tay bọn chúng! Do đó, nếu phát hiện ra một tên Việt Tân nào thì chúng ta cần bợp tai, đá đít ngay lập tức, không cho bọn chúng bén mãng vào, dù là dự mít tinh hay hội họp!
5. Cố gắng thành lập một tờ điện báo riêng cho Tập Thể CSVNCH. Hiện nay sắp có tờ nguyệt san Chiến Sĩ Cộng Hòa ra mắt, cũng là điều đáng khích lệ. Trước năm 1975, chúng ta đã từng có nguyệt san Chiến Sĩ Cộng Hòa. Sự tiếp nối của Nguyệt San tại hải ngoại là báo hiệu cho sự cáo chung của chế độ cộng sản hung tàn bạo ngược ở trong nước. Toàn dân đang mong chờ, hy vọng nơi chúng ta.
Ngày 11 tháng 7 năm 2009
more - 1. Ðang hoạt động "từ thiện"!
-
Mẹ Nguyễn Tiến Trung Nói Việc Con Trai Làm Là “Lớn Lao Và Nguy Hiểm”

Nguyễn Tiến Trung. Hình: Blog’s Nguyễn Tiến Trung.
Sài Gòn - Bà Lê Thị Minh Tâm, mẹ của nhà hoạt động dân chủ trẻ tuổi Nguyễn Tiến Trung, người vừa bị bắt ở Sài Gòn, trong cuộc trả lời phỏng vấn của Ðài BBC hôm 8 Tháng Bảy nói, “công việc của Trung làm rất là lớn lao và nguy hiểm.” Thế nhưng bà cũng nói, “Ðây là lý tưởng của Trung. Chúng tôi không thể ngăn cản, mà cũng không ngăn cản được.”
Nguyễn Tiến Trung và ông Trần Anh Kim là 2 đảng viên đảng Dân Chủ Việt Nam cùng bị bắt trong ngày 7 Tháng Bảy tại hai nơi là Sài Gòn và Thái Bình. Cơ quan An Ninh Việt Nam nói cả hai bị khép vào tội “chống đối nhà nước” theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự.
Trước đó, an ninh Việt Nam cũng bắt giam Luật Sư Lê Công Ðịnh, ông Trần Huỳnh Duy Thức và 3 người khác.
Báo Công An Nhân Dân, cơ quan tuyên truyền chính thức của Bộ Công An VN nói Nguyễn Tiến Trung và Trần Anh Kim “là hai nhân vật đã có những hành vi rất nguy hiểm, chống phá đất nước.”
Nguyễn Tiến Trung tốt nghiệp đại học ở Sài Gòn, sang Pháp du học từ 2002 và trở về nước sau khi tốt nghiệp thạc sĩ ngành tin học vào năm 2007. Trong thời gian ở ngoại quốc, Trung đã tham gia các hoạt động và là một trong những sáng lập viên của “Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ”, thỉnh thoảng viết bài phổ biến trình bày quan điểm chính trị cổ võ đa nguyên đa đảng và các vấn đề liên quan đến giáo dục, xã hội. Anh đi nhiều nơi và được gặp cả cựu Tổng thống Bush khi đến Texas, Hoa Kỳ.
Khi về Việt Nam, Nguyễn Tiến Trung ra Hà Nội dự tang lễ ông Hoàng Minh Chính hồi Tháng Hai 2008. Chỉ ít ngày sau thì nhận được giấy “trúng tuyển nghĩa vụ quân sự” vào Trung đoàn Gia Ðịnh.
Nguyễn Tiến Trung cho biết trước là anh viết vào hồ sơ chấp nhận thi hành “nghĩa vụ quân sự” mình là “Ðảng viên Ðảng Dân Chủ Việt Nam” và sẽ tuyên truyền cho đa nguyên đa đảng cũng như Ðảng Dân Chủ Việt Nam khi ở trong đơn vị.
Theo lời bà Lê Thị Minh Tâm, mẹ của Trung, thì khi còn ở trong đơn vị quân đội, Trung đã nhiều lần bị An Ninh Quân Ðội gọi lên thẩm vấn, nhất là trong hai Tháng Năm và Tháng Sáu 2009, bị thẩm vấn từ sáng tới chiều.
Bà Lê Thị Minh Tâm nói việc Trung bị cho “loại ngũ” (cho ra khỏi quân đội) vào ngày 6 Tháng Bảy về nhà và bị bắt ngay 1 ngày sau đó là “Trung hoàn toàn không bất ngờ vì biết trước sau gì cũng bị loại ngũ, nhưng không biết khi nào.”
Bà Lê Thị Minh Tâm cho biết, khi còn trong quân đội, Trung đã nhiều lần bị cảnh cáo, khiển trách vì đã không chịu đọc 10 lời thề (của quân đội nhân dân) mà trong 10 điều đó, điều đầu tiên là “Trung thành với Ðảng CSVN.”
Hỏi về tình cảm của một người mẹ khi Nguyễn Tiến Trung bị bắt, bà Minh Tâm nói, “Tôi chỉ tâm niệm cố gắng để bảo vệ con nhưng còn những việc Trung làm thì chúng tôi không tham gia nên không biết.”
Trong cuộc trả lời phỏng vấn của Ðài BBC, bà Minh Tâm cũng minh xác trước những tin tức về việc người em trai của Trung, Nguyễn Hoài Nam, hiện đang du học tại Pháp, cũng đi theo con đường của người anh trai rằng, “Ðó là người ta nói vậy nhưng tôi nghĩ Nam không tham gia công việc này đâu. Nam vẫn đi làm và có thể sẽ đi học tiếp.”
Bà Minh Tâm cũng nói, “Chúng tôi vẫn còn hoang mang và buồn nên chưa quyết định làm gì và cũng chưa biết nên phải làm gì. Khi dắt Trung đi, người ta bảo gia đình phải làm đơn, nhưng làm đơn thế nào và gởi đi đâu thì chúng tôi chưa biết.”
Nguồn: NVOL
'Lớn lao và nguy hiểm'
Nguyễn Tiến Trung ký vào biên bản khi bị bắt (ảnh của báo CAND)
Nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Tiến Trung vừa bị bắt vì tội chống phá nhà nước hôm thứ Ba 07/07 tại nhà riêng ở TP Hồ Chí Minh.
Trung vừa về nhà sau khi bị loại ngũ một hôm trước đó.
Từ TP Hồ Chí Minh, bà Lê Thị Minh Tâm, mẹ Nguyễn Tiến Trung, cho BBC biết rằng gia đình không quá bất ngờ trước việc Trung bị bắt:
Bà Lê Thị Minh Tâm: Tôi đang đi làm, khi nghe công an khu vực gọi điện yêu cầu về nhà gấp, thì thâm tâm tôi cũng phán đoán được điều gì xảy ra.
Không quá bất ngờ, nhưng chúng tôi cũng không nghĩ là lại quá nhanh như vậy. Trung mới được loại ngũ từ chiều tối hôm trước, ở nhà có một đêm, chưa nói được chuyện gì với nhau nhiều.
BBC: Tình hình phục vụ trong quân đội của Trung như thế nào, thưa bà?
Bà Lê Thị Minh Tâm: Trung cũng làm các công việc bình thường như tất cả các tân binh khác thôi, không bị phân biệt đối xử gì cả. Chỉ có điều cái đợt tháng Năm, tháng Sáu vừa rồi, an ninh quân đội liên tục phỏng vấn Trung từ sáng tới chiều.
Gia đình cũng thường xuyên vào thăm, mang đồ ăn cho Trung nhưng không hiểu sao Trung vẫn gầy và đen đi nhiều lắm.
Khi ở trong quân đội, Trung đã bị cảnh cáo, khiển trách vì không đọc 10 lời thề (của Quân đội Nhân dân). Đây là điều bị khiển trách nặng nhất.
Trung nói nếu đọc 10 lời thề như Bác Hồ viết thì Trung đọc, nhưng 10 lời thề này đã sai với ý của Bác Hồ đi rồi, nên Trung không đọc.
BBC: Được biết là Trung bị loại ngũ ngày 06/07, không hiểu phản ứng của Trung trước quyết định loại ngũ như thế nào ạ?
Bà Lê Thị Minh Tâm: Trung hoàn toàn không bị bất ngờ, vì biết là trước sau cũng bị loại ngũ thôi, chỉ chưa biết khi nào.
Đáng tiếc là thời hạn ra quân đã sát sạt rồi, toàn thể đơn vị chuẩn bị còn một tháng nữa là ra quân thôi, vậy mà Trung lại phải loại ngũ.
BBC: Là người mẹ, trước việc con bị bắt chắc chắn là bà rất buồn. Nhưng khi biết về con đường mà Trung lựa chọn, bà có ý kiến gì không ạ?
Bà Lê Thị Minh Tâm: Thật ra gia đình chúng tôi không muốn con mình tham gia vào những công việc rất là lớn lao và nguy hiểm như thế.
Nhưng đây là lý tưởng của Trung. Chúng tôi không thể ngăn cản, mà cũng không ngăn cản được.
Tôi chỉ tâm niệm cố gắng để bảo vệ con nhưng còn những việc Trung làm thì chúng tôi không tham gia nên không biết.
BBC: Thưa gia đình có bị ảnh hưởng gì vì công việc của Trung không ạ?
Bà Lê Thị Minh Tâm: Chúng tôi cũng chưa rõ, vì hiện giờ bố Trung vẫn đi làm bình thường ở công ty. Tôi thì đã về hưu rồi nên cũng chỉ đi làm thêm bên ngoài thôi.
BBC: Có tin nói rằng em trai của Trung cũng đi theo con đường của anh, không hiểu bà nghĩ sao ạ?
Bà Lê Thị Minh Tâm: Đó là người ta nói vậy, nhưng tôi nghĩ Nam (Nguyễn Hoài Nam - em trai Nguyễn Tiến Trung) không tham gia công việc này đâu. Nam vẫn đi làm và có thể sẽ đi học tiếp.
BBC: Vậy bây giờ gia đình sẽ làm gì, thưa bà?
Bà Lê Thị Minh Tâm: Chúng tôi vẫn còn hoang mang và buồn, nên chưa quyết định làm gì và cũng chưa biết nên phải làm gì.
Khi dắt Trung đi, người ta bảo gia đình phải làm đơn, nhưng làm đơn thế nào và gửi đi đâu thì chúng tôi chưa biết.
more
-
Thêm Một Lời Khuyên Chân Tình
.
Khi Luật sư trẻ tuổi Lê Công Định bị bắt, tôi có viết ngay Một lời khuyên chân tình nhờ công bố trên trang mạng Diễn đàn. Hôm nay tôi lại phải viết Thêm một lời khuyên chân tình sau khi Thạc sĩ Công nghệ Thông tin Nguyễn Tiến Trung trẻ hơn anh Định đã mới nhận tai nạn như của Định, và rồi có thể sẽ chịu số phận như Lê Thị Công Nhân trước đây.
Tôi hoàn toàn không quen biết cả ba vị đó – anh Nguyễn Tiến Trung, chị Lê Thị Công Nhân, anh Lê Công Định – nhưng tôi hoàn toàn biết rõ tình hình đất nước và hoàn cảnh dân tộc Việt Nam, và chính tôi và vài ba bạn bè tâm huyết cũng tìm cách cựa quậy (bằng ngòi bút, cố nhiên) mong cứu vãn một đất nước và một dân tộc đang thực sự trong cơn nguy biến. Vì thế mà có bài viết này, bài phân tích của một kẻ đồng cảm, cũng có thể là của kẻ “đồng thanh khí” nếu muốn dùng chữ của các cụ Đông Kinh Nghĩa Thục.
Nếu ở đây tôi nói có chỗ nào sai trái, mong các bạn trẻ tuổi cũng như các bạn cùng trang lứa chỉ bảo giúp.Khi nghe tin Nguyễn Tiến Trung bị bắt giữ, tôi nghĩ ngay tới chuyện gì?
Tôi nghĩ ngay tới anh ấy trẻ, có học, tự tin và đẹp. Anh ấy khác hẳn thế hệ tôi khi vào đời. Tôi thuộc một thế hệ nếu có tự mình đứng lên được và có chút đóng góp gì thì cũng chỉ là cầu may. Vì thế hệ của tôi là thế hệ mầy mò trong kinh nghiệm giữa một xã hội tiểu nông tiến lên hiện đại hóa và lại còn bị súng đạn chẹn tay và bị thói xấu chẹn họng trong không biết bao nhiêu thì giờ vàng ngọc của một đời người.
Thế hệ tôi nhìn những người như Nguyễn Tiến Trung với một kỳ vọng. Tôi hoàn toàn tin chắc anh Trung, chị Công Nhân, anh Định không thuộc hàng những kẻ học hành chỉ nhằm nối dài sự tham nhũng; họ học cho dân tộc và cho đất nước. Và đã là học thật, thì phải có nhận thức mới và phải hành động. Tôi thật sự không hiểu nổi, vì sao ta không lên án một sự thờ ơ về chính trị trong thanh niên, vì sao không bớt sự sướt mướt hơi dư thừa trước cái chết của một Michael Jackson, và lại lên án người đang vật vã tìm đường kéo đất nước và dân tộc ra khỏi cơn khủng hoảng kinh hoàng hiện thời?
Trong bài viết này, tôi lại Thêm một lời khuyên chân tình cốt gửi tới cả hai phái, những người như anh Trung, và những người chống lại anh Trung, chống lại tích cực, và cả chống lại tiêu cực – những bạn trẻ đang mắt nhắm mắt mở tìm chỗ học, chạy chỗ làm, kiếm chỗ trú chân nơi trần thế này và dăm chục năm nữa, các bạn đó rồi cũng sẽ thành một ông già 78 tuổi như tôi hôm nay, bao ảo mộng tan tành, bao lý tưởng tốt đẹp hủy hoại.
Đất nước ta và dân tộc ta đang trong cơn đại khủng hoảng về tinh thần! Hãy thẳng thắn và thành thật chấp nhận sự thật đó đi!

Không cần đi đâu xa, chỉ cần đọc các tít báo của một tờ Vietnamnet đi đúng “lề bên phải” hoặc vài ba tờ tự xếp ở “lề bên trái” là đủ thấy tình hình ra sao. Hãy nhìn những em bé sáu tuổi tròn, em nào cũng xinh cũng ngoan và thông minh, nhưng giao các cháu vào tay ngành Giáo dục thì mười hai năm sau chúng sẽ biến thành những người Việt không biết nói tiếng Việt, những người của thời đại Thông tin chỉ biết chơi ghêm, những thiếu niên cục cằn thô lỗ chỉ biết cúi đầu hô vang khẩu hiệu “thanh lịch” song mở mồm ra là chửi tục, và sểnh ra là vặt trụi hoa công viên…
Cái gì ngăn cản một sự đối thoại chân tình giữa nhà cầm quyền và lứa thanh niên như Nguyễn Tiến Trung, Lê Thị Công Nhân và Lê Công Định? Theo tôi, hãy nhìn vào và giải quyết ba nguyên nhân sau.
Thế hệ đi trước hãy khiêm nhường hơn nữa, hãy biết chấp nhận trí tuệ của lớp thanh niên sẽ “đổi gác” cho mình, và hãy biết hợp tác với lớp trẻ. Với cả hai phía, xin hãy tránh quá khích. Thế nào là quá khích? Không chấp nhận người đối thoại, đàn áp người đối thoại (mong nó chết đi cho rảnh) đó là quá khích.
Muốn khiêm nhường thì thế hệ đi trước phải thực sự trong sáng về đạo đức. Hãy chống tham nhũng thực sự đi, và tự nhiên bạn sẽ hiểu được lớp trí thức trẻ. Hãy học hành thật sự đi chứ đừng chạy vạy lấy học hàm học vị, và tự nhiên bạn sẽ hòa hợp được với lớp trí thức trẻ. Hãy ngừng dạy dỗ kẻ khác, hãy ngừng giả dối, và tự nhiên bạn sẽ hiệp tác được với lớp trí thức trẻ.
Sau cùng, xin hãy đối thoại thay vì đàn áp. Đối thoại thì sẽ cùng nhau chung lưng đấu cật chống lại cuộc đại khủng hoảng về tinh thần. Đối thoại thì mới cùng nhau đoàn kết chống được đại họa ngoại xâm đang cận kề ở cửa ngõ – và không chỉ ở ngoài cửa ngõ!
Xin hãy chủ động tổ chức Hội Nghị Diên Hồng thế kỷ XXI, và tên tuổi các bạn sẽ lại nằm trong sổ vàng của đất nước và dân tộc! Xin hãy nghĩ đến hạnh phúc của mọi người, hãy nghĩ đến nỗi lòng những người đàn bà trong đời một Nguyễn Tiến Trung, một Lê Thị Công Nhân, một Lê Công Định – trước hết hãy thật lòng nghĩ tới bà mẹ của Nguyễn Tiến Trung đi – và các bạn sẽ có những hành động được ghi trong sổ vàng Lạc Hồng!
Lý trí sẽ thắng! Tình cảm dân tộc sẽ thắng! Tình nghĩa con người sẽ thắng!
Hà Nội, ngày 9 tháng 7 năm 2009
Châu Diên
more
-
Cái bẫy đang xập xuống
Chuẩn tướng Larry Nicholson người đang chỉ huy trên 4,000 lính TQLC Hoa Kỳ và 650 lính A Phú Hãn tiến vào hai làng Nawa và Garmsir gần tỉnh lỵ Lashkar Gah trong cuộc hành quân Khanjar (Nhát kiếm).
Nicholson tuyên bố với phóng viên truyền thông, “Chúng tôi đánh để chiếm, mà hễ đã chiếm là chúng tôi giữ, chúng tôi tổ chức phòng thủ và chuyển giao công cuộc phòng thủ đó cho quân đội A Phú Hãn.”
Anh Dean Nelson, văn phòng trưởng Nam Á của Reuter nhận xét Nicholson “oai” như Churchill --vị thủ tướng vô cùng cương quyết của Anh đã lãnh đạo người Anh chống lại những cuộc tấn công cuồng nhiệt của Ðức quốc xã trong suốt 5 năm dài (1940- 1945).
Và tôi, anh phóng viên già không còn theo các đơn vị đến chiến trường, quan sát mọi diễn biến để viết bài được nữa, đành ngồi nhà đọc phóng sự của người khác viết.
Nhưng vói cái kinh nghiệm dài 23 năm về chiến tranh phi quy tắc, tôi cảm thấy lo lắng cho 64,000 lính Mỹ đang tham chiến tại A Phú Hãn. Họ sẽ sa lầy như họ đã sa lầy tại Iraq và Việt Nam .
Vị Tổng Tư Lệnh của họ, tổng thống Barack Obama, vì muốn họ không sa lầy, nên đã quyết định không làm những điều vị Tổng Tư Lệnh trước, nguyên tổng thống George W. Bush đã làm.
Ông chỉ thị những gì cho Ngũ Giác Ðài để thực hiện những thay đổi đó? Dĩ nhiên những chỉ thị của ông là bí mật quốc phòng, những không tiết lộ được, nhưng ai cũng đoán được; đoán qua khẩu khí của cấp chỉ huy nhỏ, và qua mục tiêu quân sự của những cuộc hành quân như “Nhát kiếm”.
Ðại úy Bill Pelletier, một đại đội trưởng tham dự hành quân, nói với phóng viên AP, “chúng tôi không quan tâm đến bọn chỉ huy Taliban, chúng không phải là mục tiêu hành quân, chúng tôi quan tâm đến nhân dân; chúng tôi sẽ lắng nghe quý vị kỳ hào, bô lão trong làng nói về những ưu tư của họ.” Trung úy Kurt Stahl, bảo một anh phóng viên Pháp của AFP, “Chúng tôi sẽ nói nhiều hơn bắn, chúng tôi sẽ nói chuyện với dân làng trình bầy cho họ hiểu mục đích của Hoa Kỳ, và nghe họ nói về ước vọng của họ.”
Rất rõ: lệnh của tướng Nicholson là thận trọng hỏa lực, bầy tỏ tối đa thái độ thân dân, bảo vệ và giúp đỡ dân.
Súng không còn lăm lăm trên tay nữa,
người lính Mỹ đang làm công tác dân sự vụ
Quân Mỹ tiến vào tái chiếm những làng xã phía Nam hạ lưu sông Helmand ; tái chiếm có nghĩa là trước kia đã chiếm và đã mất. Ðiều này đương nhiên phải gợi lên nguyên nhân của sự thất thủ của những đơn vị A Phú Hãn chiếm đóng hai làng Vawa, Garmsir, và những làng khác.
Việc cánh quân Nicholson đặt nặng công tác dân vận, nặng hơn cả công tác chiến đấu quân sự giúp chúng ta hiểu rằng người Mỹ tưởng vùng hạ lưu Helmand thất thủ vì những đơn vị trấn đóng có thái độ thất nhân tâm.
Nguyên nhân thật của việc thất thủ phức tạp hơn; trên địa hạt nhân tâm người dân Helmand không thích chính sách của Mỹ chứ không phải không thích người lính Mỹ hay người thân binh A Phú Hãn.
Chính sách Mỹ chủ trương triệt hạ toàn thể những ruộng thẩu, nguyên liệu để chế tạo thuốc phiện và nhiều thứ ma túy khác.
Dân A Phú Hãn sống tại thung lũng Helmand trồng đến 103,000 mẫu thẩu trị giá 1 tỉ mỹ kim. Những nỗ lực phá hủy ruộng thẩu của Hoa Kỳ khiến A Phú Hãn chỉ còn thu về có 3.4 tỉ mỹ kim năm 2008, so với 4 tỉ năm 2007.
Như vậy thì lời lẽ thuyết phục người Helmand không phải là tiếng chào vui vẻ của anh GI Hoa Kỳ, mà là phương thức tạo lợi tức khác cho dân chúng.
Trên địa hạt chiến thuật, những đồn binh trong vùng hạ lưu sông Helmand thất thủ, khiến các tổ chức hành chánh tại những xã này cũng bị phá tan.
Nếu các tướng lãnh Hoa Kỳ không tìm được cách bảo vệ xã mà không tùy thuộc vào cái đồn binh đóng trong khuôn viên của xã, hay gần đó, thì họ đang tái bản những tác phẩm mà thế hệ trước họ đã viết tại Việt Nam.
Cái bẫy chiến tranh phi quy ước đang xập xuống đầu những người lính Mỹ có khả năng chiến đấu rất cao nhưng lại không biết làm công tác dân sự vụ./-
Nguyễn Ðạt Thịnh
more
-
Cùng nhau đập tan ý đồ “nhuộm đỏ” Hải Ngoại của Việt Cộng
Khi ngồi bàn chuyện “chống cộng ” tại hải ngoại nhiều người nói rằng, ngày nay khó biết được ai thật lòng có cùng chung lý tưởng với mình. Điều này đúng chớ không sai. Và vấn đề càng trở thành nhạy cảm hơn, phức tạp hơn khi chung quanh chúng ta có quá nhiều thành phần gọi là “Người Việt hải ngoại”.
Để giải quyết từng cái khó, vấn đề ở đây là làm sao mọi người phải nhận ra được dã tâm của Việt Cộng, phải nhận ra được thành phần nào là người Việt tỵ nạn chân chính, thành phần nào là người Việt tỵ nạn cộng sản trá hình và thành phần nào là người Việt đang sống chung quanh chúng ta thuộc loại nguy hiểm cần phải cảnh giác, cần phải lưu ý tới. Nếu bình tâm giải đáp được từng gút mắc, thì chúng ta mới mong giữ được tuyến chống cộng về lâu về dài. Chớ còn lấp lững, cả nễ, lừng khừng thì tuyến phòng thủ sẽ bị Việt Cộng chọc thủng, dẫn đến thảm họa cho tiền đồ đấu tranh của dân tộc.
Hơn 30 năm qua, đến giờ phút này thì mọi người ai cũng nhìn thấy ý chí phấn đấu, lòng kiên trì chống cộng của người Việt quốc gia hải ngoại. Lẽ đương nhiên Việt Cộng trong nước cũng thấy được điều này và chúng đang tìm đủ mọi cách để tiêu diệt hàng ngũ người Việt quốc gia hải ngoại bằng mọi giá.
Nhìn chung, ai cũng nhìn thấy thành phần người Việt sinh sống tại hải ngoại gồm có:
- Những người tỵ nạn cộng sản chân chính.
- Những người làm kinh tế chớ không phải tỵ nạn cộng sản.
- Những cán bộ Việt Cộng được cài đặt nằm vùng và Việt gian đón gió trở cờ.
- Những du học sinh vừa còn đi học và sau khi tốt nghiệp chương trình học họ tìm đủ mọi cách để ở lại hải ngoại.
Người Việt tỵ nạn cộng sản chân chính, là thành phần có tư tưởng không chấp nhận Chủ Nghĩa Cộng Sản. Họ luôn luôn giữ vững trong lòng căn cước tỵ nạn chính trị và lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng thân thương của đời mình. Thành phần này là Quân - Cán - Chính và một số Dân chúng miền Nam từng sống dưới chế độ tự do Việt Nam Cộng Hòa. Đây là những người có thể nói “không đội trời chung” với bọn Việt Cộng hại dân, bán nước. Họ chính là những nạn nhân trực tiếp hay gián tiếp của Việt Cộng mà bản thân và gia đình đã bị Việt Cộng “đã thương” làm cho sống dở chết dở từ trong cho tới ngoài, từ tư tưởng cho tới tài sản.
Những người vì lý do kinh tế, là những người không có lập trường chính trị. Thời buổi nào cũng vậy, đối với họ chỉ có tiền là trên hết. Chủ nghĩa quốc gia dân tộc, chủ nghĩa cộng sản, tự do, độc tài và cờ máu hôi tanh Việt Cộng hay cờ quốc gia không có gì khác biệt ngoài môi trường thuận lợi cho họ “hốt bạc”. Tại hải ngoại có rất nhiều hạng người này, họ vừa kiếm ăn tại Mỹ vừa đem tiền về đầu tư tại Việt Nam để kiếm thêm.
Thành phần cán bộ Việt Cộng nằm vùng là số đảng viên, cán bộ được giao phó công tác gián điệp từ lâu. Đây là số người đã được đảng và nhà nước VC cài đặt từ trước năm 1975, cho đến ngày nay bọn chúng hoạt động dưới quyền điều động của các Tòa Đại Sứ, Tòa Lãnh Sự VC. Bên cạnh bọn Việt Cộng có thẻ đảng là bọn Việt gian chó săn, chim mồi. Điển hình dễ thấy nhứt là đám người trong cái gọi là “sáu chính đảng”. Bọn người này đã từng là Quân - Cán - Chính và Dân chúng Việt Nam Cộng Hòa nhưng nay đã trở cờ làm tay sai, chạy hiệu cho Việt Cộng .
Cuối cùng là thành phần người ta tưởng rằng không đáng ngại, đang được người thân ùn ùn tìm cách đưa sang vì nghĩ rằng vô tội. Nhưng xét cho cùng, thành phần này hết sức nguy hiểm cho Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại trong chuỗi dài đấu tranh chống cộng từ bây giờ cho đến về sau. Đó là những du học sinh.
Các Du học sinh Việt Nam có phải là những người trong Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh và họ đang là đối tượng để chuẩn bị vào làm đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam hay chỉ thuần túy là những du học sinh bình thường hay không ? Điều này không quan trọng bằng họ là ai, từ đâu họ xuất hiện trong cộng đồng người Việt hải ngoại.
Du học sinh có nhiều loại, như loại con giòng cháu giống chính thống ba đời của “bác và đảng”, loại dây mơ, rễ má với “bác và đảng”, loại nhân dân “có công với cách mạng”. Tuyệt nhiên trong các du học sinh không có loại con, cháu của “ngụy quân, ngụy quyền”. Cho dù dưới bất cứ hình thứ nào cũng không thể phủ nhận “Du học sinh là những người được đảng Cộng Sản Việt Nam ưu đải”. Họ được ưu đải có lý do. Lý do dễ thấy, dễ hiểu nhứt vì họ đã được huấn luyện trong môi trường vừa hồng vừa chuyên ngay từ thời “thiếu nhi quàng khăn đỏ” .
Nhiều người đã vội vả nghĩ rằng đời sống xã hội, sách vở về nhân bản, về tự do, về dân chủ tại hải ngoại là liều thuốc tiên sẽ chuyển hóa tư tưởng các du học sinh. Nên không chóng thì chày thành phần này sẽ “nghiêng” về lập trường tự do, nhân vị con người. Nói một cách khác các du học sinh sẽ ủng hộ Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại trên phương diện chống cộng, đấu tranh cho một nước Việt Nam không cộng sản. Nhưng bao giờ thì họ “chuyển hóa”. Không ai trả lời được, cũng như số người suy nghĩ như trên đã quên rằng khi lên đường du học, các du học sinh đã được đào tạo, đã được cấy sinh tử phù “Học tập và làm theo gương bác Hồ”. Hơn nữa, liều thuốc chuyển hóa không phù hợp với tâm lý của các du học sinh khi họ đang coi “bác và đảng” là thần tượng trong việc “chống Mỹ cứu nước” và là “ân nhân” của họ. Trong khi ấy, thử hỏi Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại đã giúp đở gì cho họ khi cha mẹ, anh em, bà con xa, gần của họ đang hưởng những đặc quyền, đặc lợi do đảng Cộng Sản Việt Nam cung cấp. Đây là giá trị thực tế các du học sinh không thể phủ nhận. Cho nên, những ai đặt vấn đề cảm hóa họ là chuyện ảo tưởng, là chuyện mộng mơ. Ngược lại, hình như nhiệm vụ các du học sinh được giao phó nếu không muốn nói là cảm hóa người Việt quốc gia nên quên dĩ vãng, quên quá khứ.
Nếu thấy rằng du học sinh là thành phần nguy hiểm trong CĐNVQGHN, thì chúng ta mới có cái nhìn đúng đắn trong đấu tranh. Với lòng bao dung, người Việt hải ngoại không thù hằn tuổi trẻ. Nhưng vì tiền đồ dân tộc trước hiểm họa xâm lăng của tàu Cộng từ biển cho tới đất liền chúng ta không thể dễ dãi, thờ ơ để cho kẻ thù lợi dụng tuổi trẻ. Cho nên sự sáng suốt, sự can đảm nhìn nhận sự thật để phanh phui tình cảm đúng mức là điều cần thiết. Có như vậy, thì người Việt quốc gia mới ngăn chận được ý đồ nhuộm đỏ cộng đồng người Việt hải ngoại của Việt Cộng.
Với số lượng du học sinh Việt Cộng cho đi ào ạt như hiện nay, đã cho thấy đây là một sự kiện nằm trong chiến lược khống chế CĐVNHN của Việt Cộng. Sự nguy hiểm mà mọi người cần phải quan tâm là du học sinh sống trà trộn trong nhà thân nhân, trường học, nhà hàng, chợ búa, tiệm tạp hóa v.v… được kể là mạng lưới tai mắt của VC. Chúng ta nên nhớ rằng khi cho các cựu tù nhân chính trị ra đi VC đã bắt làm 5,7 thứ giấy cam kết, thì các du học sinh chắc chắn sẽ không tránh khỏi có những ràng buộc chặt chẻ hơn khi sinh mạng của họ nằm trong vòng kiềm chế, kiểm soát, theo dõi và chỉ huy của các Tòa Đại Sứ, Toà Lãnh Sự.
Nếu cứ ngại ngùng, sợ gây ra ngộ nhận, sợ mất lòng để rồi ngậm miệng không dám nói lên những điều cần nói sẽ trở thành vô tình tiếp tay với âm mưu thâm độc của VC. Điều mà chẳng ai muốn. Cho nên nói thẳng để xây dựng, để bảo vệ tiền đồn chống cộng vững mạnh là điều cần thiết.
Chúng ta nghĩ sao, với sự kiện 10 năm gần đây cờ máu Việt Cộng xuất hiện ở những trường học từ trung học cho đến đại học nơi có du học sinh VN theo học. Chúng ta hình dung thế nào, về vai trò của các du học sinh ở những trường học này. Phải chăng đối với những du học sinh thì cờ đỏ sao vàng là biểu tượng thiêng liêng gần gủi với họ, còn cờ vàng ba sọc đỏ là một cái gì xa lạ. Nếu không muốn nói thêm, du học sinh đã được nhồi sọ “cờ vàng ba sọc đỏ là tàn dư xấu xa của Mỹ - Ngụy”!!!...
* Đặng thiên Sơn (09 tháng 7/2009)
more
-
Việt Cộng Ngu Dốt Ở Chỗ Nào (?)

Có người nói rằng giới lãnh đạo cộng sản, từ Hồ chí Minh tới ngày hôm nay, rất là khôn ngoan, vì đã dựa vào ngoại quốc để cướp chính quyền và giữ chính quyền; và cũng nhờ đó mà ngày hôm nay đã trở thành những nhà tư bản đỏ, vinh thân phì gia, nhà cao của rộng.
Ngược lại, nhà văn Dương thu Hương lại viết: « Dân tộc Việt Nam, dầu có mù chữ chăng nữa cũng thấy mặt giới lãnh đạo cộng sản vừa tối tăm, ngu dốt, vừa ác ôn, côn đồ và hèn hạ. » Ông Lê xuân Tá, cựu Ủy viên Trung Ương Đảng, cựu Phó Trưởng ban Khoa học và kỹ thuật Trung Ương, cũng viết :
« Sự ngu dốt và sự thấp hèn tự nó không đáng trách và không làm nên tội ác. Nhưng sự ngu dốt và thấp hèn mà được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tị, thì nó trở thành quỉ nhập tràng. Và con quỉ này nó ý thức rất mau lẹ rằng cái đe dọa quyền và lợi của nó, chính là sự hiểu biết, văn hóa và văn minh ; nên nó đã đánh những thứ này một cách dã man, tàn bạo, không thương tiếc. Vụ Nhân văn giai phẩm ở Việt Nam là vậy ; Cách mạng Hồng vệ binh ở bên Tàu là thế. Nhưng chính vì nó là ngu dốt và thấp hèn, nên những thứ này đã trở nên sỏi mật, sạn thận, sơ gan, cổ chướng, trong lục phủ, ngủ tạng của chế độ cộng sản, làm chế độ này không ai đánh mà tự chết. »
Chúng ta nghĩ thế nào ?
Sự ngu dốt của cộng sản bắt đầu từ Hồ chí Minh, qua sự kiện, đó là trong khi những người như cụ Phan bội Châu, tướng Tưởng giới Thạch đã nhìn thấy sự nguy hiểm của lý thuyết cộng sản và sự độc tài của Đệ Tam Quốc Tế ; thì Hồ chí Minh chưa phân biệt nổi Đệ Nhị và Đệ Tam, thế mà lại lao đầu đi theo, rồi nhập cảng lý thuyết Mác – Lê vào Việt Nam, tàn hại dân tộc và đất nước. (1)
Thật vậy, không ai chối cãi rằng Hồ chí Minh là con quan, thân sinh ông đậu đến phó bảng, làm quan dưới triều đình Huế. Tuy nhiên vì việc buồn gia đình, nên đã trở nên vũ phu, đánh đập vợ con và những người cấp dưới, đi đến chỗ đánh chết một nông dân, nên bị xử phạt, bị cách chức. Lúc đó Hồ chí Minh cũng đang học ở trường Quốc học Huế, vào khỏang lớp 6 lớp 7 bây giờ, tức vừa mới qua tiểu học, bị đuổi ra khỏi trường. Hai bố con rời bỏ Huế vào Nam, sống lang bạt kỳ hồ, nghèo khổ. Sau đó Hồ chí Minh xin làm « bồi « ở một chiếc tàu Pháp, rồi sống ở Anh, ở Pháp, làm nghề quét tuyết, quét rác. Chúng ta không có chê nghề xấu, nghề nào cũng được, miễn là làm ăn lương thiện để kiếm sống. Tuy nhiên cũng có nghề cao, nghề thấp. Hồ chí Minh là làm nghề thấp ; và trình độ học chỉ trên tiểu học. Nhân lúc Lénine vừa cướp được chính quyền ở Nga, lập ra Đệ Tam quốc tế cộng sản ; sau những thử nghiệm mô hình kinh tế tập trung bị thất bại Lenin thấy là không thể đối đầu thẳng với Tư bản mà tạm thời làm yếu tư bản bằng cách tạo ra những cuộc nổi dậy chống tư bàn tại những nước thuộc địa. Hồ chí Minh, con người vừa ngu, vừa thấp hèn này đã không ngần ngại đi theo cộng sản chỉ vì một tờ truyền đơn; ở đây chúng ta không so sánh họ Hồ với chúng ta, người dân thường, mà chúng ta so sánh với những người hoạt động chính trị cùng thời như với cụ Phan bội Châu. Họ Hồ theo Đệ Tam mà chưa ý thức nổi Đệ Tam và Đệ Nhị Quốc Tế Cộng sản là gì ; như chính ông tự thú trong quyển sách Những mẫu chuyện về cuộc đời của Hồ chủ tịch, tác giả là Trần dân Tiên, chính là ông. Ông viết khi dự Hội Nghị Tours năm 1920, chữ Pháp ông nghe chữ được, chữ không, ông không hiểu Đệ Nhị và Đệ Tam là gì. Ông còn riễu là không biết có Đệ Nhị Rưỡi hay không ?
Trong khi đó, thì ở bên Tàu, cụ Phan bội Châu cũng được những người của Lénine chiêu dụ, có đưa Nội qui của tổ chức này cho cụ đọc ; cụ đã ý thức rất rõ là nếu theo tổ chức này thì phải hoàn toàn từ bỏ chủ quyền quốc gia, như những điều lệ của tổ chức qui định. Cụ còn nhìn thấy rõ sự nguy hại của chủ nghĩa duy vật ; nên cụ nói : « Tôi chẳng duy vật, tôi chẳng duy tâm, tôi chỉ duy dân. » Vì vậy cụ đã từ chối.
Họ Hồ thì ngược lại, ngu dốt, nhắm mắt đi theo Đệ Tam, được tổ chức này huấn luyện, rồi đưa về cướp chính quyền vào ngày 19/8/1945. Quả là sự ngu dốt mà được trao quyền lực. Sau đó lại được cấy vào vi trùng ghen tị là lý thuyết Mác-Lê, chủ trương bạo động lịch sử, đấu tranh giai cấp, xúi con đấu bố, vợ tố chồng, bạn bè tìm cách sát hại lẫn nhau.
Con người ngu dốt và thấp hèn Hồ chí Minh được trao quyền lực và được cấy vào vi trùng ghen tị, nên đã trở thành quỉ.
Chúng ta đã biết quỉ là thế nào, là loài hút máu, làm hại đồng loại. Nó có thể biến thành một người con gái thật đẹp để dụ trai rồi hút máu hay ngược lại, hoặc nó có thể biến thành một cụ già thật đáng tội nghiệp, dụ người ta giúp đỡ, mang về nuôi, rồi giết.
Ở điểm này, chúng ta thấy cựu Hoàng Bảo Đại nhận xét về họ Hồ rất là chính xác :
« Chắc chắn, đây là một tay đóng kịch rất giỏi. Lúc thì tỏ ra như cha già, trìu mến, giúp đỡ, lợi dụng thân hình mảnh khảnh, tỏ ra thanh đạm, không thiếu trào phúng…. Những người Hoa Kỳ, người Pháp và ngay cả tôi cũng bị lầm về hắn lúc đầu…. Tôi đã biết rõ con người trước mặt tôi là ai, sau những mặt nạ của hắn. Một người đấu tranh mác xít, được tôi luyện hơn 30 năm đấu tranh, bị ràng buộc bởi đảng, nhưng đầy thủ đoạn. Có nhiều kiên nhẫn, rất lật lọng, biết rõ con người, nhất là đối phương với những yếu điểm của nó, và coi thường nó. » ( Le Dragon d’Annam - trang 156 và 157 -par S. M. Bảo Đại – Edition Plon – Paris 1980 ).
Nói đến tài an bang tế thế, đưa đất nước dân tộc đến chỗ thịnh vượng, phú cường, thì họ Hồ không có ; nhưng « tài « gian manh, quỉ quyệt, lật lọng, thì họ Hồ có thừa. Gọi cái này là « tài « , thì cũng được ; nhưng là tài hại dân, bán nước. Đối với tôi, người tài phải là người vừa có tài, vừa có đức, làm lợi cho dân, cho nước.
Sự ngu dốt của giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam, đó là trong khi thế giới đã nhìn thấy sự sai lầm, phá sản của lý thuyết cộng sản, trong thời gian gần 70 năm áp dụng, thế mà cộng sản Việt Nam vẫn bám lấy nó, vẫn cho rằng lý thuyết Mác-Lê là ánh sánh soi đường cho chế độ, như điều 4 Hiến pháp cộng sản đã ghi.
Thật vậy, con cháu của họ Hồ từ anh thợ thiến heo Đỗ Mười, anh cai phu đồn điền Lê đức Anh, anh chăn trâu, liên lạc viên Phan văn Khải, Nguyễn tấn Dũng, ngày hôm nay cũng chỉ là những kẻ ngu dốt, mặc dầu họ tự nhận là tốt nghiệp đại học này, có bằng tiến sĩ, cao đẳng kia nhưng chỉ là những bằng giả; cũng được trao quyền lực từ tay họ Hồ và vẫn không nhìn ra được rằng lý thuyết cộng sản đã hoàn toàn thất bại trong việc áp dụng nó, ngược lại chỉ mang lại đau thương cho quốc gia dân tộc. Những nước như Nga sô và những nước cộng sản Đông Âu cũ, ngày hôm nay họ lên án lý thuyết này mạnh mẽ. Bằng chứng là Nghi quyết 1481 của Quốc Hội Âu châu lên án chế độ cộng sản là một chế độ giết người, diệt chủng.
Giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam ngu dốt ở chỗ không nhìn thấy rằng ngày hôm nay gần cả thế giới đi theo chế độ tự do, dân chủ, chấp nhận đa khuynh, đa đảng, thế mà Việt Nam vẫn duy trì chế độ độc tài, chủ trương độc khuynh, độc đảng.
Thật vậy, ngày hôm nay, thế giới đi theo mô hình tổ chức nhân xã tự do, dân chủ và kinh tế thị trường là trào lưu tiến bộ của văn minh nhân loại. Nhân loại đã trải qua 5 nền văn minh : văn minh trẩy hái, văn minh du mục, văn minh định cư nông nghiệp, văn minh thương mại và ngày hôm nay là nền văn minh tri thức điện đoán. Giới lãnh
đạo cộng sản Việt Nam, đầu óc lạc hậu, vẫn cố duy trì mô hình tổ chức lạc hậu quân chủ, phong kiến thời văn minh định cư nông nghiệp ; vì chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay cũng chỉ là một chế độ quân chủ trá hình. (2).
Giới lãnh đạo cộng sản ngu so với những giới lãnh đạo các nước chung quanh ở chỗ là họ không sợ Trung Cộng mà vẫn giữ được chủ quyền quốc gia dân tộc và còn làm cho nước họ phát triển hơn Việt Nam. Giới lãnh đạo cộng sản ngu dốt là đã dâng đất, nhượng biển cho Trung Cộng, mà không ý thức được rằng mình đã mắc vào tội bán nước. Việc dâng đất nhượng biển không phải chỉ ngày hôm nay, mà bắt đầu từ thời Hồ chí Minh ra lệnh cho Phạm văn Đồng viết thư trả lời yêu sách của Trung Cộng, bức thư đề ngày 14/09/1958, thỏa mãn yêu sách 12 hải lý của Trung Cộng, làm cho Trung cộng có lý do đặt vấn đề với Việt Nam về chủ quyền 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường sa. Trên mặt công pháp quốc tế, lịch sử và địa lý, thì 2 quần đảo này hoàn toàn thuộc chủ quyền Việt Nam. Thêm vào đó 2 Hiệp ước với Trung Cộng, năm 1999 và năm 2 000, đã dâng cho Trung cộng cả ngàn cây số vùng biên giới, trong đó có ải Nam quan và thác Bản dốc ; cùng cả chục ngàn cây số vuông vùng biển. Dân Việt đang oán hận cộng sản không những làm cho cuộc sống của họ cơ cực, luân thường đạo lý đổi ngược, mà còn oán hận vì cộng sản là kẻ bán nước.
Giới trí thức hèn hạ cộng sản cố tình bên vực cho bạo quyền, vắt óc để tìm ra những lập luận bênh vực, như : Nước chúng ta nhỏ, thần phục Trung Cộng một nước lớn, là việc bình thường. Thử hỏi lịch sử oai hùng của dân Việt bao lần đánh đuổi quân bắc xâm để đâu. Hảy nhìn những nước nhỏ chung quanh như Phi luật Tân, Nam Dương, Thái Lan, Mã lai, Đài loan, đến 2 nước thật nhỏ là Brunei và Tân Gia Ba, giới lãnh đạo của họ có sợ Trung Cộng hay không ? Thần phục Trung Cộng chỉ là một thiểu số đảng đoàn cộng sản Việt Nam, chỉ nghĩ đến quyền lợi cá nhân, gia đình, đảng đoàn, quên hết quyền lợi quốc gia, dân tộc, nên mới có thái độ quỵ lụy Trung Cộng như vậy.
Người Việt chúng ta có câu : « Một người thầy thuốc ngu dốt thì giết một người. Một ông thầy giáo ngu dốt thì giết một thế hệ. Một người lãnh đạo ngu dốt thì giết không biết bao thế hệ. » Dân Việt đã và đang chịu đựng sự ngu dốt của giới lãnh đạo cộng sản đã hơn 60 năm nay. Việc chính đó là hãy can đảm đứng lên đấu tranh để cho sự ngu dốt này không còn nữa. Chỉ như vậy, thì mới hy vọng có ngày mai tươi đẹp.
Chu Chi Nam
more
-
Bàn Về Việc Giám Định "Phản động"
LS Lê Trần Luật (phải) tham gia bào chữa cho các giáo dân Thái Hà tại phiên tòa ở Hà Nội.
Luật sư Lê Trần Luật
Trong một lần trả lời phòng vấn đài RFA, tôi có nói rằng việc tòa án chỉ dựa vào kết luận giám định để đi đến phán quyết một người nào đó phạm tội tuyên truyền chống Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (NNCHXHCNVN) là việc làm hết sức tùy tiện và thiếu khách quan. Tôi cũng nói rằng, ranh giới giữa quyền bày tỏ chính kiến đối lập và tuyên truyền chống nhà nước là hết sức mong manh. Người bày tỏ chính kiến đối lập dễ bị phạm vào tội này. Mới đây rất nhiều báo đài Việt Nam đưa tin có đoạn: “kết quả giám định cho thấy, tài liệu của Lê Công Định có nội dung phản động, tuyên truyền chống NNCHXHCNVN”. Trong bài viết này tôi xin bàn về một số khía cạnh pháp lý của “kết luận giám định” trong những vụ án tuyên truyền chống NNCHXHCNVN.
Kết luận giám định là lời nhận xét có tính chất khẳng định của người hiểu biết chuyên môn khoa học, kỹ thuật được cơ quan tiến hành tố tụng trưng cầu để kết luận về vấn đề được yêu cầu giám định. Người giám định chỉ kết luận về chuyên môn khoa học đối với vấn đề được yêu cầu giám định chứ không có nhiệm vụ kết luận là bị can, bị cáo có thực hiện hành vi phạm tội hay không. Trong trường hợp cơ quan tiến hành tố tụng không đồng ý với kết luận giám định thì có thể yêu cầu giám định bổ sung hoặc giám định lại. Tôi xin được nhắc lại rằng: “KẾT LUẬN GIÁM ĐỊNH KHÔNG ĐƯỢC PHÉP XÁC ĐỊNH MỘT NGƯỜI NÀO ĐÓ CÓ PHẠM TỘI HAY KHÔNG”.
Ở góc độ pháp lý, hiện nay đa số các chuyên gia luật gia luật sư đều cho rằng kết quả giám định là một dạng chứng cứ. Tôi không hoàn toàn đồng ý với quan điểm này vì một trong những thuộc tính của chứng cứ là tính khách quan, mà hiện nay các cơ quan giám định của Việt Nam đều do nhà nước thành lập. Ở Việt Nam chưa có tổ chức giám định tư nhân hay tổ chức giám định phi chính phủ. Thực tiễn áp dụng cho thấy, các quy định về giám định còn nhiều hạn chế, vướn mắc, nhất là vấn đề giám định lại. Các quy định còn thiếu và chưa cụ thể, gây khó khăn cho việc áp dụng, dẫn đến việc giải quyết nhiều vụ án bị kéo dài, nhiều vụ án thiếu chính xác, có vụ án dẫn đến tình trạng oan sai. Chính vì vậy mà nghị quyết số 08-NQ/TW của Bộ Chính trị đã nêu yêu cầu phải hoàn thiện các tổ chức giám định tư pháp và pháp luật về giám định tư pháp.
Trở lại vụ Lê Công Định, kết quả giám định: “CÁC TÀI LIỆU CỦA LÊ CÔNG ĐỊNH CÓ NỘI DUNG TUYÊN TRUYỀN CHỐNG NNCHXHCNVN”. Nội hàm của câu kết luận này cho thấy cơ quan giám định đã mặc nhiên thay toà án phán quyết luật sư Lê Công Định “có tội”. Điều này hết sức vô lý tùy tiện và thiếu khách quan.
Không riêng về vụ Lê Công Định mà hầu hết các vụ án tuyên truyền chống NNCHXHCNVN thì kết luận giám định đều ghi rất giống nhau, đại ý: “Tài liệu phản động, có nội dung chống nhà nước... hoặc lời lẽ có tính kích động lôi kéo, nội dung xuyên tạc đường lối chính sách...”
Trong vụ Phạm Bá Hải – tổ chức Bạch Đằng Giang, một luật sư đồng nghiệp của tôi mạnh dạn đề nghị: triệu tập giám định viên để tranh luận về kết luận giám định các tài liệu của tổ chức Bạch Đằng Giang có chống NNCHXHCNVN hay không. Tại tòa tôi cũng đã từng đề nghị giám định lại vì cho rằng các kết luận giám định không khách quan. Tất nhiên cả hai yêu cầu của chúng tôi không được tòa án chấp nhận. Kết quả Phạm Bá Hải bị xử 5 năm tù giam. Các vị có biết giám định viên ấy là ai không? “Anh ấy” làm cán bộ của: “Phòng xuất nhập khẩu”... gì đó thuộc Sở Văn Hóa Thông Tin Tp.HCM. Tôi hay nói đùa với bạn bè rằng: “Chính các giám định viên của Sở Văn Hóa Thông Tin đã cho nhiều nhà hoạt động dân chủ đi tù chứ không phải tòa án”.
Tôi có một anh bạn là mục sư truyền đạo. Ngài thường cho in ấn Kinh Thánh để tặng cho bạn bè anh em. Ngoài ra, Ngài thường tặng nhiều kinh thánh cho nhiều vị lãnh đạo cấp cao của nhà nước. Thế là bị khởi tố và đi tù. Cũng may, các cán bộ giám định viên của Sở Văn Hóa Thông Tin không thể nào giám định được các cuốn Kinh Thánh nên Ngài đã được đình chỉ vụ án và được trả tự do. Tưởng đã thoát rồi thì cơ quan giám định tâm thần của Sở Y Tế ra kết luận giám định: “Ngài bị tâm thần”. Với kết luận giám định này, mặc dù là người bình thường – một mục sư khả kính, Ngài không còn cách nào là vào “nhà thương điên” để “điều trị”.
Tôi xin kể một ví dụ khác để thấy sự tùy tiện trong việc giám định: Vào khoảng tháng 3 năm 2009, rất nhiều báo đài Việt Nam đều đưa tin: “Luật sư Lê Trần Luật có dấu hiệu lừa đảo, ăn quỵt, trốn thuế...” Trong những thông tin đó tôi đặc biệt chú ý một thông tin trên TTXVN: “Cơ quan chức năng đã có kết luận giám định số 70 là tôi chống NNCHXHCNVN và cục an ninh đã làm việc với Bộ Tư pháp”. Tôi nghĩ: “Quái, tôi đâu có làm ra hay tàng trữ tài liệu nào đâu mà có kết luận giám định...”. Đến giữa tháng 4, tôi liên tục nhận được giấy mời làm việc của cơ quan an ninh “Vì vi phạm công nghệ thông tin”. Tôi nói: “Các anh có nhầm không, tôi rất dốt vi tính, tìm một chữ A cả phút không thấy sao lại vi phạm công nghệ thông tin”. Họ cho tôi xem kết luận số 70, trong đó họ trưng cầu các bài bào chữa của tôi, bài bào chữa của Lê Công Định và một blogger tên gọi là Anh Ba Sài Gòn. Kết luận giám định dành cho ba chúng tôi đều giống nhau “phản động”, “chống NNCHXHCNVN”. Tôi nói: “Bài bào chữa là quan điểm của tôi biện minh cho thân chủ được tòa án cho phép và được trình bày công khai tại tòa, các anh giám định làm gì”. “Nếu giám định như vậy chẳng lẽ tòa án – những người trong Hội đồng xét xử đều là đồng phạm của tôi hay sao”. Tôi tức quá và nói tiếp: “Cho tôi một bản giám định để tôi khiếu nại các ông giám định viên này vì các ông ấy kết luận tôi phản động và công khai đứng về phe dân chủ. Từ nhỏ đến lớn tôi chỉ biết phe XHCN, phe dân chủ là phe nào? Mà kết luận như vậy có nghĩa là nhà nước này là nhà nước độc tài hả? Vậy ông giám định viên đó “phản động” chứ không phải tôi”. Cách đây mấy hôm, cơ quan an ninh Việt Nam khẳng định khởi tố luật sư Lê Công Định không phải vì những bài bào chữa, tôi thở phào nhẹ nhõm vì những bài bào chữa của mình. Không biết giờ đây kết luận 70 đó giờ đây dùng để làm gì và nằm trong quy trình tố tụng nào.
Đây là quy trình tố tụng của những vụ án tuyên truyền chống NNCHXHCNVN.
Với một quy trình như vậy, thật khó cho luật sư khi bảo vệ cho thân chủ của mình là những người bị cáo buộc về tội tuyên truyền chống NNCHXHCNVN.
Chỉ hy vọng rằng, họ vô tội trước công luận!
Sài Gòn, 7/7/2009
more
-
Đã đến lúc toàn dân Việt Nam phải đứng lên tiêu diệt Tập đoàn Hồ Chí Minh
Tội lớn nhất của đảng CSVN là"Ngư dân VN vái lạy trước họng súng của hải quân Trung cộng"Ngư dân VN mang nước đá ra khơi đánh cá, thay vì dùng nước đá ướp cá mang về nhưng số nước đá kia được sử dụng để ướp xác ngư dân mang về nhà.. Đau đớn thay!
-
- Trung Quốc truy đuổi tàu đánh cá Việt Nam
Những Gia Đình Có người thân bị Trung Quốc bắn hoặc bắt giam
Một ngư dân đang chỉ những lỗ đạn trên thân tàu
Xác ngư phủ được ướp đá mang vềDongsongxanh xin lược dịch những nội dung chính trong bản tin truyền hình của phía Trung Quốc như sau: - Phát thanh viên đài truyền hình: Sáng hôm qua, Biên đội tuần tra liên ngành 3 tỉnh kết hợp giữa tàu ngư chính, cảnh sát biển và máy bay trực thăng từ 3 địa điểm Tam Á- Hải Nam; Trạm Giang- Quảng Đông; Bắc Hải- Quảng Tây đã hướng tới Vịnh bắc bộ để tiến hành nhiệm vụ tuần tra. Chiều hôm qua, tại đường phân giới lãnh hải Trung – Việt về phía lãnh hải Trung Quốc, Biên đội đã phát hiện một tàu đánh cá nước ngoài đang tiến hành hoạt động đánh cá bất hợp pháp.Vào lúc 11h10 buổi sáng, sau hơn 2 giờ đồng hồ tuần tra liên ngành, trực thăng ngư chính 01 phát hiện trong khu vực thuộc phía ta (Trung Quốc) quản lý, tại vùng đánh cá chung Vịnh bắc bộ, trong phạm vi vùng biển cách đội tàu khoảng 50 hải lý có rất nhiều tàu cá nước ngoài đang tiến hành các hoạt động đánh bắt cá. Biên đội tuần tra lập tức tiến vào khu vực biển này để tiếp cận.Nhân viên đội tuần tra đã dùng ống nhòm để kiểm tra xem các tàu đánh cá này liệu đã vượt quá phạm vi mốc đánh dấu khu vực cho phép khai thác cá chung hay không.Phóng viên: “vào lúc 4h chiều ngày 1/7 , đội tàu tuần tra do tàu ngư chính 311 dẫn đầu đã phát hiện một tàu đánh cá nước ngoài, bây giờ các tàu sẽ cùng nhau tiến hành kiểm tra chiếc tàu kia”Tuy nhiên chiếc tàu nước ngoài không mang bất kỳ dấu hiệu cho thấy được phép đánh cá này bất ngờ tăng tốc bỏ chạy hòng thoát khỏi sự kiểm tra. Tàu ngư chính 311 của Trung quốc lập tức đề nghị tàu cảnh sát biển hỗ trợ. Lúc này tàu cảnh sát 46041 cũng tiến tới phối hợp. Dưới sự hiệp đồng liên ngành của phía ta, các nhân viên ngư chính sử dụng tàu cao tốc cuối cùng đã tiếp cận được với tàu đánh cá nước ngoài.Phóng viên: “sau một hồi truy đuổi, các nhân viên kiểm tra ngư chính đã thành công và bước lên tàu đánh cá nước ngoài để tiến hành kiểm tra. Sau khi xác nhận, được biết tàu này không có tư cách đánh cá trong vùng biển của Trung Quốc trên đường phận định Trung- Việt của Vịnh bắc bộ”.Trên tàu đánh cá này có tộng cộng 7 người, không có giấy phép hành nghề, thuộc dạng đánh bắt cá trái phép. Thuyền trưởng tàu cá đã thừa nhận đánh bắt trái phép và cam kết không tái phạm. Nhân viên kiểm tra ngư chính căn cứ vào qui định đã tịch thu lưới võng, dụng cụ đánh cá bất hợp pháp, các sản phẩm đã đánh bắt và tiến hành giáo dục cho các ngư dân đánh cá. Sau cùng tiến hành trục xuất chiếc tàu ra khỏi khu vực biển nước ta.Phóng viên Pan Bin Đài truyền hình Phương Đông đưa tin từ Vịnh bắc bộ.Hết dịch.
Đoạn clip ngắn chưa tới 3 phút được tung lên mạng ngày 5/7/2009, nhưng có nhiều điều khiến chúng ta phải suy ngẫm:Về phía Trung Quốc: Qua những hình ảnh trên, chúng ta đã thấy được dã tâm của nhà cầm quyền Trung Quốc. Đây là một chuỗi hành động mang tính chính trị có chủ ý của nhà cầm quyền TQ tiếp sau những động thái khẳng định chủ quyền đối với toàn bộ khu vực biển đông.Cách thức tiến hành:+ Vô cùng bài bản và qui mô bằng sự hiệp đồng tác chiến giữa 3 lực lượng: tàu tuần tra ngư chính, tàu cảnh sát biển và máy bay trực thăng.+ Chủ động đưa theo phóng viên truyền hình để đưa tin tại chỗ về các hoạt động mà họ cho là “bảo vệ vùng biển của TQ”.+ Tiến hành truy đuổi 1 chiếc đánh cá nhỏ bé yếu ớt đóng bằng gỗ của phía Việt Nam bằng một đội tàu sắt công suất lớn hùng hậu cùng sự tham gia của cảnh sát biển và những chiếc trực thăng hiện đại.+ Tịch thu các phương tiện hành nghề của ngư dân, tiến hành “giáo dục” tại chỗ cho ngư dân Việt Nam và sau cùng trục xuất khỏi “lãnh hải của Trung Quốc”.+ Tiến hành quảng bá công khai trên thế giới về các hoạt động mà họ cho là phía Việt Nam đã xâm phạm lợi ích của mình.+ Thái độ bá quyền, ngang ngược, bất chấp công lý quốc tế, dùng mạnh hiếp yếu của TQ.Về phía Việt Nam:+ Ngư dân quả thật là những người đang ở vào vị trí yếu thế, thân cô, thế cô không có sự bảo vệ từ phía chính quyền Việt Nam. Họ ra khơi mà không biết có ngày về, hoàn toàn phó mặc vào sự may rủi của thiên nhiên cũng như sự đe dọa từ phía Hải tặc có giấy phép nước ngoài.+ Chính quyền Việt Nam đã hoàn toàn đứng ngoài cuộc, phủi tay và quay lưng trước những tổn thất về người và vật chất mà ngư dân Việt Nam đang phải gánh chịu suốt những năm qua, đặc biệt là những động thái gần đây từ phía Trung Quốc.+ Chính quyền Việt Nam tiếp tục giữ thái độ im lặng khó hiểu, không lên tiếng phản đối Trung Quốc, không đưa vụ việc ra công luận thế giới nhằm tìm kiếm sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế.Dongsongxanh
more -
-
NHỮNG SUY NGHĨ VỀ ĐẤT NƯỚC (PHẦN 1)
Lời mở đầu: Trăn trở theo vận nước điêu linh, người viết nghiêm chỉnh trình bày những suy nghĩ riêng tư với tinh thần trách nhiệm, chấp nhận những phản biện của bất cứ ai thực sự quan tâm đến vấn đề Đất Nước và sẵn sàng thảo luận để mưu tìm một đường lối khả thi, hiệu quả trong công cuộc tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ ở quê nhà.
“Chủ nghĩa Cộng Sản là tai họa của Nhân loại”. Không phải người thua trận như tôi phát biểu câu nói đó. Quốc Hội Âu Châu với đa số tuyệt đối ra Nghị quyết với kết luận bằng câu nói ấy. Bởi vì cộng sản biểu hiện cho sự man trá, sự lừa đảo, sự bất nhân. Vậy thì, chống Cộng là nghĩa vụ rất bình thường của con người có lương tâm, không có gì ghê gớm để tự vỗ ngực khoe mình là người chống Cộng và không có gì tồi bại cho bằng con người phạm tội ác, chuyên lừa đảo, chuyên man trá lại chụp mũ người khác là cộng sản. Với nhận định này, tôi quan niệm một người không phạm vào tội ác, không lừa đảo, không man trá, sống lương thiện đã là người chống Cộng rồi.
Sau 30 Tháng Tư năm 1975, hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi vì không chấp nhận sống dưới chế độ cộng sản. Trong hơn 34 năm qua, ở hải ngoại đã có nhiều tổ chức, đoàn thể chống Cộng ra đời, nhưng tại sao chúng ta vẫn còn ở trong vòng lẩn quẩn chia rẽ, gấu ó lẫn nhau thì phải tự hỏi chúng ta đã phạm khuyết tật gì để khiến tình hình xảy ra nông nỗi này. Thử kiểm điểm một số hoạt động của lực lượng chống Cộng ở hải ngoại suốt 34 năm qua bằng thái độ tỉnh táo, không để cho tình cảm chi phối, vọng động, dám nhìn thẳng vào sự thật thì ta sẽ nhận biết nguyên do vì đâu.
Về Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam:
Trước năm 1975, tôi không hề biết trong Quân chủng Hải Quân VNCH có vị Phó Đề đốc tên là Hoàng Cơ Minh. Cuối năm 1976, tại chung cư của tôi ở thành phố Arlington, Virginia có cuộc họp mặt của một nhóm người muốn làm “một cái gì đó” cho Việt Nam. Thành phần tham dự gồm:
- Lãnh đạo tinh thần: Thượng tọa Giác Đức, linh mục Trần duy Nhất.
- Dân sự: Lãnh tụ Đảng Đại Việt Hà Thúc Ký, cựu Dân biểu Nguyễn văn Kim, cựu Tổng trưởng Tài chánh Châu Kim Nhân, cụ bà Đức Thụ, cụ Chử Ngọc Liễn, Tham vụ Ngoại Giao Lê Chí Thảo, luật sư Đỗ Đức Hậu, giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, bà Lê thị Anh, sinh viên quốc gia tranh đấu Ngô vương Toại …
- Quân nhân: Trung tướng Nguyễn Bảo Trị, Trung tướng Phạm Quốc Thuần, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, Đại tá Nguyễn Hợp Đoàn, Trung tá Nguyễn văn Phán và tôi.
Sau hơn ba giờ đồng hồ thảo luận, chúng tôi quyết định thành lập Ủy Ban Tranh Đấu Nhân Quyền cho Việt Nam để phơi bày trước dư luận quốc tế về thảm trạng thuyền nhân. Để tránh cho mọi người mang cảm tưởng tôi mời đến họp tại nhà mình là có mưu toan gì cho cá nhân, tôi nhất định không đảm nhiệm một chức vụ gì trong Ủy Ban. Có thể nói, đó là tổ chức Nhân Quyền được hình thành sớm sủa nhất ở hải ngoại. Dù hoàn cảnh tài chánh khó khăn, vì phần lớn đều đi làm với đồng lương tối thiểu, chúng tôi đã thực hiện nhiều cuộc biểu tình trước Tòa Bạch Ốc, trước tiền đình Liên Hiệp Quốc, được đồng bào hưởng ứng hết sức nồng nhiệt.
Qua sinh hoạt, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và tôi trở thành đôi bạn vong niên khá tương đắc. Bỏ lối xưng hô ông Tướng, tôi thân mật gọi ông Hoàng Cơ Minh là anh. Tôi bàn: “Có lẽ chúng ta không thể kéo dài tổ chức biểu tình đòi nhân quyền mãi được, vì chỉ có hiệu quả gây tiếng vang. Nhất định phải tiến hành tổ chức một đảng cách mạng để đấu tranh bằng vũ lực với kẻ thù, bởi vì căn cứ theo lời khẳng quyết của Trường Chinh Đặng Xuân Khu rằng Đảng CSVN cướp chính quyền bằng bạo lực thì Đảng CSVN sẽ bằng mọi giá giữ chính quyền bằng bạo lực. Cuộc thảo luận kéo dài hơn một tháng trời, nhưng chúng tôi không thể nào đi đến một điểm mấu chốt: Tôi chủ trương hoạt động bí mật với phương châm “qúy hồ tinh, bất qúy hồ đa”, chọn đối tượng một cách cẩn trọng để tránh tối đa bị đối phương xâm nhập. Anh Hoàng Cơ Minh chê cách xây dựng tổ chức của tôi sẽ mất quá nhiều thời gian. Anh đề nghị tôi bay sang Hawaii với anh, tìm một cánh rừng na ná miền nhiệt đới Đông Dương, quay phim hoạt cảnh sinh hoạt của kháng chiến quân, rồi đem về Hoa Kỳ chiếu cho đồng bào xem để vận động tài chánh. Tôi kêu lên: “Không thể làm như thế được đâu anh Minh. Một ngày nào đó người ta phát giác việc làm khuất tất của anh em mình, thì chỉ còn có nước chui xuống hang mà sống”. Thuyết phục tôi mãi không được, anh Minh giận dỗi đứng lên. Tôi nắm tay anh, nhỏ nhẹ nói: “Nếu cuộc đấu tranh này phải kéo dài hết đời mình, mình vẫn phải kiên nhẫn làm và truyền lại cho thế hệ mai sau, anh ạ! Dục tốc bất đạt!”. Anh Minh cười khẩy: “Cậu là con người lý thuyết, tôi là con người hành động. Cậu hãy ngồi đó mà lý thuyết!”. Nói xong, anh bỏ ra về. Lúc bấy giờ tôi cũng khá giận anh, vì nghĩ rằng anh cho tôi chết nhát, nên tôi nói với theo: “Làm như cách của anh, anh sẽ trở thành thảo khấu!”
Được sự hỗ trợ của Richard Armitage, Thứ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, đặc trách Á Châu Sự Vụ, dưới thời Tổng thông Ronald Reagan, trong công tác đi tìm người Mỹ mất tích ở chiến trường Đông Dương, anh Hoàng Cơ Minh dẫn đoàn chiến sĩ cách mạng Việt Nam lên đường đi Thái Lan. Ông Richard Armitage từng là Cố vấn cho Hải Quân Việt Nam, có vợ Việt nên nói được tiếng Việt. Ông Nguyễn Thanh Hoàng, chủ nhiệm tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong, gửi ký giả Hoàng Xuyên đi theo đoàn để làm phóng sự. Nếu không thông rõ nội vụ, ai đọc bài phóng sự của ông Hoàng Xuyên đều cảm thấy hào hứng, mừng rỡ vô cùng. Tôi nói cho ông Hoàng biết bài phóng sự của ký giả Hoàng Xuyên viết hấp dẫn, nhưng không phản ảnh đúng sự thật. Ông Hoàng không tin, cho rằng tôi có lòng đố kỵ.
Có một nhân vật đi theo đoàn, Đại tá Nguyễn Hữu Duệ – nguyên Tỉnh trưởng Thừa Thiên – cho tôi biết sự dàn cảnh quay phim Kháng Chiến quân để lộ nhiều sơ hở mà nếu kẻ nào tinh ý đều thấy. Anh Duệ là người sĩ quan rất thương yêu và kính trọng Tổng thống Ngô Đình Diệm. Anh Hoàng Cơ Minh từ “Khu Chiến” trở về Hoa Kỳ, tổ chức Đại hội Chính Nghĩa ở California, Texas, Virginia có xe cảnh sát chớp đèn, hụ còi hộ tống. Ai nấy đinh ninh Mặt Trận được Hoa Kỳ ủng hộ, chứ không biết rằng ở Mỹ hễ có tiền là có thể thuê cảnh sát hộ tống. Mọi người nô nức reo hò như thể chứng kiến đoàn quân giải phóng của Mặt Trận ca khúc khải hoàn giữa thủ đô Sài Gòn. Phong trào yểm trợ kháng chiến bùng lên như diều gặp gió. Anh Minh sai người đi mời tôi đến gặp anh, giống như anh muốn khoe sự nồng nhiệt ủng hộ của đồng bào. Tôi không đến, vì anh đã đăng quang, đội vương miện, chẳng lẽ gặp anh, tôi nói sớm muộn gì rồi anh sẽ bị rơi mặt nạ thì buồn lòng nhau biết mấy!
Một người anh thúc bá của tôi – Đặng văn Đệ – đề nghị giới thiệu tôi với người đồng chí cũ từng lưu lạc sang Tầu, anh Phạm văn Liễu. Tôi từ chối và nói cho ông anh họ biết Mặt Trận Kháng Chiến của anh Hoàng Cơ Minh là bịp, đã khiến cho anh Đặng văn Đệ giận tôi một thời gian khá lâu, mãi cho đến khi Mặt Trận vỡ ra làm đôi thì anh Đệ mới hết giận tôi. Nhiều người tham gia Mặt Trận được tôi cho biết sự thật, cũng giận tôi, vì họ nghĩ rằng tôi gièm pha, nói xấu Mặt Trận. Ở đất nước tự do, kiểm chứng thông tin dễ dàng, nhưng người ta có xu hướng không dám nhìn vào sự thật, vì sợ vỡ mộng?! Đó là cái tâm lý giúp ta hiểu vì sao Hồ Chí Minh có thể đánh lừa cả nước.
Do nguồn yểm trợ tài chánh tuôn vào dồi dào, Mặt Trận vỡ ra làm đôi vì ăn không đồng, chia không đều? Anh Chín (bí danh của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh) muốn chứng tỏ Mặt Trận là tổ chức kháng chiến thật, nên anh dẫn một đoàn cán bộ xâm nhập nội địa Việt Nam. Dường như có viên tình báo phản gián Việt Cộng tên Bùi văn Nam Sơn xâm nhập vào tổ chức từ lâu mà Mặt Trận không hay biết. Tên này đã dẫn đường cho đoàn kháng chiến rơi vào ổ phục kích Việt Cộng. Trung tá Nhảy Dù Lê Hồng đến chào từ biệt tôi trước khi lên đường. Tôi đã hết lời khuyên can anh, nhưng chí Lê Hồng đã quyết, không thể thay đổi được. Tôi thương tiếc Lê Hồng xiết bao! Vì xốc nổi, đi ngược quy luật đấu tranh, anh Minh dấn thân vào chỗ chết đã đành, anh còn kéo theo nhiều đồng chí của anh chết thật oan uổng. Nhưng điều tệ hại hơn hết, Mặt Trận vẫn khai thác cái chết của anh để làm tiền. Theo tôi, anh Minh là con người lý tưởng, nuôi chí lớn, nhưng nóng vội để chứng tỏ mình là con người hành động. Một khuyết điểm nghiêm trọng là khi được tung hô, anh Minh quên những người quanh anh dám nói lời thật để cố vấn anh. Dù sao đã từng chia nhau điếu thuốc, gói mì, nằm đất với nhau, bàn tính cùng nhau mưu sự quang phục quê hương, anh Minh sai người tới gọi tôi lại là một kiểu cách trịch thượng.
Mặc dầu anh Hoàng Cơ Minh đã hy sinh trên vùng biên giới Thái – Lào, tờ báo Kháng Chiến của Mặt Trận vẫn tiếp tục đăng thư của chiến hữu Chủ tịch từ chiến khu quốc nội gửi ra thăm đồng bào và các cháu nhi đồng. Ngoài ra, tờ Kháng Chiến mỗi số đều phịa ra tin Kháng Chiến Quân đánh tan những đồn Công An của Việt Cộng để nhằm mục đích quyên tiền đồng bào yểm trợ kháng chiến. Ông Nguyễn Thanh Hoàng là người cực kỳ đa nghi mà bị cú lừa của Mặt Trận nên đau vô cùng. Tờ Văn Nghệ Tiền Phong với ngòi bút sắc, độc của Tú Rua Lê Triết đã “đánh” Mặt Trận tơi bời hoa lá. Chẳng bao lâu sau, vợ chồng Lê Triết bị bắn chết khi vừa mở cửa xe hơi đỗ trước sân nhà. Đó là sự bạo hành hết sức hèn mọn. Báo chí Hải Ngoại im rơ, không dám hé răng. Cho đến khi Việt Cộng mở cửa cho “Việt Kiều” về thăm nhà, sự bịp bợm không thể kéo dài, Mặt Trận mới chịu giải tán và đặt ra tổ chức khác có danh xưng Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng (gọi tắt: Việt Tân). Một đảng chính trị thoát thai từ một Mặt Trận lừa bịp đồng bào thì lấy gì bảo đảm Việt Tân không tiếp tục lừa bịp đồng bào? Tôi viết lên điều này để cảnh tỉnh những người Việt có lòng đừng mê muội mà tiếp tay với TỘI ÁC.
Mặt Trận Hoàng Cơ Minh có một số hành vi khá giống Đảng Cộng Sản Việt Nam. Về hình thức, Chủ tịch thay hình đổi dạng, để râu dê giống ông Hồ, mặc đồ bà ba quấn khăn rằn giống Nguyễn thị Định. Về phương pháp khủng bố, Mặt Trận có toán trừng giới K-9 để thanh toán kẻ nào lên tiếng công kích Mặt Trận. Nhà báo, nhà văn nào viết bài phơi bày sự thật đều bị giết chết một cách thê thảm. Có lẽ cơ quan an ninh cảnh sát Hoa Kỳ chẳng quan tâm đến chuyện giữa người Việt với nhau, nên tất cả các vụ án mạng không thủ phạm nào bị phát giác. Lợi khí đi làm tiền là Cờ Vàng dán trên các cái lon để lây lất ở chợ búa, hiệu ăn và các cơ sở thương mại. Nhờ giỏi lừa bịp đồng bào, tiền đẻ ra tiền qua các dịch vụ kinh tài, Việt Tân là đảng chính trị có nguồn tài chánh dồi dào hơn tất cả các đảng chính trị khác. Việt Tân trả lương cho cán bộ, lập ra nhiều đài phát thanh, đài truyền hình, báo chí, trang Web được phủ che bằng lá Cờ Vàng làm bùa hộ mạng. Cơ sở ngoại vi nhiều đến độ không ai biết hết được. Những thành phần cốt cán của Mặt Trận mà chúng ta có thể tin là người quốc gia như các ông Nguyễn Kim Huờn, bác sĩ Trần Xuân Ninh, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa đều lần lượt bị đẩy ra khỏi Việt Tân để nhường chỗ cho ông Tổng Bí thư Lý Thái Hùng không ai có thể xác định nguồn gốc. Các ông Nguyễn Kim Huờn, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Xuân Ninh là những người nằm trong gan ruột của Mặt Trận, phải có trách nhiệm nói lên Sự Thật. Nếu một ngày nào đó Việt Tân trở thành Đảng Đối Lập Cuội của Việt Nam Cộng Sản thì các ông này chính là kẻ tiếp tay cho TỘI ÁC.
Về Hội Đoàn Quân Đội:
Hội đoàn Quân Đội không thể là một đoàn thể chính trị. Tôi đã khẳng định điều này bằng nhiều bài viết từ thế kỷ trước. Bởi vì đoàn thể chính trị có Cương Lĩnh, Tuyên Ngôn và kết nạp đối tượng đảng viên theo một tiêu chuẩn nào đó. Trong khi ấy, Hội đoàn Quân Đội là nơi quy tụ những quân nhân có chung mầu cờ sắc áo của Quân, Binh chủng, đơn vị, quân trường … Ví dụ hội Không Quân đều đón nhận bất cứ người Không Quân nào, bất kể cấp bực, dĩ vãng, đạo đức. Hội không thể viện lý do anh Trần văn Xoài chỉ biết nịnh bợ xếp để xin đi sang Air Việt Nam lái tầu bay dân sự lắm tiền, rồi xin trở lại KQ khi thấy địch trang bị hỏa tiễn phòng không SA-7 để từ chối đương sự gia nhập Hội. Hoặc anh KQ Nguyễn văn Mít trước kia coi kho xăng, thường chở cả xe bồn xăng đi bán, cũng phải được Hội chào đón. Thậm chí, kể cả anh em quyết ở lại nước sau 30 Tháng 4 vì tin tưởng Mặt Trận Giải Phòng Mìền Nam, khi sang Mỹ còn được Hội nồng nhiệt tiếp đón. Ngoài ra, hội viên của Hội có những thành viên thuộc đảng tịch chính trị khác nhau hoặc không ưa chính trị, mà ông Hội trưởng dẫn dắt hội viên vào đường chính trị thì chắc chắn sẽ gây phân hóa, chia rẽ. Hội trưởng được bầu chọn là vì người ấy chấp nhận hy sinh “vác ngà voi”, chứ không phải là người có khả năng chính trị. Ngay như có vị từng đảm trách cương vị đứng đầu Quân chủng trước kia cũng không có khả năng điều hành trôi chảy một cuộc đầu phiếu, thì nói chi đến việc lãnh đạo Hội làm chính trị? Đoàn thể chính trị cần thống nhất tư tưởng để thống nhất hành động và chịu sự lãnh đạo của lãnh tụ. Hội đoàn Quân đội chỉ lấy lập trường Chống Cộng chung chung và thành viên muốn đến với Hội thì đến hoặc muốn đi thì đi. Hội trưởng không phải là lãnh tụ. Cho nên khi được bầu làm Hội trưởng, tôi yêu cầu hủy bỏ tiết mục Chế Tài trong Nội Quy. Nói tóm lại, Hội đoàn Quân Đội là hội ái hữu, tương thân tương trợ có tính cách thù tạc nhiều hơn là sự giúp đỡ đời sống vật chất thường nhật, vì đã có cơ quan xã hội (welfare) của chính phủ đảm trách rồi. Từng là trưởng ban tổ chức Đêm Không Gian “hoành tráng”, bây giờ nghĩ lại tôi tự cảm thấy thèn thẹn, vì cử hành chào cờ hát quốc ca xong, rồi quay ra ăn nhậu, nhảy đầm thì thật là khôi hài.
Tuy nhiên, chính trị bao trùm mọi mặt của đời sống: văn hóa, xã hội, khoa học … Thậm chí một người nào đó nói “tôi không làm chính trị” cũng đã là làm chính trị rồi! Vậy thì anh em quân nhân có cùng quan điểm, lập trường, ý chí đứng ra thành lập một đoàn thể chính trị cho riêng mình thì được; nhưng lấy danh xưng của Quân Đội để khoác cho đoàn thể của mình là không nên. Trường hợp điển hình mới đây nhất là ở San José, Tập Thể Chiến Sĩ và Liên Hội Cựu Quân Nhân cử hành Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu trong hai ngày khác nhau tại cùng một địa điểm, vì một bên chống cô Nghị viên Madison Nguyễn và một bên bênh cô Madison Nguyễn là bằng chứng hùng hồn nhất cho khẳng định trên.
Về Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa:
Năm 2003, một nhóm vài trăm quân nhân họp nhau lại và tự đặt cho mình cái tên “Đại Hội Toàn Quân” là một sự tiếm dụng danh nghĩa không thể chấp nhận được. Điều tê hại hơn nữa, Đại Hội lại chọn một vị giáo sư đã rời hàng ngũ từ lâu, chưa hề tác chiến, làm thủ lãnh thì hết nước nói. Lãnh đạo một Tập Thể phải là người từng lăn lộn sống chết với anh em, nếu không có cái uy do thành tích chiến đấu mang lại, thì tối thiểu ông ta phải là người có “máu” nhà binh, nhân dáng nhà binh, nói năng hùng hồn và lập luận vững chắc. Ông Chủ tịch Tập Thể Chiến sĩ không chịu nhìn nhận mình là Đại tá Cựu Tư Lệnh KQ, lại xưng là Giáo sư thì chứng tỏ ông coi khinh đám lính võ biền dưới tay thấy rõ. Ở Phi châu, nước Lybia có ông Đại tá tên là Momar Quadafi làm Tổng thống dưới tay có nhiều Tướng lãnh phục vụ đấy thôi. Do không có thành tích quân sự và bản tính ông Vinh nhát sợ vì khi được chính phủ VNCH mời về làm Bộ trưởng mà nghe đêm đêm Việt Cộng pháo kích vào Sàigòn, ông đã quay trở lại Hoa Kỳ, nên ông chỉ đặt trọng tâm hoạt động của Tập Thể trong việc hiếu hỉ, quan hôn, tang tế, hô hào mặc quân phục và … ngồi xe bỏ mui để được vệ sĩ hộ tống là điều đương nhiên. Con người chỉ chuộng hình thức, ưa kẻ khác tâng bốc nhằng, ông Vinh đang dẫn dắt Tập Thể đi theo chiều hướng “Lễ Hội” nổi đình nổi đám cờ quạt, hơn là thực sự đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ ở quê nhà.
Giữa ông Nguyễn Xuân Vinh và tôi không có vấn đề tư thù cá nhân như một ông sĩ quan KQ cố tình đánh lạc hướng. Trái lại giữa hai chúng tôi từng có mối giao tình, vì ông Vinh đã ca ngợi tôi trong một tác phẩm của ông. Bây giờ ông Vinh là khuôn mặt quần chúng, tôi có nghĩa vụ đề nghị Tập Thể Chiến Sĩ phải xét lại người lãnh đạo của họ để những chiến sĩ đã nằm xuống không tủi hổ vong linh.
Không hiểu do vận nước hay cơ trời hành hạ cái dân tộc này, văn đàn Đồng Tâm xuất bản một số báo tôn vinh ông Nguyễn Xuân Vinh là một nhân vật “Văn Võ Toàn Tài” mà bất cần khảo sát thành tích của đương sự. Về nghiệp Văn, ông Vinh chỉ viết một vài tác phẩm làng nhàng với mục đích đề cao cá nhân (Cái Tôi), không hề có tư tưởng cải tạo xã hội hay xây dựng tư duy quần chúng trong sự nghiệp đấu tranh về quyền con người. Về nghiệp Võ, ông Vinh được làm Tư Lệnh không do thành tích chiến đấu; là phi công, ông Vinh chưa hề được xác định hành quân, chỉ do tài “khéo léo” để được ông Đỗ Mậu – Quân ủy Cần Lao – tiến cử lên Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Sự tâng bốc ông Nguyễn Xuân Vinh thành một nhân vật “Văn Võ Toàn Tài”, là tự đánh giá thấp danh xưng Văn Đàn và gián tiếp khinh miệt chiến sĩ có dự mưu. Bởi vì danh hiệu Văn Đàn chắc phải là nơi quy tụ của những con người có trình độ văn hóa cao, không thể hành động lấy lòng một cách bừa bãi để tổn thương một Quân Đội từng chiến đấu cho tự do của Miền Nam.
Về Hội Đồng Tướng Lãnh:
Hiệp định Genève năm 1954, các thế lực quốc tế chia Việt Nam ra làm hai nước: Bắc Vĩ tuyến 17 là nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa; Nam Vĩ tuyến 17 là nước Việt Nam Cộng Hòa. Sau 30 Tháng 4, nước Việt Nam Cộng Hòa bị sụp đổ, các cơ chế hành chánh, quân sự không còn. Quan to cũng như lính quèn đều là người tị nạn chính trị. Đó là một thực tế không cần luận bàn. Ông Tướng có binh quyền trong tay thì có quyền hành. Ông Tướng mất binh quyền thì cũng giống như anh Binh Nhì mà thôi. Nếu anh em cựu quân nhân còn nghĩ tới chút tình chiến hữu, các ông Tướng do tuổi cao, chức lớn có thể tạo cái UY cho mình giống như bậc Tiên Chỉ trong làng. Cái UY lớn hơn cái Quyền. Chẳng hạn, công nhân bến tàu Anh Quốc đình công, chính phủ thương lượng không xong. Cựu Thủ tướng Winston Churchill, mặc dầu không còn là Thủ tướng, nhưng ông đích thân kêu gọi công nhân trở lại làm việc, vì tàu bè là nguồn sống của đảo quốc. Các công nhân vui vẻ trở lại làm việc là do cái UY của ông. Lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam có QUYỀN mà không có UY, vì họ là những kẻ bội tín, bị dân khinh.
Suốt thời gian 34 năm qua, các ông Tướng không có một động thái nào để tạo cái UY cho mình mà mang danh xưng Hội Đồng Tướng Lãnh là cả một sự khôi hài. Giá như khi Tướng Nguyễn Ngọc Loan bị bọn phản chiến Mỹ đòi trục xuất ông ra khỏi nước mà các Tuớng Lãnh đều đồng loạt ký vào affidavit để xin tòa bãi nại, thì cái UY của Tướng sẽ có. Giá như khi biết Tướng Hoàng Cơ Minh đã chết và Mặt Trận vẫn tiếp tục đánh lừa đồng bào, các Tướng phải yêu cầu Mặt Trận làm truy điệu đúng lễ nghi quân cách của vị Tướng đã hy sinh vì Đất Nước, thì cái UY của Tướng sẽ có. Giá như khi thấy ông cựu Đại tướng Quốc trưởng Nguyễn Khánh “bị” chính phủ lưu vong Nguyễn Hữu Chánh phong cho cái hàm Quốc trưởng mang hia đội mão, các ông Tướng đứng ra khuyên ông Đại tướng đừng làm trò hề khiến anh em binh sĩ bị nhục lây, thì cái UY của Tướng sẽ có. Giá như các ông Tướng tham gia vào công tác cựu trợ thuyền nhân chìm nổi ngoài Biển Đông, thì cái UY của Tướng sẽ có.
Tôi tin chắc rằng có nhiều cựu chiến sĩ như tôi không biết Hội Đồng Tướng Lãnh gồm những vị nào và ai là người đứng đầu Hội Đồng đó. Mới đây, ở San Jose, Hội Đồng Tướng Lãnh cử Đại tá Trần thanh Điền đến đọc diễn văn trong dịp cử hành Ngày Quân Lực 19 Tháng 6 do một bên tổ chức là sai nguyên tắc đoàn kết. Theo thiển ý, vai trò Hội Đồng Tướng Lãnh là “hòa hợp, hòa giải” sự xung đột giữa các hội đoàn quân nhân, chứ không thể cử người đại diện của mình đi đọc diễn văn cho một phía. Nếu tôi nói các Tướng Lãnh trong Hội Đồng đã không ý thức giá trị thực của mình sau khi mất nước, lại hành xử kém cỏi không đủ tầm cỡ làm Tướng, thì sẽ có người cho tôi ngạo mạn? Nhưng thực tế là thực tế! Trong quá khứ, sau khi chế độ Ngô Đình Diệm sụp đổ, các Tướng đua nhau chỉnh lý, đảo chánh đã làm xấu đi hình ảnh Tướng trong lòng nhân dân và ngay cả trong lòng quân nhân. Đó là chưa kể có Tướng tham nhũng, lính ma lính kiểng, chứa bạc và Tướng Tư lệnh Tiền phương bỏ chạy trước quân lính.
Về Vai Trò Báo Chí, Truyền Thông:
Hơn ai hết, người làm công tác truyền thông có lương tâm mang một trọng trách, một sứ mạng lớn hơn tất cả các ngành nghề khác. Bác sĩ lầm lỗi chỉ có thể giết chết một con bệnh. Người làm công tác truyền thông loan tin với dụng ý xuyên tạc ảnh hưởng dư luận đám đông, có thể giết chết nhiều người. Dám mang trên mình cái “sứ mạng” thì dám đối diện SỰ THẬT dù có thể nguy hại đến bản thân. Ở nước tự do, quyền tự do ngôn luận được tôn trọng thì không lý do gì để sợ hãi SỰ THẬT như sống dưới chế độ độc tài toàn trị. Nhà văn Đào Vũ Anh Hùng, một cựu thành viên của Mặt Trận, nhìn thấy sự lừa đảo, bịp bợm của Mặt Trận, can đảm viết bài “Vàng Rơi Không Tiếc” gửi các báo, không báo nào dám đăng, ngoại trừ giai phầm Lý Tưởng của Không Quân. Khi một thành viên trong ban biên tập Lý Tưởng bị Mặt Trận chụp mũ cộng sản, gây nên cái chết oan ức cho người chiến sĩ từng chinh Nam phạt Bắc Phạm Đăng Cường, thì không một báo nào lên tiếng hài tội Mặt Trận. Phải chăng cái chết của ký giả Đạm Phong, của vợ chồng Lê Triết, của nhà văn Duyên Anh vì dám tố cáo sự gian trá, lừa đảo, bịp bợm của Mặt Trận đã khiến cho báo chí hải ngoại sợ hãi mà đành câm nín? Thế thì báo chí hải ngoại ồn ào lên án CSVN bịt mồm Cha Lý, bỏ tù người bất đồng chính kíến có chút giá trị nào không? Hay chỉ dám “chửi” cộng sản, vì đang sống ở hải ngoại? Một điều tệ hại hơn hết là nhiều vị chủ báo cho đăng bài không cần kiểm chứng để hạ uy tín, thanh danh người khác và khi nạn nhân gửi lời yêu cầu đòi cải chính thì tảng lờ làm như không nhận được sự khiếu nại. Hành động ấy có khác gì CSVN không cần cứu xét đơn khiếu kiện của dân oan? Nhận định của tôi là báo chí hải ngoại đã không làm tròn chức năng của truyền thông. Báo chỉ đăng bài hợp với thị hiếu quần chúng để câu độc giả. Người làm báo có quyền khai thác thông tin từ mọi phía. Việc gì ông chủ báo Người Việt Đỗ Ngọc Yến phải bí mật tiếp xúc với Nguyễn Tấn Dũng để ngày nay bị biểu tình đả đảo?
Về Chiến Dịch Cờ Vàng:
Bất luận ai đã chiến đấu dưới ngọn Cờ Vàng đều yêu qúy và tôn trọng Cờ Vàng. Chỉ có bọn con buôn chính trị mới dùng Cờ Vàng dán trên Thùng Tiền Chính Nghĩa như trong vụ Hồ Anh Tuấn chống Trần Trường hoặc Cờ Vàng dán lên Lon Lạc Quyên như Mặt Trận Kháng Chiến của HCM để làm tiền một cách bẩn thỉu. Nếu thực lòng yêu qúy ngọn Cờ Vàng, chúng ta phải có nghĩa vụ cấm ngăn, triệt hạ bọn lợi dụng Cờ Vàng vì mục tiêu bất chính. Khi còn nước Việt Nam Cộng Hòa, chúng ta chiến đấu dưới ngọn Cờ Vàng để bảo vệ sự Tự Do – Dân Chủ của Miền Nam. Bây giờ hai miền Nam Bắc đã thống nhất làm một, bất kể thống nhất theo kiểu nào, sự đấu tranh vì Tự Do – Dân Chủ của chúng ta là cho cả nước Việt Nam, chứ không phải chỉ riêng cho Miền Nam. Nhân dân Miền Bắc cũng có nhu cầu Tự Do – Dân Chủ, nếu chúng ta bắt buộc phải hát Quốc ca VNCH và chào lá Cờ Vàng trong các cuộc hội thảo về tiến trình dân chủ là vô tình chúng ta đã loại một nửa thành phần Dân Tộc ra khỏi công cuộc đấu tranh chung. Về vấn đề này, tôi mong mỏi các nhà tranh đấu vì Tự Do – Dân Chủ thực sự cho Việt Nam phải suy nghĩ sâu sắc để tầm nhìn không bị giới hạn. Cờ Vàng đã bị lạm dụng một cách quá đáng.
Thời gian qua, chiến dịch Cờ Vàng được phát động rầm rộ, người Việt chống Cộng cảm thấy hân hoan, tự ái được vuốt ve. Nhưng đừng quên rằng dẫu cho ngọn Cờ Vàng được tất cả những quận hạt trên nước Mỹ thừa nhận, thì số phận của đồng bào mình trong nước vẫn không thay đổi. Vậy thì không nên nhọc công, phí sức vì cảm tính được thỏa mãn, mà quên mục tiêu của công cuộc đấu tranh cho một Việt Nam Tự Do, Dân Chủ, Phú Cường là chủ yếu. Động cơ đấu tranh của người cộng sản là căm thù, động cơ đấu tranh của người Việt hải ngoài là do lòng thương yêu số phận cơ cực, nhục nhằn của đồng bào trong nước. Nơi nào có đàn áp, nơi đó có nổi dậy. Ở đây, chúng ta không bị ai đàn áp, không có lý do nổi dậy thì cuộc đấu tranh của ta phải sáng ngời chính nghĩa, nhất định không phạm vào tội ác hay đồng lõa với tội ác. Chụp mũ cộng sản bừa bãi là hành vi của tội ác.
***
Nêu lên những khuyết tật của hàng ngũ Chống Cộng, tôi không hề có chủ đích vạch áo cho kẻ thù xem lưng, mà nhằm mục đích đề nghị mỗi người hãy nhìn lại bản thân để công cuộc đấu tranh cho Tự Do – Dân Chủ ở quê nhà có kết quả. Kẻ thù nhìn thấy rõ lưng chúng ta hơn chính chúng ta, họ quá biết bản chất háo danh, chuộng hình thức, ưa mặc áo thụng vái nhau của lớp người tị nạn, nên họ đã thành công trong việc khai thác các khuyết tật của chúng ta để biến chúng ta thành những diễn viên phường chèo, làm trò giễu dở, vô duyên. Nhân dân Việt Nam đã khốn khổ lắm rồi, xin những ai còn có chút lương tri, có tấm lòng thì đừng khiêu vũ trên thân xác còm cõi của đồng bào. Mượn đầu heo để nấu cháo là hành động bất nhân, bất nghĩa.
Trong bài viết tới, tôi sẽ trình bày quan điểm của tôi về công cuộc đấu tranh cho tương lai Việt Nam mà tôi chủ quan tin rằng những ai chân thành muốn dấn thân vào sự nghiệp dân chủ hóa Đất Nước sẽ chấp nhận.
Bằng Phong Đặng Văn Âu, hoalong1@att.net
Viết xong ngày 1 tháng 7 năm 2009
Ngày kỷ niệm thành lập Không Quân VNCH
more
-
Hải sản Made In Việt Nam
VietnamNet ngày 29 tháng Sáu phổ biến tin “Sởn da gà với công nghệ chế biến mực tươi”; bản tin viết ngày 29/6, đoàn kiểm tra liên ngành Hà Nội bất ngờ kiểm tra khu chợ thủy sản tươi, sống, nằm trong khuôn viên chợ bán sỉ Long Biên, khám phá ra phương pháp “làm trắng mực” mà VietnamNet gọi là “kinh hoàng”.
Đoàn kiểm tra liên ngành gồm cảnh sát môi trường, thanh tra y tế, thanh tra Y tế dự phòng, chi cục thủy sản Hà Nội và Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm đến kiểm soát 2 ki ốt 05- G2B của ông Lê Công Thắng và ki ốt 08- G2B của bà Lê Thị Núi có khoảng gần chục công nhân đang ngâm và làm trắng hơn 500 kí mực tươi chuẩn bị đem ra thị trường tiêu thụ.
Mực “tươi” đông lạnh có giòi còn sống, còn bò lúc nhúc
Kiểm soát những thùng mực đang làm dở, đoàn kiểm tra phát hiện có thùng đã bắt đầu bốc mùi thối và có giòi, bọ. Những thùng mực này rỉ ra một thứ nước sền sện màu vàng, mùi khăm khẳm, những hiện tượng tố giác phòng đông lạnh không đủ lạnh.
Theo lời khai của các công nhân, mực đông lạnh lấy từ trong kho ra sẽ được bóc sạch, cho vào thùng có chứa nước rồi đổ nửa cân muối, 1/3 cây đá và khoảng 1/4 lít hóa chất hydrogen peroxide vào ngâm trong vòng 1 tiếng.
Sủi bọt trắng như xà phòng trong máy quay ly tâm.
Sau đó mực được rửa sạch, đóng vào thùng xốp coi như vừa nhập về tươi sống đem tiêu thụ trên thị trường.Máy quay được sử dụng trong trường hợp nhiều hàng, công nhân không làm xuể và chỉ dùng với loại hàng hóa quá kém về chất lượng. Ðoàn kiểm tra yêu cầu mở kho đông lạnh, một vài máy quay ly tâm vẫn đang làm việc. Máy quay làm việc bên trong phòng đông lạnh làm mất khí lạnh. Tắt máy đi một thời gian khá lâu, dung dịch trong máy vẫn sủi lên thứ bọt trắng như xà phòng.

Những thùng mực “tươi” xuất cảng đề năm 2005
Số mực ở chợ bán sỉ Long Biên sau khi sơ chế được các thương lái chở thẳng đến các nhà hàng và các chợ nhỏ trên địa bàn thành phố tiêu thụ; phần khác được xuất cảng.
Người tiêu thụ ngay trong quốc nội mà còn phải ăn loại “mực tươi” này thì hàng đông lạnh xuất cảng được chế biến còn tệ đến mức nào? Từ lâu nay nhiều người đã nghi ngại không dám dùng thực phẩm xuất cảng từ Việt Nam sang. Tuy nhiên, chúng ta có thể không ăn hải sản Việt Nam, nhưng còn nước mắm?
Những chai nước mắm 3 cua, 5 mực, 7 cá, in nhãn sản xuất tại Thái Lan, nhưng trước khi vô chai, đóng nhãn, nước mắm làm tại đâu? Dù có thật sự làm tại Thái Lan thì mức độ vệ sinh có sạch hơn hải sản “made in Việt Nam” không? Hay cũng vẫn do người Thái gốc Hoa, bà con của người Việt gốc Bông sản xuất?
Dù không ăn mực và mọi thứ hải sản xuất cảng từ Việt Nam, chúng ta vẫn còn có nhiều thứ hải sản khác để ăn, kể cả những hải sản Hoa Kỳ; nhưng cái khổ là chúng ta không thể bỏ được vị nước mắm.
Có giải pháp nào giúp chúng ta ăn nước mắm vệ sinh hơn không?
Tôi nghĩ vùng bờ biển Vịnh Mễ Tây Cơ có rất nhiều ngư phủ Việt Nam sinh sống; và những chiếc ghe cào tôm cuả họ, cứ mỗi 2 tiếng đồng hồ là kéo lưới lên với khoảng 2 tấn hải sản mắc lưới, trong đó họ chỉ chọn lấy khoảng 100 kí tôm, còn bao nhiêu lùa trở xuống biển, vì cá không bán được.
Nếu một vài thương gia khai thác nghề làm nước mắm tại đây, thì chắc chắn nước mắm Việt Nam made in USA sạch sẽ, vệ sinh theo đúng tiêu chuẩn Hoa Kỳ sẽ bán chạy như tôm tươi, bán khắp thế giới, và có thể còn xuất cảng về Việt Nam nữa. Vì ăn những sản phẩm được bảo đảm chế biến sạch sẽ vẫn là nhu cầu của mọi người, kể cả người Việt quốc nội.
Nguyễn Ðạt Thịnh
more
-
Ls. Lê Công Định không có tội và cũng không nhận tội
Trong vụ bắt giam Luật Sư Lê Công Ðịnh ngày 13-06-2009, nhà cầm quyền Hà Nội một mực khẳng định rằng họ bắt giam Luật Sư Ðịnh vì đương sự đã phạm tội chiếu điều 88 BLHS và cũng đã nhận tội. Hà Nội cho rằng việc bắt giam này là công việc nội bộ của Việt Nam, theo đúng trình tự thủ tục của pháp luật Việt Nam hoàn toàn phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế, trong đó có Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự, Chính Trị (ICCPR International covenant on civil and political rights).
Ngày 23-6, trả lời câu hỏi của phóng viên đề nghị cho biết phản ứng của Việt Nam về tuyên bố ngày 22-6-2009 của trưởng các cơ quan đại diện ngoại giao EU tại Việt Nam về việc Cơ Quan An Ninh Ðiều Tra, Bộ Công An bắt Lê Công Ðịnh, người Phát ngôn Bộ Ngoại Giao Lê Dũng đã nói nguyên văn như sau:
“Cần khẳng định rõ rằng Lê Công Ðịnh bị bắt do đã có những hành vi vi phạm pháp luật, cấu kết với một số phần tử ở nước ngoài hoạt động với mục đích lật đổ, chống Nhà nước Việt Nam. Chính Lê Công Ðịnh cũng đã thừa nhận những hành vi phạm tội của mình.
Việc Cơ quan An ninh Ðiều tra của Việt Nam bắt giam Lê Công Ðịnh là công việc nội bộ của Việt Nam, theo đúng trình tự thủ tục của pháp luật Việt Nam, hoàn toàn phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Quốc tế về quyền dân sự, chính trị (ICCPR). Ở Việt Nam, quyền tự do bày tỏ chính kiến của công dân được pháp luật bảo đảm và được thực hiện trên thực tế.
Việc xử lý những người vi phạm pháp luật là cần thiết và là việc làm bình thường mà các quốc gia trên thế giới, trong đó có các nước Liên minh Châu Âu (EU), đều tiến hành để bảo đảm an ninh quốc gia, trật tự xã hội và an toàn cho người dân.
Ðiều rất đáng tiếc là mặc dù có đầy đủ thông tin và đã trao đổi về vấn đề này trong đối thoại vừa qua giữa Bộ Ngoại Giao Việt Nam và nhóm bộ ba EU (EU-Troika), nhưng tuyên bố của trưởng các cơ quan đại diện ngoại giao EU tại Hà Nội là không khách quan, can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam”.
Có thật đúng như vậy không?
Nhiều câu hỏi cần đặt ra và được trả lời:
1. L.S. Ðịnh có phạm tội không?
2. L.S. Ðịnh có nhận tội không?
3. Việc bắt giam L.S. Ðịnh này có hoàn toàn phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Quốc tế vế quyền dân sự, chính trị (ICCPR) như Hà Nội đã tuyên bố không?
4. Ở Việt Nam quyền tự do bày tỏ chính kiến của công dân có được pháp luật bảo đảm và được thực hiện trên thực tế không?
5. Khi dự luân quốc tế quan tâm vì nhà cầm quyền Hà Nội đã vi phạm nhân quyền thì đó có phải là một sự can thiệp vào nội bộ của Việt Nam không?
L.S. Lê Công Ðịnh không có tội và không nhận tội
Không ai chối cãi rằng L.S. Ðịnh đã có rất nhiều hành vi cụ thể chỉ trích và không tán thành việc làm của Nhà nước CHXHCN VN và theo nguồn tin của công an và báo chí trong nước thì ông đã nói và viết lời nhận tội. Nhà cầm quyền Hà Nội chính thức loan báo rằng Luật Sư Lê Công Ðịnh đã phạm tội và ông đã nhận tội. Có đúng vậy không?
Theo tôi thì L.S. Ðịnh không phạm tội ông bị cáo buộc chiếu điều 88 BLHS. Hà Nội đã áp dụng luật đảng trị do Quốc Hội công cụ đảng trị - chứ không phải do dân - làm ra để buộc tội L.S. Ðịnh. Tưởng cần nhấn mạnh rằng Hà Nội kể từ năm 1982, có nghĩa vụ pháp lý phải thực hiện nhân quyền để thiết lập dân chủ ở Việt Nam. Hà Nội đã không tôn trọng những điều cam kết của mình từ gần ba thập niên rồi. Nay để tiếp tục đi theo con đường độc tài giả dạng dân chủ, Hà Nội mượn luật pháp của riêng mình, dùng bạo lực công cụ là công an ngang nhiên đàn áp cuộc vận động dân chủ bất bạo động. Theo qui phạm của luật quốc tế về nhân quyền mà Hà Nội có nghĩa vụ phải tôn trọng và thực thi ở Việt Nam thì Hà Nội không thể dùng điều 88 của BLHS của họ để làm tội L.S. Ðịnh được. Trước hết, điều này đi ngược lại luật quốc tế về nhân quyền mà Hà Nội phải áp dụng ở Việt Nam. Sau nữa, điều này còn xóa bỏ quyền cho người dân phê bình, giám sát chế độ, dự liệu nơi điều 8 của Hiến pháp 1992 sửa đổi và bổ sung năm 2001 như sau: “Các cơ quan Nhà nước, cán bộ, viên chức Nhà nước phải tôn trọng nhân dân (...),lắng nghe ý kiến và chịu sự giám sát của nhân dân”. Như vậy, L.S. Ðịnh không có tội khi ông hành xử những nhân quyền và dân quyền phổ biến đã được luật quốc tế cũng như luật quốc nội công nhận để “giám sát nhân dân”. L.S. Ðịnh không thể coi như đã có tội. Trái lại, phải suy đoán là ông vô tội.
Mặt khác, L.S. Ðịnh cũng không nhận tội như bộ máy tuyên truyền của Hà Nội đã bố trí để tạo ra một ấn tượng như thế. Trong những lời tuyên bố nói hay viết của mình (theo các nguồn tin của chính CA và báo chí công cụ của chính quyên CS) L.S. Ðịnh chưa bao giờ dùng chữ “nhận tội”, ông chỉ nhìn nhận có làm một số sự kiện mà nếu áp dụng luật của đảng cầm quyền thì là đã vi phạm điều 88 BLHS. Như vậy là ông nhìn nhận sự kiện chứ không nhìn nhận “tội” để kết luận bừa bãi rằng ông đã “nhận tội”. Những sự kiện này có phải là những yếu tố cấu thành tội phạm hay không, điều này cần phải được tòa án xem xét chẳng những trên cơ sở luật thực định ở Việt Nam mà còn cả trên cơ sở những qui phạm pháp lý của luật quốc tế vế nhân quyền. Vì Hà Nội năm 1982 đã tham gia và cam kết tôn trọng và thi hành luật quốc tế về nhân quyền. Hiện giờ tòa án chưa xét xử. Chỉ mới có những lời đề nghị cáo buộc của cơ quan điều tra sơ khởi là công an thì chỉ có thể nói được rằng CA đã nại ra những lý do lấy tư luật pháp do Ðảng làm ra để đàn áp chứ không có gì cho phép khẳng định rằng L.S. Ðịnh đã phạm tội.
Hơn nữa, L.S. Ðịnh cũng không nhận tội mà giả dụ ngay như ông có nhận tội ở giai đoạn điều tra sơ khởi và thẩm vấn chăng nữa, ông vẫn có quyền phản cung trong phiên xử của tòa án. Vậy phải coi là ông vô tội chừng nào chưa có phán quyết của tòa án nói rằng ông có tội.
Việc Hà Nội bắt giam L.S. Ðịnh hoàn toàn không phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế về nhân quyền
Việc bắt giam này hoàn toàn trái với các qui định của luật quốc tế về nhân quyền mà Hà Nội từ năm 1982 đã tự nguyện cam kết chấp nhận và tôn trọng. Khi cam kết như thế, Hà Nội có một số nghĩa vụ quốc tế phải thi hành. Một trong những nghĩa vụ đó là phải sửa đổi cơ chế cai trị của mình sao cho thích hợp để luật hóa những qui phạm quốc tế vế nhân quyền, cải thiện luật thực định của họ nếu luật này không phù hợp với các qui định của luật quốc tế (điều 2 của CUQTQDSCT). Hà Nội đã không thi hành nghĩa vụ này một cách nghiêm chỉnh, một mặt chỉ liệt kê ra một loạt nhân quyền hình thức dưới những tên gọi giống như tên gọi của luật quốc tế, mặt khác, lại đặt ra những luật áp dụng nhằm hợp pháp hóa việc vi phạm trắng trợn những qui phạm quốc tế về nhân quyền. Như trong vụ bắt giam L.S. Ðịnh, Hà Nội đã áp dụng điều 88 BLHS là một tàn dư của bộ luật hình sự năm 1985 của thời gọi là “chuyên chính vô sản” toàn trị theo mô hình Stalin, Mao Trạch Ðông phi nhân quyền, phi nhân phẩm. Vậy làm sao có thể nói là phù hợp với luật quốc tế, mà phải nói là đã vi phạm một cách thường trực, có qui mô và hệ thống mới đúng. Trong thực tế, Hà Nội đã vi phạm các điều tạm kể ra và chưa đầy đủ sau đây 1, 2, 6, 7, 8, 14, 18, 19, 21, 27... v.v… của CUQTQDSCT (...)
Lên án việc bắt giam và đòi hỏi trả tự do cho Luật Sư Lê Công Ðịnh không phải là can thiệp vào nội bộ của Việt Nam
Theo Hiến chương của LHQ thì các quốc gia thành viên đều bình đẳng, không quốc gia nào được quyền can thiệp vào nội bộ của quốc gia khác. Trên nguyên tắc, quốc gia nào cũng có quyền áp dụng luật pháp của mình để trừng trị những hành vi đe dọa an ninh quốc gia, trật tự công cộng. Dưới mắt của nhà cầm quyền Hà Nội, L.S. Ðịnh đã có những hành vi đe dọa sự tồn vong của mình nên họ đã bắt giam và khởi tố.
Như vậy, đương nhiên là bất cứ một nước nào cũng có chủ quyền quốc gia định ra pháp luật trong khuôn khổ của chủ quyền này mà các nước khác phải tôn trọng. Nhưng tình trạng các quốc gia sống biệt lập, một mình một cõi, sau đệ nhị thế chiến đã dần dần chuyển sang tình trạng toàn cầu hóa liền lập, trên cơ sở tự nguyện đồng thuận. Vậy không thể cứ nấp sau bình phong chủ quyền quốc gia tuyệt đối rồi làm mưa làm gió trong đất nước mình, không cần lý gì đến các nước khác. Những người cầm quyền ở Hà Nội nếu muốn, và có khả năng duy trì chế độ độc tài toàn trị phi nhân quyền, phản dân chủ thời Stalin, Mao Trạch Ðông họ đã thiết lập từ năm 1980, thì họ chỉ việc chấm dứt việc họ đã tham gia các công ước quốc tế về nhân quyền và tuyên bố không hội nhập vào cộng đồng nhân loại văn minh nữa. Không ai ngăn cản Hà Nội làm những điều này. Nhưng Hà Nội vẫn cứ giữ nguyên lời cam kết năm 1982, tuy vậy chỉ để hưởng lợi nghĩa là củng cố địa vị của họ trên trường quốc tế đồng thời lại tước đoạt hết mọi dân quyền, nhân quyền của toàn dân. Đó là một sự thật hiển nhiên đã được nhiều lần vạch trần dưới nhiều hình thức khác nhau trước dư luận quốc nội và quốc tế.
Người phát ngôn của nhà cầm quyền Hà Nội trong vụ bắt giam L.S. Ðịnh đã than phiền rằng Hoa Kỳ cũng như Liên Hiệp Châu Âu khi lên tiếng đòi trả tự do cho L.S. Ðịnh đã can thiệp vào nội bộ Việt Nam. Ý hẳn người phát ngôn này muốn nói nếu một quốc gia độc lập mà khi áp dụng luật pháp của mình lại phải biện minh trước những hạch hỏi của bất cứ một quốc gia đệ tam nào thì còn gì là chủ quyền quốc gia, là độc lập nữa?
Nếu tổng quát hóa như vậy thì có thể nói rằng chủ quyền quốc gia bị vi phạm. Nhưng nếu giới hạn vào địa hạt nhân quyền và nhất là thi hành những công ước quốc tế về nhân quyền mà chính Hà Nội đã tham gia cũng như cam kết tôn trọng thì các quốc gia thành viên khác có quyền chất vấn và yêu cầu Hà Nội phải thi hành nghiêm chỉnh sự cam kết của mình. Vì theo án lệ của tòa án quốc tế, khi tham gia những công ước quốc tế về nhân quyền, chính quốc gia đương sự đã tự hạn chế chủ quyền của mình.
Thật ra thì Hà Nội cũng chỉ phản đối cho có lệ và có cớ để chối tội thôi. Vì chỉ mới tháng trước, Hà Nội đã phải công khai trả lời trên diễn đàn của Hội Ðồng Nhân Quyền của LHQ ở Genève về chính sách nhân quyền của Hà Nội và những hành vi của Hà Nội có tính chất vi phạm nhân quyền. Hà Nội đã chẳng những không thể phản đối cuộc chất vấn công khai ấy mà còn phải chính thức trả lời các câu hỏi đã được các quốc gia đệ tam đặt cho Hà Nội.
Ðể đẩy lui độc tài đảng trị, phải kết hợp tranh đấu cho nhân quyền với vận động dân chủ
Từ nhiều năm nay, mọi người luôn luôn được nghe những lời tố cáo và lên án hành động cố ý vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền Hà Nội. Họ bị Hoa Kỳ ghi vào sổ đen vi phạm nhân quyền CPC rồi sau một thời gian đã được xóa tên trên sổ đen này. Bây giờ hiện đang có nhiều tiếng nói yêu cầu đưa Hà Nội trở lại sổ đen ấy. Nhưng trong thực tế thì luồng dư luận này cũng chỉ là những lời nói tiêu cực không cải thiện gì được cái mà người ta gọi là tình trạng phi nhân quyền tồi tệ ở Việt Nam. Không lẽ trong tương lai cứ tiếp tục trò chơi nhàm chán này và như thế thì để đi về đâu, có cải thiện được hiện tình nhân quyền rất xấu ở Việt Nam không?
Nước Việt Nam Cộng Sản dưới quyền cai trị của Hà Nội hiện nay là một trong 4 nước tàn dư còn sống sót của hệ thống cường quyền toàn trị xã hội chủ nghĩa đã hoàn toàn sụp đổ ở Liên Xô và Ðông Âu cũ. Ðể còn bám trụ vào được địa vị cực quyền tự phong của họ, nhà cầm quyền Hà Nội đối ngoại đã mềm dẻo chịu nhượng bộ ngoài mặt trên trường ngoại giao. Nhưng đối nội thì họ không ngừng leo thang đàn áp dân quyền nhân quyền bằng một loạt thủ thuật gian dối, vừa đánh cướp vừa la làng, ngụy biện xuyên tạc ý nghĩa của phong trào vận động dân chủ hóa bất bạo động ở Việt Nam. Thậm chí còn đồng hóa bừa bãi phong trào ấy với “khủng bố” quốc tế, như đã thấy trong vụ bắt giam L.S. Lê Công Ðịnh vừa qua. Vậy thiết tưởng về phía dân chủ tự do, cũng phải tìm ra những hình thức tranh đấu mới để leo thang trong việc bảo vệ và thăng tiến nhân quyền. Nhưng tất nhiên vẫn tranh đấu trên cơ sở luật quốc tế về nhân quyền mà Hà Nội đã tham gia. Tôi cho rằng khi bộ mặt thật, giả dân chủ, giả yêu nước của Hà Nội thông qua thời sự nóng hổi đã lộ rõ, thì nay chính là lúc có thể tạm gác sang bên các nỗ lực tố cáo và lên án, bằng lời nói suông, để kết hợp cuộc tranh đấu dân chủ với việc bảo vệ và thăng tiến nhân quyền. Nói như vậy không có nghĩa là sẽ chính trị hóa một cách vụng về cuộc tranh đấu về nhân quyền không cần có cơ sở pháp lý vững chắc là luật quốc tế. Mà phải đặt lại cho đúng vấn đề “quyền dân tộc tự quyết” mà cả hai Công ước quốc tế về nhân quyền nơi điều 1 dưới đây đã đưa lên hàng một qui phạm quốc tế cơ bản về nhân quyền phổ biến và thường trực.
Ðiều 1:
1. Các dân tộc đều có quyền tự quyết. Chiếu theo quyền này, họ được tự do quyết định về chế độ chính trị và tự do theo đuổi đường hướng phát triển kinh tế, xã hội và văn hóa.
2. Ðể đạt được mục tiêu này, các dân tộc có quyền tự do sử dụng các nguồn lợi thiên nhiên của mình, miễn là không vi phạm những nghĩa vụ phát sinh từ sự hợp tác quốc tế về kinh tế, đặt căn bản trên quyền lợi hỗ tương và luật pháp quốc tế. Trong mọi trường hợp các phương tiện sinh sống của nghiệp đoàn không thể bị tước đoạt.
3. Các quốc gia hội viên ký kết Công Ước này, kể cả những quốc gia có trách nhiệm bảo hộ hay giám hộ các lãnh thổ khác, phải tôn trọng và xúc tiến việc thực thi quyền dân tộc tự quyết chiếu theo các điều khoản của Hiến Chương Liên Hiệp Quốc.
Rõ ràng là theo hai Công ước quốc tế về nhân quyền, Ðảng Cộng sản Việt Nam phải để cho nhân dân tự quyết trong việc lực chọn chế độ chính trị chứ không thể kìm kẹp để ép buộc nhân dân Việt Nam phải “theo chủ nghĩa Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh bị áp đặt sự lãnh đạo của Ðảng Cộng sản”.
Cho đến nay những người cộng sản Việt Nam, để cướp quyền và chiếm quyền làm của riêng, đã không ngừng lý luận rằng quyền tự quyết ấy chỉ là quyền của một dân tộc được sống “độc lập”. Rồi họ tự phong cho mình tư cách đại diện đương nhiên và vô thời hạn của dân tộc để tùy tiện hành xử quyền độc lập, thậm chí còn đem bán rẻ nó cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Thiên niên kỷ thứ ba, thời đại của dân chủ đã xác định, qua nhiều quyết nghị của Ðại Hội Ðồng LHQ, qua án lệ của tòa án quốc tế, nội dung của quyền dân tộc tự quyết. Ðó là quyền của mọi dân tộc, hiểu theo nghĩa mọi nhân dân, chẳng những đối ngoại được sống độc lập mà đối nội còn được sống dân chủ.
Về phần Việt Nam quyền dân tộc tự quyết đã được minh thị công nhận nên quyền này đã có những cơ sở pháp lý vững chắc. Ðó là 2 điều khoản của Hiệp định Paris 1973 chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam.
Ðiều 1:
Hoa Kỳ và tất cả các quốc gia khác tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam như đã được công nhận trong Hiệp Ðịnh Geneva 1954 về Việt Nam.
Ðiều 9:
Chính phủ Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ và Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cam kết tôn trọng những quy định sau về việc thực thi quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam:
Quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam là thiêng liêng, không thể chuyển nhượng, và phải được tất cả các nước tôn trọng.
Nhân dân miền Nam Việt Nam sẽ tự quyết định tương lai chính trị của miền Nam Việt Nam bằng tổng tuyển cử tự do, dân chủ dưới sự giám sát của quốc tế.
Các nước quốc gia khác sẽ không áp đặt bất kỳ một xu hướng chính trị hay một cá nhân nào lên miền Nam Việt Nam.
Tóm lại, hiện nay chính là thời cơ thuận lợi để cho những người muốn dân chủ hóa Việt Nam tranh đấu đòi lại cho thật đầy đủ và đích thực để trả lại cho nhân dân Việt Nam quyền dân tộc tự quyết trên cơ sở pháp lý là 2 Công ước quốc tế 1966 về nhân quyền và 2 điều 1 và 9 của Hiệp định Paris 1973.
Ðể, đối ngoại, tranh đấu đánh bại âm mưu và hành động xâm lược của Trung Quốc. Và đối nội, đánh bại quyền lực, quyền uy áp đặt của độc tài để thiết lập dân chủ thật sự và chân chính.
Ðó là một cuộc tranh đấu hợp pháp, theo xu thế tiến bộ, văn minh của nhân loại thực hiện nhân quyền cả cho nhân dân Việt Nam lẫn toàn thể nhân loại. Ðể đẩy mạnh hơn nữa cuộc tranh đấu bảo vệ và tiến thăng nhân quyền cho nhân dân Việt Nam và để sớm chấm dứt chính sách đàn áp dân chủ bạo ngược và phi pháp hiện đang diễn ra ở trong nước, cần phải kết hợp tranh đấu nhân quyền với vận động thiết lập dân chủ chân chính ở Việt Nam. Và hướng tranh đấu mới của cuộc tranh đấu tổng hợp này sẽ là yêu sách đòi Nhà cầm quyền cộng sản ở Hà Nội phải thi hành nghiêm chỉnh và đầy đủ nghĩa vụ quốc tế là thiết lập và tôn trọng nhân quyền và tự do dân chủ ở Việt Nam./.
Trần Thanh Hiệp
more
-
Giới Trẻ Việt Nam Không Thể Chậm Chân
Ngày 1 Tháng Bảy ở Bắc Kinh có một cuộc biểu tình phản kháng biến thành một bữa tiệc ăn mừng. Ðáng lẽ ra hôm đó là ngày chính phủ Bắc Kinh bắt đầu áp dụng lệnh bắt buộc các nhà sản xuất máy vi tính PC phải gài một nhu liệu mới vào máy để giúp nhà nước Cộng Sản kiểm duyệt tất cả các mạng lưới mà người dùng máy muốn vào. Nhưng trước sự phản kháng của người dân Trung Quốc dùng Internet cũng như dư luận ngoại quốc, một ngày trước khi mệnh lệnh trên có hiệu lực, Bộ Công nghiệp và Kỹ Thuật Thông Tin tuyên bố “hoãn” không áp dụng.

Họa sĩ Ai Weiwei (Ai Vị Vị) là một người làm blog (blogger) rất hoạt động. Ông đã hăng hái cổ động giới dùng blog ở trong nước cùng lên tiếng phản đối cái khí cụ kiểm duyệt toàn diện trên. Nếu để yên, nhà nước sẽ dùng vũ khí mới của họ để theo dõi, kiểm duyệt từng cái máy PC!
Bộ nhu liệu mang tên Lục Bá (Ðê mầu Xanh) mà Bắc Kinh bắt các nhà sản xuất PC phải cài vào trong máy được mô tả là nhằm bảo vệ trẻ em, ngăn chặn các mạng lưới mạng khích dâm. Ai cũng đồng ý đây là một việc cần làm và nhiều quốc gia khác đã làm. Trên thế giới có bán nhiều nhu liệu loại này, phần lớn để giúp các phụ huynh kiểm soát việc con em sử dụng Internet. Nếu chính phủ Trung Quốc muốn đạt mục đích giáo dục đó, họ có thể khuyến cáo dân chúng sử dụng các nhu liệu sẵn có. Không có lý do nào khiến nhà nước phải bắt mỗi cái máy đều mang sẵn một nhu liệu loại này, do nhà nước đặt một công ty trong nước sản xuất.
Cho nên ai cũng thấy chính quyền Trung Quốc chỉ nhắm mục đích kiểm soát các mạng lưới, không cho dân Trung Hoa được tự do sử dụng phương tiện truyền thông này.
Nhưng người Trung Hoa bây giờ không sợ chính quyền như trước nữa. Cho nên cả nước đã dội lên một phong trào phản kháng. Tuy bên ngoài không ai nghe thấy nhưng trên các mạng lưới rất mọi người góp ý kiến ồn ào, náo nhiệt! Hiện nay có khoảng hai trăm triệu người Trung Hoa dùng Internet, số “công dân mạng” (netizen) sắp sửa lên cao hơn con số ở Hoa Kỳ. Và họ nói rất mạnh!
Trong Han Han blog có người viết, “Ai cũng biết nhà nước lúc nào cũng lấy cớ bảo vệ thiếu nhi để kiểm soát văn hóa!” Một blogger viết đặt thẳng câu hỏi cho nhà nước, “Các ông đã chối bỏ không cho các 'công dân mạng' quyền tự do ngôn luận! Các ông và những cơ quan thông tin của Ðảng Cộng Sản đã âm mưu làm mờ tối và bóp méo sự thật!” Một người khác lên án, “Chúng tôi sẽ coi các ông là Kẻ thù Số Một của Internet!” Một blogger còn dám cất lời đe dọa, “Ðể bảo vệ tự do Internet, để Internet tiến triển thêm, và để bảo vệ quyền tự do của chính chúng tôi, chúng tôi sẽ tấn công phá bộ máy kiểm duyệt của các ông một cách có hệ thống để cho các ông biết guồng máy kiểm duyệt của các ông nó yếu như thế nào!”
Mấy dòng trích từ các blog mà phóng viên nhật báo Financial Times ở Bắc Kinh giới thiệu cho thấy sự phẫn nộ của các bloggers Trung Quốc trước âm mưu kiểm duyệt thông tin thô bạo của chính quyền. Nhiều bloggers đã chính thức xuất hiện, do lời mời của họa sĩ Ai Weiwei, hẹn gặp nhau tại một quán ăn có vườn rộng ở phía Ðông thành phố Bắc Kinh đúng ngày 1 Tháng Bảy. Những người làm blog, bloggers, đã chuẩn bị một cuộc họp mặt phản kháng, với những chiếc áo thung T-shirt viết khẩu hiệu đả đảo nhu liệu “Lục Bá;” có nhiều chiếc áo viết chữ Anh, Green Dam. Hơn 200 người đã tới, gồm các nhà văn, nghệ sĩ, nhà báo, sinh viên, phần lớn đều làm blog riêng. Nhưng thay vì biểu tình phản đối thì họ lại uống bia ăn mừng khi chính quyền Trung Quốc “hoãn” việc áp dụng biện pháp kiểm duyệt trên.
Ai Vị Vị là một họa sĩ nổi tiếng ở Bắc Kinh, gần đây ông đã dùng blog của ông làm một diễn đàn tranh đấu cho các quyền tự do của các công dân Trung Hoa, và được giới trẻ khắp nước hưởng ứng. Sau khi trận động đất ở Tứ Xuyên xảy ra, nhiều mạng lưới cùng tố cáo nạn tham nhũng khiến các trường học xây trong vùng này bị sụp đổ trong khi nhà tư nhân được an toàn, chỉ vì bị nhà thầu đồng lõa với các cán bộ địa phương “rút ruột,” theo lối nói của người Việt Nam. Ai Vị Vị dùng blog của ông làm nơi nhận và phổ biến những thông tin về số học sinh tử nạn tại các làng bị động đất nặng, công bố cả nước biết.
Trong bữa tiệc mừng chiến thắng, Ai Vị Vị tuyên bố đây là “một chiến thắng của công luận” đối với chính quyền: “Chính quyền đã rút được một bài học. Là họ không thể đối xử với các công dân theo lối đó được nữa!”
Chúng ta có thể đặt một dấu hỏi sau lời tuyên bố trên. Vì khó đo lường trước được những hành động của một chế độ độc tài toàn trị.
Trong các chế độ độc tài hữu phái bình thường, như đã thấy ở Phi Luật Tân hay Nam Hàn trong các thập niên 1970-1980, những người cầm quyền còn giữ một mức độ liêm sỉ tối thiểu cho nên họ chịu áp lực của dư luận dân chúng. Vì trên căn bản họ vẫn tôn trọng các quy tắc như tự do ngôn luận, tự do bầu cử, vân vân, ngay cả khi họ tìm cách ngăn cản không cho dân được hưởng các quyền này.
Các chế độ độc tài Cộng Sản thì khác. Vì họ là những người chiếm chính quyền nhân danh một lý tưởng mộng mơ, chính thức chủ trương độc tài chuyên chế để thực hiện thứ “tôn giáo mới” của họ. Vì thế họ có thể đàn áp dân một cách thô bạo không cần theo các quy tắc về liêm sỉ tối thiểu. Vì họ cứ lấy chủ nghĩa Cộng Sản làm cứu cánh để tự biện minh cho mọi hành động tàn ác. Trong nửa cuối thế kỷ 20 có hai chính quyền độc tài nhẫn tâm dùng xe tăng giết hàng ngàn người dân trong tay không vũ khí. Ðó là Hồng Quân Nga ở Hungary năm 1956 và Hồng Quân Trung Quốc năm 1989 ở Thiên An Môn.
Cho nên không thể lạc quan quá đáng về “chiến thắng” của các bloggers ở Trung Quốc.
Tuy nhiên, những người như ông Ai Vị Vị có lý do để vẫn lạc quan. Vì con số những người vào Internet ở Trung Quốc đã lên rất cao. Lực lượng đáng kể đó gồm những người thuộc thành phần trẻ, có học, lợi tức thuộc tầng lớp trung lưu, và sống ở các đô thị lớn. Có thể nói họ là thành phần ưu tú trong đời sống kinh tế, xã hội ở Trung Quốc hiện nay. Trước đây 15 năm Pháp Luân Công đã là một phong trào quần chúng lớn ở Trung Quốc, khiến cho đảng Cộng Sản phải tìm cách cấm đoán, Việc đặt phong trào này ra ngoài luật pháp cho thấy đảng Cộng Sản Trung Quốc lo sợ như thế nào. Nhưng khi đó số người theo Pháp Luân Ðại Pháp chỉ khoảng vài chục triệu người.
Hiện nay số người dùng Internet lên cao gấp mười con số trên. Họ không có một lãnh tụ và không có những tín điều chung như Pháp Luân Công; nhưng họ có những quyền lợi kinh tế cũng như tinh thần ngày càng lớn và gắn bó với nhau. Ðảng Cộng Sản không thể bỏ qua họ được.
Cơ quan chính thức của Cộng Sản Trung Quốc là Nhân Dân Nhật Báo mới thú nhận như vậy. Tờ báo này mới viết, “Trong thời đại Internet, bất cứ người nào cũng có tiềm năng trở thành một kênh thông tin. Tình trạng giống như ai cũng có sẵn một cái máy khuếch âm (microphone) đặt trước mặt (để lên tiếng khi muốn).”
Lời thú nhận trên báo Nhân Dân ở Bắc Kinh có thể cũng là một lời đe dọa; vì ai cũng biết Cộng Sản Trung Quốc không thể nào chấp nhận cảnh mỗi người dân trên mạng có một chiếc micro trước mặt! Ðó là lý do họ muốn đặt cái Ðê Xanh, Lục Bá, vào trong từng máy PC! Và trong tương lai chắc họ sẽ tìm cách thực hiện được điều đó lần nữa. Việc hoãn thi hành quyết định này một phần cũng vì Bắc Kinh bị các chính phủ và các công ty sản xuất máy PC trên thế giới phản đối.
Nhưng cuộc cách mạng thông tin vẫn lừng lững tiến tới trên khắp thế giới. Và đó là một vũ khí đang được sử dụng tận tình trong phong trào đòi dân chủ hóa. Khi dân Iran biểu tình hàng trăm ngàn người chống bầu cử gian lận, những thông báo tin tức được truyền qua Internet. Khi nhà nước Teheran cắt Internet, dân dùng Facebook, dùng Twitter để liên lạc với nhau qua máy điện thoại cầm tay. Có lúc công ty điều hành Twitter ở Mỹ định ngưng hoạt động một buổi để điều chỉnh và cải thiện cả hệ thống, chính phủ Obama đã can thiệp yêu cầu họ tạm ngưng việc bảo trì này, để khỏi cản trở việc thông tin của người dân Iran đang tổ chức biểu tình.
Cả thế giới đang dùng các khí cụ truyền thông mới để cải thiện đời sống xã hội, đặc biệt là trong các nước độc tài, nơi nhà nước chiếm giữ độc quyền thông tin. Giới thanh niên trí thức sử dụng các dụng cụ mới đó tranh đấu ngay cho quyền tự do của chính họ.
Tại các nước Á Rập, giới trí thức phản kháng chế độ độc tài cũng sử dụng Internet để đẩy mạnh phong trào đòi tự do dân chủ. Một xứ bảo thủ nhất như Á Rập Sau Ði cũng có những người tranh đấu dùng Internet và cyberspace. Một nữ ký giả ở xứ này bị cha đánh đập sau khi cô dự một buổi họp về dân quyền, cô đã tới một ký túc xá của phụ nữ xin tạm trú và cô bị họ từ chối. Nhưng sau khi cô dùng Facebook loan tin này, tin tức truyền đi, các mạng lưới bàn tán, và nhà trọ trên đã phải mời cô trở lại ngay!
Một blogger ở Ai Cập là ông Wael Abbas đã dùng Internet phổ biến tin tức về các nạn nhân bị cảnh sát tra tấn, theo dõi tin tức những người bị bắt và phổ biến khắp nước. Vào Tháng Tư vừa qua ông Abbas bị bắt vì một ông cảnh sát hàng xóm tố là hành hung ông ta. Ông Abbas đã dùng Twitter, với giới hạn mỗi lần chỉ gửi được 144 chữ qua điện thoại di động, để báo tin thường xuyên cho bạn bè biết mình đang bị cảnh sát hỏi cung như thế nào. Ông báo trước có thể sẽ có người đứng ra làm chứng gian để công an buộc tội ông. Số người theo dõi tin này lan rộng rất nhanh, đi khắp thế giới. Trong khi các bloggers khác ở Ai Cập tụ tập trước Sở Công Tố nơi Abbas bị hỏi cung để theo dõi tin tức thì có những điện văn hỏi thăm ông Abbas từ những nơi xa xôi, như Argentina và Trung Quốc!
Hy vọng giới trẻ Việt Nam, nhất là giới sinh viên, biết những chuyện trên và các tin tức khác để thấy rằng họ đang nắm trong tay một dụng cụ rất mạnh nếu họ muốn tranh đấu cho xã hội nước nhà tiến bộ hơn. Internet và các phương tiện truyền thông qua máy điện thoại sẽ thay đổi thế giới, chúng ta không nên đứng bên lề. Nước Việt Nam đã lỡ chậm chân trong nửa thế kỷ trước đây cho nên bị các nước Á Ðông qua mặt trong cuộc cách mạng công nghiệp và cách mạng tự do dân chủ. Thế hệ mới không nên để mình bị chậm chân lần nữa như các cha anh của mình! Ðứng ngoài lề lịch sử thì sẽ lại xấu hổ với con cháu sau này.
Ngô Nhân Dụng
more
-
Gái Việt Nam Là "Nô Lệ" Tình Dục
John Boudreau
San Jose Mercury News
Thanh Khiêm dịch
Em Trương Thị Nhi Linh, 17 tuổi - Nguồn: San Jose Mercury News.
Rạch Giá, Việt Nam - Sự đề nghị đến với những gia đình đang ở bên bờ tuyệt vọng, sống và làm việc quần quật cả ngày trên những đống rác mà mùi tanh hôi của nó thấm sâu trong quần áo của họ.
Vào một ngày đầu Tháng 12, cận Tết, một người đàn bà có vẻ hiền mẫu đi cùng một người đàn ông trông rất tử tế đã đến xóm nghèo này. Nơi đây, những người nghèo nhất trong những người nghèo đang mong mỏi kiếm chút tiền để đón một cái Tết đạm bạc. Hai người khách bảo rằng họ đang tìm những cô gái có bề ngoài hấp dẫn để làm việc tại một quán cà phê tại thành phố Hồ Chí Minh, và họ sẵn sàng trả trước cho mỗi gia đình một số tiền là 60 mỹ kim – một gia tài nhỏ cho những người dù ráng hết sức cũng chỉ moi ra được chưa tới vài đô la một ngày.
Mắc dầu hai người cha phản đối, ý kiến của họ chẳng hề được quan tâm bởi vợ và con gái, vốn là những người sẵn sàng chấp nhận mọi rủi ro để tìm cách giúp đỡ gia đình đang trong tình cảnh khó khăn. Sau khi khám các cô gái như lựa gia súc, người đàn ông chọn năm cô gái dưới hai mươi đẹp nhất, và chọn thêm hai cô khác ở xóm bên cạnh. Các cô gái vị thành niên này nhanh chóng thu xếp vài món đồ tùy thân rồi lên đường.
Trương Thị Nhi Linh, 17 tuổi, là một trong các cô bé được chọn. Em bảo rằng đó là cơ hội tốt nhất để giúp gia đình – một cơ hội kiếm tiền đáng kể so với số tiền em kiếm được nhờ bươi móc trong đống rác từ 4 giờ chiều cho đến 4 giờ sáng, lần mò trong vũng bùn rác đến đầu gối trong những đêm mưa, xung quanh là giòi bọ và những những người khác để tìm những mãnh vụn phế thải.
Em đã trấn an cha mẹ, những người không muốn em ra đi. “Không sao đâu. Con chỉ đi làm thôi.” Cô bé bảo đã nói với cha mẹ mình như thế và thêm: “Em muốn giúp đỡ gia đình.”
Vài giờ sau đó, một trong số cha mẹ của các cô gái nhận được cú phôn hoảng hốt từ con mình, cho hay chúng không được đưa lên thành phố Hồ Chí Minh mà đi Campuchia, nơi mà các cô gái sẽ bị buộc phải bán dâm.
Trẻ người non dạ
Đó là nỗi bất hạnh đã đổ lên đầu nhiều cô gái trẻ vừa đẹp vừa nghèo ở Đông Nam Á. Cũng như các bậc cha mẹ, các em thường thất học và thiếu hiểu biết về
những nguy hiểm của đường dây buôn bán tình dục quốc tế và cách thức kẻ lạ mặt mê hoặc hay quyến rũ các cô gái ngây thơ sa vào con đường bán mình cho các kẻ mua dâm ngoại quốc. Sự trinh trắng của các em là điều được ham chuộng: Một số đàn ông Á châu sẵn sàng trả đến 600 mỹ kim để phá trinh một cô gái vì những kẻ này tin rằng điều đó sẽ làm họ hồi xuân, gặp may mắn và ngay cả chữa được bịnh AIDS.
Nhà "chủ" ở Rạch Giá.
Việt Nam, vốn là xứ sở của rất nhiều cô gái trẻ đẹp đang sống trong tình trạng tuyệt vọng, là thỏi nam châm thu hút bọn buôn người. Nhiều kẻ đã trả tiền cho các gia đình để họ cho con gái lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan, và Trung Quốc; một số khác trực tiếp nằm trong đường dây buôn người. Các bậc cha mẹ thường bỏ qua những nguy hiểm xảy đến với con gái họ để mưu cầu một cuộc sống tốt hơn.
“Các gia đình này nghèo quá”, theo lời bà Phan Thị Quách, chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ thị xã Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang, vốn là hội tổ chức các chiến dịch giáo dục chống nạn buôn người. “Họ chỉ nghĩ đến việc tìm ra tiền và làm thế nào để có việc làm.”
Trong trường hợp của các cô bé tại Rạch Giá, công an đã có một cuộc bố ráp giải thoát các em vào phút cuối ở biên giới Campuchia sau khi được báo bởi một người dân địa phương, và một cách muộn màng, từ ít nhất một phụ huynh lo lắng cho con mình. Hầu hết sự kiện xảy ra không được loan tải trong các bản tin địa phương, bị đánh giá thấp mối đe dọa thực sự hàng ngày đến với những người thuộc thành phần cùng khổ.
“Đó là sự toàn cầu hóa trong hình thức tồi tệ nhất của nó” theo lời bà Vươn
g Diệp, chủ tịch của Pacific Links Foundation, một tổ chức bất vụ lợi của người Mỹ gốc Việt tại Milpitas, California. Tổ chức này giúp phòng ngừa nạn buôn người bằng cách tạo cơ hội hướng dẫn, giáo dục cho các cô gái Việt có thể bị nguy hiểm và cho các cô vừa thoát khỏi cảnh buôn bán tình dục.
Nhà từ đường của "đầy tớ" Nguyễn Tấn Dũng, cũng ở Rạch Giá - Nguồn: Trần Minh Khánh blog.
“Nếu bạn không biết đọc những thông cáo hoặc không có tiền để mua báo hằng ngày và bạn hiếm khi có đủ ăn, làm thế nào bạn có thể hiểu được những mối nguy hiểm này?” bà Vương nói, “Thật dễ dàng nhìn vấn đề ở phía khác. Tôi đã gặp nhiều cô gái trẻ và họ bảo rằng, ‘Em biết đó là điều nguy hiểm, nhưng em buộc phải liều bởi vì chúng em quá nghèo.’ Tôi đã bảo các em: “Các em có nghĩ rằng các em có sức để ngủ với 15 người đàn ông một ngày? Họ hầu hết là nhũng kẻ ghê tởm và kỳ quặc.” Các em đã ngây thơ hỏi lại, “Cô đang nói chuyện gì em không hiểu?”
Chống trả
Trên thế giới có khoảng 600,000 phụ nữ trẻ bị buôn bán mỗi năm, theo ước tính của Bô Ngoại giao Mỹ. Tại Việt Nam, chính quyền mới đây đã báo cáo rằng năm ngoái có 6,684 nạn nhân của nạn buôn người, trong số đó 2,578 người đã trở về nhà. Họ cũng cho biết rằng có 21,038 người bị báo cáo là mất tích, mà có thể đã bị bán vào các động mãi dâm. Tuy vậy, các chuyên gia nghi ngờ về độ chính xác của các thống kê của chính quyền Việt Nam và lo ngại rằng con số sẽ cao hơn.
Năm 2004, chương trình “Dateline” của đài truyền hình NBC đã có một phóng sự về nạn buôn bán tình dục tại Campuchia. Trước sự bàng hoàng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, các cô gái bán dâm còn rất trẻ đã nói tiếng Việt. Từ phóng sự truyền hình này, một số người Việt cư ngụ tại vùng Vịnh (San Francisco) và nhiều nơi khác bắt đầu thành lập các chương trình nhằm giúp ngăn ngừa tình trạng khai thác tình dục đó, ông Benjamin Lee, chủ tịch của Tổ chức Trợ giúp Trẻ em Không có Cha Mẹ có trụ sở tại San Jose, California (San Jose-based Aid to Children Without Parents), cho biết.
Họ thành lập tổ chức này nhằm tạo cơ hội và hy vọng cho những người cùng khổ và giúp đỡ cho các em vừa thoát khỏi các nhà chứa.
Tuy vậy, họ phải đối diện với một nền văn hóa mà khiến cho công việc trợ giúp của họ gặp khó khăn; trong vài trường hợp, cha mẹ các cô gái bằng lòng bán con gái mình cho bọn buôn người với giá hàng ngàn mỹ kim. “Theo cách suy nghĩ Á đông, con cái phải vâng lời cha mẹ. ‘Tôi phải hy sinh thân mình cho gia đình”, theo lời ông Nguyễn Kim Thiện, giám đốc của dự án “Mái ấm Hoa Hồng Nhỏ” tại thành phố Hồ Chí Minh, một dự án dành cho các bé gái bị xâm phạm tình dục.
Chế độ nô lệ tân thời này bắt rễ từ những vùng bị cô lập bởi sự nghèo khó và gần với các khu mại dâm phát triển rầm rộ ở Campuchia, chẳng hạn như vùng đồng bằng sông Cửu Long. Một ví dụ là vùng ngoại ô của thị trấn cảng xô bồ Rạch Giá, nơi mà đa số là người gốc Khmer.
Thiếu thốn hằng ngày
Mặc dầu chính quyền Việt Nam khoác lác rằng có đến 90% dân chúng biết đọc viết, nhiều người trong cộng
đồng này chỉ biết chút ít hoặc hoàn toàn mù chữ. Họ quần quật cả ngày lẫn đêm để nhặt từ các đống rác các vật có thể tái chế được, như bọc nylon hay kim loại. Những đứa trẻ chân đất, quần áo rách rưới, chơi đùa trên những đống rác tanh tưởi.
Đây cảnh mất vệ sinh của dân nghèo móc bọc "Cuộc sống quá vất vả đối với họ" - Nguồn: San Jose Mercury News.
“Đây là cộng đồng mà chúng tôi đã phải chỉ họ cách dùng xà bông, nhà tắm- những điều hết sức sơ đẳng.” Theo lời bà Caroline Nguyen Ticarro-Parker, đồng sáng lập và là giám đốc hành chánh của Catalyst Foundation, một tổ chức có trụ sở tại Mỹ. Tổ chức này đã mở một trường học trong vùng và đang làm việc với “Habitat for Humanity” để xây nhà cho người dân trong vùng này.
“Cuộc sống qua ngày của họ chỉ là ‘Hôm nay tôi phải làm gì để có cái ăn? Hôm nay ai sẽ trông coi con của tôi?’” bà ta nói, “Cuộc sống thật là quá vất vả cho họ. Họ không thể nghĩ đến ngày mai”.
Họ sống trong những túp lều tranh dựng kế bên hay ngay trên các đống rác đầy ruồi muỗi. Sáng hôm rồi, chị Kim Thị Màu, 23 tuổi, ngồi lựa các bao nylon dơ bẩn. Năm qua, Lâm, đứa con 4 tuổi của chị chết đuối vì té vào con rạch ngập nước trong khi vợ chồng chị làm việc kế bên. Chị còn hai đứa con khác, một đứa 20 tháng và đứa kia mới 4 tháng.
“Tôi mong có một ngôi trường cho các con tôi đi học – một nơi không dơ dáy như nơi đây,” chị Kim nói. Cả chị và người chồng 28 tuổi đều mù chữ.
Bởi những khó khăn như vậy, thật là khó có thể cưỡng lại lời hứa hẹn về các việc làm với thù lao khá của những kẻ lạ mặt vào trong làng. Nhiều gia đình trong số họ sống lây lất chỉ với 1 hay 2 mỹ kim một ngày. Trong trường hợp của 7 cô bé nói trên, bọn buôn người nói rằng chúng có thể trả cho mỗi em 120 mỹ kim một tháng khi làm việc trong quán cà phê tại thành phố.
Tuyển lựa tại nhà
Vào buổi sáng Tháng 12 đó, một gia đình ở thôn Vĩnh Quang, Rạch Giá đã vô tình loan báo về việc tuyển dụng nhân công. Hơn một tá các cô gái cùng với gia đình đã tụ tập đến.
“Ông ta nhìn vào mặt chúng em và nói ‘Con bé này được. Con bé kia được’” Danh Thị Anh, một cô gái nhút nhát với giọng nói nhỏ nhẹ cho biết như thế. Danh Thị Anh, 20 tuổi, là một trong các cô gái được chọn, khi đó em 19.
Việc tuyển lựa bắt đầu từ 11 giờ sáng. Đến 1 giờ chiều, các cô bé vị thành niên đã lên đường. Chẳng bao lâu sau đó, một nhân viên của Catalyst, người mà đã cố gắng khuyên các em đừng đi, bảo một người dân trong vùng gọi báo cho công an.
Hầu hết các cô gái trẻ này chưa từng đi xa nhà một mình. Vài giờ sau đó, một em đã phát giác ra là các em không trên đường đến thành phố Hồ Chí Minh, em Trương Nhi Linh và hai em khác nhớ lại.
Nhờ một cô bé có cell phone, các em bắt đầu gọi cho gia đình biết, và cuối cùng một bà mẹ đã gọi cho công an.
Vài em bắt đầu khóc. Chúng được đưa đến thị trấn An Biên, phía nam Rạch Giá và là nơi các em sẽ được đưa ra bờ biển, xuống tàu đánh cá sang Campuchia.
“Chúng em sợ quá, chúng em không biết mình đang ở đâu” Trương Nhi Linh nói.
Nhưng công an phụ trách theo dõi bọn buôn người đã đi đúng tuyến và tìm ra được các em lúc 10 giờ đêm.
NgườI đàn bà đưa các em đi bị bắt. Người đàn ông trốn thoát.
Khoảng 4 giờ sáng ngày hôm sau, các em được đưa trở lại Rạch Giá.
Nguyễn Minh Triết: "Việt Nam có nhiều con gái đẹp lắm".
“Không rõ người dân trong vùng sẽ rút được kinh nghiệm gì từ vụ thoát nạn trong đường tơ kẻ tóc này. Các đại diện của Caytalyst Foundation đã tổ chức một cuộc họp sau đó. “Chúng tôi bảo họ. Đây là những điều sẽ xảy ra. Con gái của bà con sẽ bị hãm hiếp, không chỉ bởi một người, mà bởi nhiều người,” bà Caroline NguyenTicarro-Parker cho biết. Nhưng bà ta không chắc là việc đó sẽ không tái diễn.
Đối với những ai sống trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn, bà Nguyễn nói, “Đó quả là một số tiền rất lớn.”
Cô bé 17 tuổI Trương Thi Nhi Linh, người sống trong cái chòi chen chúc trên mặt nước với gia đình chín người, nói rằng em đã không suy xét nhiều đến những gì có thể xảy tới cho bản thân em nếu em bị đưa đến Campuchia.
“Em không nghĩ về điều đó,” cô ta nói với giọng buồn buồn, “Nếu điều bất hạnh xảy đến, đó có lẽ là phần số của em. Đó là cuộc đời!”.
Nguyễn minh Triết đã chào hàng :
Gái xinh đảng đã sẵn sàng bán ra
more
-
HOA KỲ TỪNG BƯỚC RÚT KHỎI IRAQ – TRUNG CỘNG TỪNG BƯỚC XÂM CHIẾM VIỆT NAM
Sau sáu năm, Hoa kỳ đem quân vào Iraq lật đổ chế độ độc tài Saddam Hussein, để nhận chịu cuộc chiến chống khủng bố, trộn lẫn cuộc nội chiến giáo phái tàn nhẫn nhầy nhuạ, tưởng chừng không lối thoát. Nhưng nay, ngày 30/06/09, binh lính Mỹ đã có thể rút khỏi các thành thành phố và thị trấn, trao trách nhiệm bảo đảm an ninh cho lực lượng an ninh non trẻ của chính quyền dân chủ Iraq, theo đúng với kế hoạch dự trù là những hoạt động quân sự của Hoa kỳ sẽ kết thúc vào cuối tháng 9 năm 2010 và toàn bộ lính Mỹ sẽ rút khỏi Iraq trước cuối năm 2011. Tư lệnh quân đội Mỹ tại Iraq, đại tướng Ray Odierno tuyên bố: “Nỗ lực phối hợp của chúng tôi sẽ thành lập một hệ thống phòng thủ thành nhiều lớp. Trong khi quân đội Iraq bảo vệ các thành phố thì lực lượng chiến đấu của chúng tôi cùng với lực lượng an ninh Iraq bảo vệ các vòng đai biên giới trong một nỗ lực tiêu diệt các sào huyệt, các nơi ẩn nấp và hạn chế đi lại của các phần tử nổi dậy”.
Tướng Odierno nói tiếp: “Hôm nay là một trong những chỉ dấu cho tôi hy vọng là, Iraq có thể tiến tới một quốc gia an ninh. ổn định, có chủ quyền, và Iraq có thể là một đối tác lâu dài với Hoakỳ tại Trung Đông với một chính phủ dân chủ”.
Chính quyền Iraq tuyên bố: Ngày 30/06 là Ngày Chủ Quyền Quốc Gia. Quân đội diễn hành trên các đường phố Baghdad. Dưới mắt người dân Iraq, nước Mỹ từ một kẻ xâm lăng, từng bước rút quân khỏi Iraq để đổi thành nước đối tác.
Trong khi đó Trung cộng đối với Việt nam thì từ “láng giềng tốt, đối tác tốt”, từng bước tiến hành xâm lăng toàn diện Việt nam. Một cuộc xâm lăng không tiếng súng, mà bằng ngay sự lệ thuộc hèn mạt của bọn Man cộng đang cầm quyền tại Việt nam. Theo tài liệu chép lại từ băng ghi âm của cuộc họp giữa đại diện Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam của Trung cộng và Tổng Cục II của Việt cộng, do Ninh Cơ phiên dịch từ tiếng Tầu sang tiếng Việt, được Tin VN06/27/09 sáng, loan tải. Dù tài liệu này chưa thể, hay không thể kiểm chứng, nhưng xét về nội dung và thực tế diễn biến đang xẩy ra tại Việtnam thì không chối cãi được rằng, Trung cộng đang từng bước “Hợp Nhất Trung hoa Việt nam là Một”, đúng như tinh thần của bản tài liệu tối mật này. Theo viên tư lệnh Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam, họ Lương, chủ trì đại hội tình báo Trung cộng, Việt cộng tuyên bố: “Với tư cách Chính Ủy được đề cử chủ trì hội nghị tôi xin tóm tắt vài điều cần thiết. Trước hết, hội nghị nhất trí cao về quan điểm không có và không hề có chuyện Trung quốc thôn tính Việt nam”.
Nhưng ngay sau đó hắn cao giọng dọa nạt, đổi từ ý nghĩa thôn tính sang kêu gọi Việt nam ‘trở về’ là một với Trung hoa: “Trong tình thế hiện nay, Việt nam không còn lựa chọn nào khác, không còn con đường nào khác hơn là trở về với tổ quốc Trung Hoa vĩ đại. Đi với Mỹ chăng? Thì các đồng chí chạy đi đâu? Trở về với tổ quốc thì các đồng chí mới tiếp tục tồn tại như những ông chủ duy nhất trước hiểm hoạ của bọn dòi bọ đang tích cực phản công, nhằm tống cổ các đồng chí ra khỏi chỗ ngồi của mình. Hãy tưởng tượng một ngày nào đó, các đồng chí không được ngồi ở bàn giấy trong công thự, mà phải đi lang thang ngoài đường kiếm việc làm. Thật khủng khiếp! Vì thế, chúng ta phải chiến đấu hết mình cho sự tồn tại của chúng ta, cho con cháu chúng ta, tương lai của chúng ta, của con cháu chúng ta. Quyết không để lọt vào tay kẻ khác. Lũ dân chủ dòi bọ ấy có cả ở Trung quốc. Tôi thừa nhận điều đó. Nhưng chúng tôi thẳng thắn trấn áp chúng thắng lợi. Nhưng ở Việt nam tình trạng có khác. Chúng hung hăng lì lợm hơn, là do các đồng chí thiếu kiên quyết. Nếu ở Trung quốc có một Thiên An Môn, thì tại sao Việt nam không có một cái tương tự? Tôi xin bảo đảm với các đồng chí rằng, Trung quốc sẽ tận tình chi viện cho các đồng chí, một khi có sự biến đe dọa quyền lợi của các đồng chí, để bảo vệ các đồng chí, Trung quôc không thiếu xe tăng dĩ chí trong vài Thiên An Môn. Các đồng chí cứ hỏi Nông đồng chí (Nông Đức Mạnh) xem Hồ đồng chí (Hồ Cẩm Đào) đã hứa hẹn gì trong cuộc gặp gỡ cấp cao vừa rồi”.
Hắn tiếp tục dẫn chứng: “Việtnam trở về với tổ quốc Trung Hoa vĩ đại là việc trước sau sẽ phải đến. Không sớm thì muộn. Trong lịch sử, Việt nam từng là quận huyện của Trung quốc, là một nhánh của cây đại thụ Trung Hoa. Trung quốc và Việt nam là một. Đó là chân lý đời đời. Đó là lời của Hồ đồng chí ( tức là Hồ Chí Minh) trong lễ tuyên thệ gia nhập đảng cộng sản Trung quốc. Hồ đồng chí tôn kính còn dậy ‘Trung quốc, Việt nam như môi với răng. Môi hở thì răng lạnh’. Có nghĩa là hai nước là hai bộ phận trong một cơ thể. Nông đồng chí (Nông Đức Mạnh) từng tự hào nhận mình là người Choang (Zhuang) trong cuộc gặp gỡ các đại biểu Quốc Vụ Viện. Mà người Choang là gì? Là một bộ phận của đại gia đình các dân tộc Trung quốc”. Hắn khoe thêm rằng: “Ngày nay, Trung quốc vĩ đại phải dành lại vị trí đã có của mình. Có Việt nam nhập vào Trung quốc đã vĩ đại lại càng thêm vĩ đại. Thế giới hôm nay chỉ còn lại hai siêu cường. Đó là Trung quốc và Hoa kỳ. Con hổ giấy Hoakỳ”.
Ngày xưa đế quốc cộng sản Liên xô cũng từng nói Hoa kỳ là con hổ giấy, nhưng ‘con hổ giấy ấy lại bằng đô la’ nên nó đã đốt tiêu luôn hệ thống cộng sản quốc tế do đế quốc Liên xô cầm đầu. Ngày nay, con hổ giấy đô la đó vẫn lại bện thành một sợ giây thòng lọng vô hình bền chắc, cuốn quanh cổ con khủng long Trung cộng, thắt hay mở đều nằm trong tay Mỹ. Giới lãnh đạo Trung cộng đều biết, sở dĩ Trung cộng được như ngày nay, là nhờ ở chính sách giai đoạn ‘nuôi đối tượng’ của Mỹ, trong tiến trình toàn cầu hóa kinh tế, mà chưa đạt đúng mức Dân Chủ Hóa Toàn Cầu. Tiếc rằng, chính quyền Cộng Hòa Bush đề ra chủ trương Dân Chủ Hóa Toàn Cầu vào đúng thời điểm, chiến tranh Iraq bế tắc, nền kinh tế Mỹ đổ dốc, không còn được dư luận Mỹ quan tâm. Nên chủ trương Dân Chủ Hóa Toàn Cầu chỉ còn là một mớ lý thuyết suông. Vì chính sách nuôi độc tài Trung cộng nguy hiểm trước nay của Mỹ, mà Việt nam và các nước nhỏ trong vùng trở thành nạn nhân của chủ trương bành trướng của Trung cộng. Trung cộng thừa biết rằng kể cả về mặt kinh tế lẫn quân sự, họ chưa là đối thủ của Mỹ. Nhưng họ lợi dụng việc Mỹ cấm vận Miến Điện đã ôm được Quân Phiệt Miến vào tay. Lợi dụng bọn Việt cộng sợ mất quyền khi Việt nam đi vào Dân Chủ Hóa, nên đã sai xử được bọn cầm quyền Hànội, tuyệt đối bưng bít thông tin, tiêu diệt luôn tinh thần độc lập dân tộc, đề kháng với đế quốc Tầu của toàn dân Việt nam, để đồng hóa Việt nam là một với Tầu. Đúng như ý của viên tư lênh Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam. Nếu Việt nam hợp nhất với Trung hoa thật sự, thì toàn vùng Đông Nam Á sẽ là của Trung cộng, lúc đó dù Mỹ có mạnh tới đâu, cũng đành phải đứng ngõ ngoài mà cắn móng tay để nhìn thôi. Trước mắt, người Việt trong và ngoài nước đang đứng trước một sự thách đố sinh tử đây!
more
-
NHỤC NHÃ về Trường Sa - Hoàng Sa
Tôi là người Việt Nam, sinh ra lớn lên ở đất Cảng Hải Phòng. Tôi là đã ra với Trường Sa, ra với bộ đội Trường Sa và trở thành quân nhân của Trường Sa trong gần 1 tháng trời. Tôi đã viết nhiều về biển đảo, về nỗi niềm với từng tấc đất, mét nước thiêng liêng của Tổ quốc... Thế nhưng, càng đi, càng biết, càng viết về biển đảo, về Trường Sa - Hoàng Sa, tôi càng thấy uất ức. Lần gần đây nhất là xem đoạn Video Clip của 1 phóng viên Trung Quốc, lần đầu tiên công bố đoạn băng quay cảnh lính thủy Trung Quốc dùng pháo hạm, súng liên thanh tấn công, tiêu diệt những người lính công binh Hải quân của Việt Nam đang tay không vận chuyển vật liệu xây dựng lên bãi cạn Gạc Ma và bắn chìm những chiếc tàu vận tải của Hải quân Việt Nam. Tôi đã nghẹn cổ, không dám nhìn vào màn hình máy tính khi thấy cảnh những xác bộ đội ta tung lên không trung sau khi những cột nước dựng lên bởi pháo hạm được bắn từ tàu Trung Quốc. Tôi đã run lẩy bẩy, không thể châm nổi điếu thuốc khi nhìn cảnh 2 chiến sĩ của ta bị trói gô, ngồi dúm dó với áo lót màu cháo lòng, quần đùi giải rút, chân tay thâm tím, máu tràn trên mặt đang lẩy bẩy trên boong tàu Trung Quốc sau khi bọn chúng đã giết hết những công binh Hải quân của ta.
Hôm nay, tôi lại nghẹn họng, lại khôn thể châm nổi điếu thuốc khi lên mạng và xem được hình ảnh những ngư dân Quảng Ngãi cũng lẩy bẩy, dúm dó trước mũi súng của lính thủy Trung Quốc ngay trong những ngày của tháng 6-2009 này. Họ bị bắt khi đang đánh cá trên vùng biển quen thuộc, được gọi là vùng biển Việt Nam, cũng giống như những người lính công binh Hải quân bị tấn công đầu tháng 3-1988 khi đang xây dựng công trình trên vùng đảo của Việt Nam...
Những gương mặt ngư dân cương trực của Quảng Ngãi này, hình như tôi đã gặp trong chuyến ông tác nào đó vào Quảng Ngãi. Vì miếng cơm manh áo và vợ con, anh em ở đất liền, họ phải mang thân mình đánh cược với biển cả. Thế nhưng, chắc chắc một điều là ít người trong số họ sẽ nghĩ là phải dúm dó trước mũi súng của những quân nhân Trung Quốc đầy đủ áo phao, sao hàm, mũ kê pi và cả những ống kính máy ảnh chĩ xuống họ, chụp tanh tách một cách nhục mạ.
Họ nghĩ gì và chúng ta nghĩ gì khi xem những hình ảnh này. Riêng với tôi, là cảm
xúc thật: NHỤC NHÃ
----------------------------------------------
XEM HÌNH ẢNH NGƯ DÂN TA BỊ LÍNH TRUNG QUỐC BẮT GIỮ: NHỤC NHÃ!









more
-
Cần “bắt khẩn cấp” giáo sư Phan Huy Lê

GS sử học Phan Huy Lê “Bắt khẩn cấp” cũng là một cụm từ của Việt Cộng tôi mới được nghe lần thứ nhất khi chúng loan tin “bắt khẩn cấp” luật sư Lê Công Ðịnh. Tôi đề nghị chúng đừng “bắt từ từ” mà cũng phải bắt khẩn cấp giáo sư Phan Huy Lê vì ông này “chửi” bọn đầu xỏ Việt Cộng quá nặng.
Ông Lê viết, “Quan lại tham nhũng là giặc, là sâu mọt của dân” và “Nạn giặc giã, cướp bóc cũng từ đó mà sinh ra” và “chống tham nhũng như chống giặc là mệnh lệnh, là lương tâm của người đứng đầu bộ máy nhà nước. Đây thực sự là bước tiến lớn, một quan điểm đúng đắn để xây dựng một nhà nước hùng mạnh.” Ông Lê còn viết, “không thể để giặc ngoài thôn tính, phá hoại quốc gia thì cũng không thể để giặc “tham nhũng” hủy hoại và tàn phá quốc gia. Điều kiên tiên quyết tiếp theo phải là biện pháp thực hiện.”
Sở dĩ ông Lê không bị Việt Cộng bắt là nhờ ông biết che dù: ông đem vua Minh Mạng ra đỡ, ông nói ông không nói, chính vua Minh Mạng nói, ông chỉ ghi lại.
Nhưng trước khi vua Minh Mạng được nói trong bài của ông Lê thì VietnamNet nói là “Ở Úc, cảnh sát bắt đầu một cuộc điều tra quy mô, liên quan đến cáo buộc “công ty Securency của họ đã chi tiền hoa hồng cho một đại lý ở Việt Nam”. Trước đó, cơ quan Cảnh sát điều tra Việt Nam hoàn tất kết luận điều tra, đề nghị truy tố Huỳnh Ngọc Sỹ về hành vi “cho thuê nhà” thay vì “nhận hối lộ”. Như vậy, vụ án của PCI không những chưa kết thúc mà còn đặt ra nhiều thách thức.
Huỳnh Ngọc Sỹ là quan chức đầu tiên bị bắt giam và PCI là vụ án đầu tiên được khởi tố kể từ khi có những dấu hiệu tham nhũng liên quan tới các quan chức Việt Nam được cảnh sát nước ngoài phát hiện. Năm 2006, Thuỵ Sĩ tìm ra dấu hiệu Siemens chuyển hơn 5 tỉ đồng vào một tài khoản ở Singapore của một người được nói là “quan chức Việt Nam”. Năm 2008, ba Việt kiều ở Mỹ bị truy tố vì “hối lộ 150 ngàn đôla để bán được các thiết bị cho một dự án ở Vũng Tàu”. Từ đó đến nay, không hề có bất cứ thông tin nào từ cơ quan điều tra Việt Nam về hai vụ án có dấu hiệu liên quan đến tham nhũng ấy.
Rất có thể là cơ quan điều tra đã không thể thu thập đủ chứng cứ “theo pháp luật Việt Nam”. Dân chúng không thể đòi hỏi một “Nhà nước pháp quyền” bỏ tù ai đó mà không đảm bảo về bằng chứng. Tuy nhiên, khi có những vụ việc mà cảnh sát nước ngoài có thể tìm được những bằng chứng hiển nhiên mà cảnh sát Việt Nam bó tay thì dân chúng không thể không bày tỏ mong muốn Nhà nước nỗ lực nhiều hơn nữa.
Tham nhũng không chỉ tạo ra hình ảnh xấu cho quốc gia, tạo ra môi trường cạnh tranh không lành mạnh cho nền kinh tế mà, tại hội nghị Trung ương 3, tháng 7.2006, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh còn cho rằng: “Tham nhũng là một trong những nguy cơ lớn đe doạ sự sống còn của chế độ”.
Vụ “Lê Công Định” cho thấy, cơ quan an ninh Việt Nam có đủ năng lực để phát hiện từ trong trứng nước các hành vi vi phạm luật pháp Việt Nam, không chỉ xảy ra ở trong nước mà ở bất cứ chỗ nào bên ngoài biên giới. Lực lượng an ninh, trước “nguy cơ” mà Tổng bí thư Nông Đức Mạnh chỉ ra, nên được huy động sức mạnh cho cả mục tiêu chống tham nhũng, trong những lĩnh vực mà cảnh sát không đặt chân tới được. Khi có những thương vụ lớn, sử dụng nguồn ngân sách quốc gia, lực lượng an ninh hoàn toàn có thể nhắm sự “quan tâm đặc biệt” vào các nhân vật có liên quan: các mối liên hệ; những tài khoản cá nhân; những căn nhà họ mua ở nước ngoài; ai trả cho những chuyến du lịch, trước, trong và sau khi hợp đồng được ký…”
Nhiều độc giả có thể thắc mắc hỏi nguyên nhân nào khiến ông Lê và VietnamNet liều mạng nhắm mắt mó dái ngựa như vậy.
Trong nước đang có cơ hội thi đua viết kế hoạch chống tham nhũng; 3 cơ quan tổ chức cuộc thi này là Ngân Hàng Thế Giới, UNDP (United Nation Development Plan - Kế hoạch phát triển của Liên Hiệp Quốc), và sở Thanh Tra Việt Cộng.
Vỉ nhận tiền của hai cơ quan quốc tế, Việt Cộng không thể không cho sở Thanh Tra của chúng tham dự công cuộc bài trừ tham nhũng.
Hội đồng sẽ chọn 20 đề án có giá trị nhất để thử nghiệm; mỗi dự án được cấp 15,000 mỹ kim kinh phí thử nghiệm. Chỉ những dự án hội đủ 4 tiêu chuẩn sau đây mới được chọn: một là phải có tính cách sáng tạo, không lập lại những biện pháp đã có sẵn; hai là dự án phài khả thi, không viển vông, ảo tuởng; ba là giải pháp phải có tính cách bền vững, làm sạch guồng máy cai trị của Việt Cộng lâu dài, chứ không chỉ sạch vài tháng biểu diễn rồi đâu lại vào đó; và bốn là phải có tính cách nhân rộng, nghĩa là giải pháp có thể thực hiện ở mọi làng, mọi tỉnh, mọi cơ quan, công sở.
Ðọc xong 4 điều kiện của những giải pháp được chấm tôi bật cười vì cái ngây thơ của mấy bác Liên Hiệp Quốc; chỉ cần viết lên nhũng sự thật tầm thuòng nhất như giáo sư Phan Huy Lê viết như: cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan, hoặc, nhà dột từ nóc dột xuống, … mà cũng đã có thể đủ để bị bắt khẩn cấp rồi thì làm gì có biện pháp nào có tính cách “khả thi”.
Tôi xin dự thi với giải pháp đơn giản nhất: trả lá phiếu lại cho cử tri là giải quyết 95% nạn tham nhũng; 5% còn lại không giải quyết được là những vụ đánh cắp tiền của ngân sách mua vé máy bay trốn đi thăm mèo của ông Thống Ðốc S. Carolina.
Nhưng giải pháp tôi đề nghị cũng lại bất khả thi vì bầu cử tự do là chống cộng, và chống cộng là đụng đến Hiến Pháp điều 4 của Vẹm.
Nguyễn Ðạt Thịnh
more








